HNI 30/3
Chương 16: Vô ơn bằng hữu – chối bỏ nhân nghĩa
Trăng đêm nay gầy guộc như một nét vẽ dang dở trên nền trời xám xịt. Gió rít qua khe cửa, mang theo cái lạnh lẽo của mùa đông sắp tới, hay có lẽ, đó là cái lạnh phát ra từ chính lòng người. Tôi ngồi lặng yên bên tách trà đã nguội ngắt, nhìn chằm chằm vào phong thư vừa nhận được. Từng nét chữ quen thuộc ấy – thứ mà tôi từng coi là minh chứng cho một tình bạn keo sơn – giờ đây lại là bản án khai tử cho niềm tin cuối cùng trong tôi.
Người ta thường nói, vết thương từ kẻ thù chỉ làm ta đau cơ thịt, nhưng vết đâm từ bằng hữu lại khiến tâm hồn rỉ máu.
1. Khi cái "Tôi" đè bẹp chữ "Tình"
Tình bạn, vốn dĩ là một đóa hoa cần sự vun trồng từ hai phía bằng sự chân thành và bao dung. Thế nhưng, trong cái xã hội cuồng quay vì danh lợi này, đóa hoa ấy dễ dàng bị dẫm nát dưới gót giày của lòng tham.
Tôi nhớ về những ngày đầu chúng tôi cùng nhau lập nghiệp. Khi đó, cả hai chẳng có gì ngoài đôi bàn tay trắng và một bầu nhiệt huyết. Một ổ bánh mì bẻ đôi, một ý tưởng chung sức, chúng ta đã từng hứa sẽ cùng nhau đi đến tận cùng. Tôi đã không ngần ngại đứng ra bảo lĩnh, dùng uy tín và cả những đồng vốn cuối cùng của mình để cứu cậu ấy thoát khỏi bàn thua trông thấy. Lúc đó, ánh mắt cậu ấy lấp lánh sự cảm kích, những lời hứa hẹn "không bao giờ quên ơn" thốt ra nhẹ tựa lông hồng.
Nhưng rồi, khi sóng gió qua đi, khi tiền bạc bắt đầu đổ về và địa vị được khẳng định, chữ "Nghĩa" dần bị thay thế bằng chữ "Lợi".
Sự vô ơn không bao giờ đến một cách đột ngột. Nó bắt đầu bằng những sự quên lãng nhỏ nhặt:
• Quên một cái hẹn cảm ơn.
• Quên người đã thức trắng đêm cùng mình giải quyết khủng hoảng.
• Và cuối cùng, là phủ nhận hoàn toàn sự giúp đỡ của đối phương để đánh bóng cái tôi cá nhân.
Cậu ấy bắt đầu kể về thành công của mình như một huyền thoại độc hành, nơi tôi chỉ là một cái tên mờ nhạt, hoặc tệ hơn, là một kẻ cản đường cần được loại bỏ.
2. Sự chối bỏ nhân nghĩa: Nghịch lý của kẻ chịu ơn
HNI 30/3 🌺Chương 16: Vô ơn bằng hữu – chối bỏ nhân nghĩa Trăng đêm nay gầy guộc như một nét vẽ dang dở trên nền trời xám xịt. Gió rít qua khe cửa, mang theo cái lạnh lẽo của mùa đông sắp tới, hay có lẽ, đó là cái lạnh phát ra từ chính lòng người. Tôi ngồi lặng yên bên tách trà đã nguội ngắt, nhìn chằm chằm vào phong thư vừa nhận được. Từng nét chữ quen thuộc ấy – thứ mà tôi từng coi là minh chứng cho một tình bạn keo sơn – giờ đây lại là bản án khai tử cho niềm tin cuối cùng trong tôi. Người ta thường nói, vết thương từ kẻ thù chỉ làm ta đau cơ thịt, nhưng vết đâm từ bằng hữu lại khiến tâm hồn rỉ máu. 1. Khi cái "Tôi" đè bẹp chữ "Tình" Tình bạn, vốn dĩ là một đóa hoa cần sự vun trồng từ hai phía bằng sự chân thành và bao dung. Thế nhưng, trong cái xã hội cuồng quay vì danh lợi này, đóa hoa ấy dễ dàng bị dẫm nát dưới gót giày của lòng tham. Tôi nhớ về những ngày đầu chúng tôi cùng nhau lập nghiệp. Khi đó, cả hai chẳng có gì ngoài đôi bàn tay trắng và một bầu nhiệt huyết. Một ổ bánh mì bẻ đôi, một ý tưởng chung sức, chúng ta đã từng hứa sẽ cùng nhau đi đến tận cùng. Tôi đã không ngần ngại đứng ra bảo lĩnh, dùng uy tín và cả những đồng vốn cuối cùng của mình để cứu cậu ấy thoát khỏi bàn thua trông thấy. Lúc đó, ánh mắt cậu ấy lấp lánh sự cảm kích, những lời hứa hẹn "không bao giờ quên ơn" thốt ra nhẹ tựa lông hồng. Nhưng rồi, khi sóng gió qua đi, khi tiền bạc bắt đầu đổ về và địa vị được khẳng định, chữ "Nghĩa" dần bị thay thế bằng chữ "Lợi". Sự vô ơn không bao giờ đến một cách đột ngột. Nó bắt đầu bằng những sự quên lãng nhỏ nhặt: • Quên một cái hẹn cảm ơn. • Quên người đã thức trắng đêm cùng mình giải quyết khủng hoảng. • Và cuối cùng, là phủ nhận hoàn toàn sự giúp đỡ của đối phương để đánh bóng cái tôi cá nhân. Cậu ấy bắt đầu kể về thành công của mình như một huyền thoại độc hành, nơi tôi chỉ là một cái tên mờ nhạt, hoặc tệ hơn, là một kẻ cản đường cần được loại bỏ. 2. Sự chối bỏ nhân nghĩa: Nghịch lý của kẻ chịu ơn
Love
Like
Wow
6
0 Bình luận 0 Chia sẽ