HNI 30/3
Chương 18: Vô ơn nhân loại – Bóng tối bao trùm
Bầu trời phía trên thành phố Aethelgard không còn màu xanh của hy vọng. Nó bị nhuộm một màu tím thẫm đục ngầu, thứ màu sắc của những vết thương bị nhiễm trùng. Mùi tro tàn quyện với mùi mục rữa của những lời hứa hão huyền len lỏi qua từng khe cửa, bám chặt vào phổi của những kẻ còn sống sót.
Arthur đứng trên ban công đá của tháp canh, bàn tay run rẩy chạm vào vết sẹo dài chạy dọc sống lưng — minh chứng cho trận chiến ở hẻm núi Tử Thần, nơi anh đã một mình ngăn chặn binh đoàn quỷ dữ để dân làng có thời gian di tản. Ngày đó, họ gọi anh là "Vị cứu tinh". Ngày đó, họ quỳ dưới chân anh và thề rằng đời đời kiếp kiếp sẽ không quên ơn đức này.
Nhưng lòng biết ơn, như một giọt sương trên lá cỏ, bốc hơi ngay khi ánh mặt trời của sự an bình vừa ló dạng.
Tiếng xì xào trong bóng tối
Bên dưới quảng trường, đám đông đang tụ tập. Không phải để cầu nguyện, mà để phán xét. Những khuôn mặt mà Arthur từng liều mạng bảo vệ giờ đây méo mó trong cơn giận dữ vô cớ.
"Tại sao lương thực lại khan hiếm?" một gã đàn ông bụng phệ gào lên. "Hắn là anh hùng cơ mà? Nếu hắn giỏi thế, tại sao không dùng phép thuật mà làm ra bánh mì?"
"Đúng thế!" bà góa phụ đứng cạnh bồi thêm. "Con trai tôi đã chết trong cuộc chiến đó. Arthur được tung hô, còn con tôi chỉ là một nắm đất. Hắn nợ chúng ta mạng sống của những người đã ngã xuống!"
Arthur nghe rõ mồn một từng lời. Thính giác nhạy bén của một chiến binh giờ đây trở thành lời nguyền rủa. Anh tự hỏi, liệu có bao giờ họ nhớ rằng chính những đứa con của họ đã đào ngũ, bỏ mặc anh giữa vòng vây quân thù? Liệu họ có nhớ rằng chính anh đã chia sẻ mẩu bánh mì cuối cùng cho những đứa trẻ đói khát khi thành phố bị bao vây?
Không. Con người có một khả năng thiên bẩm: xóa sạch ký ức về lòng tốt để nuôi dưỡng sự oán hận khi nhu cầu cá nhân không được đáp ứng.
Khi bóng tối trỗi dậy từ bên trong
Bóng tối bao trùm chương này không chỉ là bóng đêm của ngoại cảnh, mà là bóng đen đang loang lổ trong tâm hồn người bảo vệ. Arthur nhìn xuống bàn tay mình — đôi bàn tay đã nhuốm máu kẻ thù để giữ cho những kẻ bên dưới được sạch sẽ. Giờ đây, anh cảm thấy một sự phản kháng mãnh liệt.
Một giọng nói thì thầm bên tai anh, âm u và lạnh lẽo như gió từ vực thẳm:
HNI 30/3 🌺Chương 18: Vô ơn nhân loại – Bóng tối bao trùm Bầu trời phía trên thành phố Aethelgard không còn màu xanh của hy vọng. Nó bị nhuộm một màu tím thẫm đục ngầu, thứ màu sắc của những vết thương bị nhiễm trùng. Mùi tro tàn quyện với mùi mục rữa của những lời hứa hão huyền len lỏi qua từng khe cửa, bám chặt vào phổi của những kẻ còn sống sót. Arthur đứng trên ban công đá của tháp canh, bàn tay run rẩy chạm vào vết sẹo dài chạy dọc sống lưng — minh chứng cho trận chiến ở hẻm núi Tử Thần, nơi anh đã một mình ngăn chặn binh đoàn quỷ dữ để dân làng có thời gian di tản. Ngày đó, họ gọi anh là "Vị cứu tinh". Ngày đó, họ quỳ dưới chân anh và thề rằng đời đời kiếp kiếp sẽ không quên ơn đức này. Nhưng lòng biết ơn, như một giọt sương trên lá cỏ, bốc hơi ngay khi ánh mặt trời của sự an bình vừa ló dạng. Tiếng xì xào trong bóng tối Bên dưới quảng trường, đám đông đang tụ tập. Không phải để cầu nguyện, mà để phán xét. Những khuôn mặt mà Arthur từng liều mạng bảo vệ giờ đây méo mó trong cơn giận dữ vô cớ. "Tại sao lương thực lại khan hiếm?" một gã đàn ông bụng phệ gào lên. "Hắn là anh hùng cơ mà? Nếu hắn giỏi thế, tại sao không dùng phép thuật mà làm ra bánh mì?" "Đúng thế!" bà góa phụ đứng cạnh bồi thêm. "Con trai tôi đã chết trong cuộc chiến đó. Arthur được tung hô, còn con tôi chỉ là một nắm đất. Hắn nợ chúng ta mạng sống của những người đã ngã xuống!" Arthur nghe rõ mồn một từng lời. Thính giác nhạy bén của một chiến binh giờ đây trở thành lời nguyền rủa. Anh tự hỏi, liệu có bao giờ họ nhớ rằng chính những đứa con của họ đã đào ngũ, bỏ mặc anh giữa vòng vây quân thù? Liệu họ có nhớ rằng chính anh đã chia sẻ mẩu bánh mì cuối cùng cho những đứa trẻ đói khát khi thành phố bị bao vây? Không. Con người có một khả năng thiên bẩm: xóa sạch ký ức về lòng tốt để nuôi dưỡng sự oán hận khi nhu cầu cá nhân không được đáp ứng. Khi bóng tối trỗi dậy từ bên trong Bóng tối bao trùm chương này không chỉ là bóng đêm của ngoại cảnh, mà là bóng đen đang loang lổ trong tâm hồn người bảo vệ. Arthur nhìn xuống bàn tay mình — đôi bàn tay đã nhuốm máu kẻ thù để giữ cho những kẻ bên dưới được sạch sẽ. Giờ đây, anh cảm thấy một sự phản kháng mãnh liệt. Một giọng nói thì thầm bên tai anh, âm u và lạnh lẽo như gió từ vực thẳm:
Like
Love
Wow
Angry
8
20 Bình luận 0 Chia sẽ