HNI 30/3
CHƯƠNG 13: NGƯỜI PHẠT CÓ GIỚI HẠN, TRỜI PHẠT VÔ BIÊN
Gió rít qua khe cửa của ngôi chùa cổ hoang phế, mang theo cái lạnh thấu xương của đêm cuối đông. Trên điện thờ, bức tượng Phật mục nát, lớp vàng son rơi rụng lộ ra thớ gỗ đen kịt, đôi mắt từ bi như đang nhìn xoáy vào kẻ đang quỳ dưới sàn: Lục Đình.
Lục Đình không quỳ để sám hối. Hắn quỳ vì đôi chân đã bị phế bỏ.
Trước mặt hắn, Tiêu Diệp đứng sừng sững, thanh kiếm trong tay vẫn còn nhỏ máu — thứ máu đỏ thẫm của những kẻ hộ vệ cuối cùng vừa ngã xuống bên ngoài cánh cửa khép hờ. Ánh mắt Tiêu Diệp lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm, không một chút gợn sóng.
1. Cái giá của nhân gian
"Lục Đình, mười năm trước ngươi vì tư lợi mà đổi trắng thay đen, khiến cả gia tộc ta mang danh phản tặc." Tiêu Diệp lên tiếng, giọng nói đều đều nhưng chứa đựng sức nặng nghìn cân. "Hôm nay, ta cắt đứt gân tay, gân chân ngươi, phế đi tu vi mà ngươi tự hào nhất. Ngươi có phục không?"
Lục Đình cười sặc sụa, máu tươi trào ra từ khóe miệng, hắn ngước mắt nhìn đối thủ với vẻ thách thức:
"Phục? Tiêu Diệp, ngươi thắng rồi thì muốn nói gì chẳng được. Ngươi phạt ta, tra tấn ta, đó là thù riêng. Nhưng ngươi nên nhớ, thế gian này kẻ mạnh là kẻ đúng. Ngươi có giết ta, thì nỗi oan của nhà ngươi cũng đã khắc sâu vào sử sách mười năm rồi. Ngươi chỉ là một con người, cái 'phạt' của ngươi cùng lắm là lấy đi mạng sống của ta mà thôi. Có gì đáng sợ?"
Tiêu Diệp nhìn hắn, khẽ lắc đầu. Thanh kiếm trong tay anh thu về vỏ, phát ra một tiếng cạch khô khốc.
"Ngươi nói đúng. Ta phạt ngươi, chỉ có thể chạm đến da thịt, đến sinh mạng này. Đó là giới hạn của con người. Ta không thể làm ngươi sống lại để trả giá thêm lần nữa, cũng không thể khiến linh hồn ngươi tan biến khỏi cõi u minh. Nhưng Lục Đình, ngươi quên mất một điều..."
Tiêu Diệp tiến lại gần, cúi xuống nhìn thẳng vào đôi mắt vẩn đục của kẻ bại trận:
"Người phạt có giới hạn, nhưng Trời phạt thì vô biên."
2. Khi định mệnh bắt đầu phán xét
Lục Đình sững người. Hai chữ "Trời phạt" như một tia sét đánh ngang tai. Hắn vốn là kẻ không tin vào thần Phật, chỉ tin vào quyền lực và thủ đoạn. Nhưng ngay lúc đó, một âm thanh lạ vang lên từ phía sau điện thờ.
HNI 30/3 🌺CHƯƠNG 13: NGƯỜI PHẠT CÓ GIỚI HẠN, TRỜI PHẠT VÔ BIÊN Gió rít qua khe cửa của ngôi chùa cổ hoang phế, mang theo cái lạnh thấu xương của đêm cuối đông. Trên điện thờ, bức tượng Phật mục nát, lớp vàng son rơi rụng lộ ra thớ gỗ đen kịt, đôi mắt từ bi như đang nhìn xoáy vào kẻ đang quỳ dưới sàn: Lục Đình. Lục Đình không quỳ để sám hối. Hắn quỳ vì đôi chân đã bị phế bỏ. Trước mặt hắn, Tiêu Diệp đứng sừng sững, thanh kiếm trong tay vẫn còn nhỏ máu — thứ máu đỏ thẫm của những kẻ hộ vệ cuối cùng vừa ngã xuống bên ngoài cánh cửa khép hờ. Ánh mắt Tiêu Diệp lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm, không một chút gợn sóng. 1. Cái giá của nhân gian "Lục Đình, mười năm trước ngươi vì tư lợi mà đổi trắng thay đen, khiến cả gia tộc ta mang danh phản tặc." Tiêu Diệp lên tiếng, giọng nói đều đều nhưng chứa đựng sức nặng nghìn cân. "Hôm nay, ta cắt đứt gân tay, gân chân ngươi, phế đi tu vi mà ngươi tự hào nhất. Ngươi có phục không?" Lục Đình cười sặc sụa, máu tươi trào ra từ khóe miệng, hắn ngước mắt nhìn đối thủ với vẻ thách thức: "Phục? Tiêu Diệp, ngươi thắng rồi thì muốn nói gì chẳng được. Ngươi phạt ta, tra tấn ta, đó là thù riêng. Nhưng ngươi nên nhớ, thế gian này kẻ mạnh là kẻ đúng. Ngươi có giết ta, thì nỗi oan của nhà ngươi cũng đã khắc sâu vào sử sách mười năm rồi. Ngươi chỉ là một con người, cái 'phạt' của ngươi cùng lắm là lấy đi mạng sống của ta mà thôi. Có gì đáng sợ?" Tiêu Diệp nhìn hắn, khẽ lắc đầu. Thanh kiếm trong tay anh thu về vỏ, phát ra một tiếng cạch khô khốc. "Ngươi nói đúng. Ta phạt ngươi, chỉ có thể chạm đến da thịt, đến sinh mạng này. Đó là giới hạn của con người. Ta không thể làm ngươi sống lại để trả giá thêm lần nữa, cũng không thể khiến linh hồn ngươi tan biến khỏi cõi u minh. Nhưng Lục Đình, ngươi quên mất một điều..." Tiêu Diệp tiến lại gần, cúi xuống nhìn thẳng vào đôi mắt vẩn đục của kẻ bại trận: "Người phạt có giới hạn, nhưng Trời phạt thì vô biên." 2. Khi định mệnh bắt đầu phán xét Lục Đình sững người. Hai chữ "Trời phạt" như một tia sét đánh ngang tai. Hắn vốn là kẻ không tin vào thần Phật, chỉ tin vào quyền lực và thủ đoạn. Nhưng ngay lúc đó, một âm thanh lạ vang lên từ phía sau điện thờ.
Love
Like
Haha
7
1 Bình luận 0 Chia sẽ