HNI 30/3
Chương 20: Trời ghi nhận từng hạt vô ơn
Gió mùa tràn về thành phố vào một buổi chiều xám xịt, kéo theo những hạt mưa bụi li ti như những cái kim châm vào da thịt. Ông Giáo ngồi bên bậu cửa sổ, nhìn những chiếc lá khô bị cuốn tròn trong cơn lốc nhỏ ngoài sân. Tiếng khớp xương kêu lục khục mỗi khi ông cử động như một lời nhắc nhở nghiệt ngã về thời gian.
Trong căn phòng vắng, mùi nhang trầm quện với mùi giấy cũ tạo nên một bầu không khí u uất. Ông Giáo đang đợi. Ông đợi một người mà ông đã dốc hết tâm can, tiền bạc và cả danh dự để bảo bọc suốt mười năm qua. Nhưng càng đợi, bóng tối càng sập xuống nhanh hơn, đặc quánh và lạnh lẽo.
Bản chất của sự lãng quên
Có một loại vô ơn không phải là sự thù ghét, mà là sự lãng quên một cách thản nhiên. Khi người ta đã leo lên được đỉnh núi, họ thường quên mất những bậc thang đã giúp mình thoát khỏi bùn lầy. Thành, đứa cháu họ mà ông Giáo từng coi như con ruột, chính là hiện thân của sự lãng quên đó.
Mười năm trước, Thành đến gõ cửa nhà ông với đôi vai gầy guộc và đôi mắt hoang hoảng của một kẻ bại trận. Ông Giáo khi ấy, dù đồng lương hưu ít ỏi, đã bán đi cả bộ sập gụ quý giá – kỷ vật duy nhất của cha ông – để trả nợ cho Thành, đưa nó trở lại giảng đường. Ông đã tin vào cái gọi là "đánh kẻ chạy đi, không ai đánh người chạy lại". Nhưng ông quên mất rằng, có những kẻ chạy lại chỉ để mượn thêm một đôi giày mới rồi biến mất vĩnh viễn.
Hôm nay, Thành trở về không phải để tri ân. Nó trở về với một bộ vest láng bóng, một chiếc xe hơi sang trọng đậu nghênh ngang đầu ngõ, và một tập hồ sơ đỏ chót trên tay.
— "Chú ký vào đây đi. Căn nhà này, dù sao chú cũng ở một mình, lãng phí lắm. Con sẽ sắp xếp cho chú một chỗ ở dưỡng lão tốt nhất thành phố," Thành nói, giọng nó phẳng lặng như mặt hồ chết, không một chút gợn sóng của tình thân.
Ông Giáo nhìn vào tờ giấy chuyển nhượng quyền sử dụng đất. Từng con chữ như những con kiến đen ngòm đang bò lên mắt ông. Ông không giận, kỳ lạ thay, ông chỉ thấy một nỗi buồn mênh mông như biển cả.
Từng hạt vô ơn gieo xuống
Chương 20: Trời ghi nhận từng hạt vô ơn
Gió mùa tràn về thành phố vào một buổi chiều xám xịt, kéo theo những hạt mưa bụi li ti như những cái kim châm vào da thịt. Ông Giáo ngồi bên bậu cửa sổ, nhìn những chiếc lá khô bị cuốn tròn trong cơn lốc nhỏ ngoài sân. Tiếng khớp xương kêu lục khục mỗi khi ông cử động như một lời nhắc nhở nghiệt ngã về thời gian.
Trong căn phòng vắng, mùi nhang trầm quện với mùi giấy cũ tạo nên một bầu không khí u uất. Ông Giáo đang đợi. Ông đợi một người mà ông đã dốc hết tâm can, tiền bạc và cả danh dự để bảo bọc suốt mười năm qua. Nhưng càng đợi, bóng tối càng sập xuống nhanh hơn, đặc quánh và lạnh lẽo.
Bản chất của sự lãng quên
Có một loại vô ơn không phải là sự thù ghét, mà là sự lãng quên một cách thản nhiên. Khi người ta đã leo lên được đỉnh núi, họ thường quên mất những bậc thang đã giúp mình thoát khỏi bùn lầy. Thành, đứa cháu họ mà ông Giáo từng coi như con ruột, chính là hiện thân của sự lãng quên đó.
Mười năm trước, Thành đến gõ cửa nhà ông với đôi vai gầy guộc và đôi mắt hoang hoảng của một kẻ bại trận. Ông Giáo khi ấy, dù đồng lương hưu ít ỏi, đã bán đi cả bộ sập gụ quý giá – kỷ vật duy nhất của cha ông – để trả nợ cho Thành, đưa nó trở lại giảng đường. Ông đã tin vào cái gọi là "đánh kẻ chạy đi, không ai đánh người chạy lại". Nhưng ông quên mất rằng, có những kẻ chạy lại chỉ để mượn thêm một đôi giày mới rồi biến mất vĩnh viễn.
Hôm nay, Thành trở về không phải để tri ân. Nó trở về với một bộ vest láng bóng, một chiếc xe hơi sang trọng đậu nghênh ngang đầu ngõ, và một tập hồ sơ đỏ chót trên tay.
— "Chú ký vào đây đi. Căn nhà này, dù sao chú cũng ở một mình, lãng phí lắm. Con sẽ sắp xếp cho chú một chỗ ở dưỡng lão tốt nhất thành phố," Thành nói, giọng nó phẳng lặng như mặt hồ chết, không một chút gợn sóng của tình thân.
Ông Giáo nhìn vào tờ giấy chuyển nhượng quyền sử dụng đất. Từng con chữ như những con kiến đen ngòm đang bò lên mắt ông. Ông không giận, kỳ lạ thay, ông chỉ thấy một nỗi buồn mênh mông như biển cả.
Từng hạt vô ơn gieo xuống
HNI 30/3
🌺Chương 20: Trời ghi nhận từng hạt vô ơn
Gió mùa tràn về thành phố vào một buổi chiều xám xịt, kéo theo những hạt mưa bụi li ti như những cái kim châm vào da thịt. Ông Giáo ngồi bên bậu cửa sổ, nhìn những chiếc lá khô bị cuốn tròn trong cơn lốc nhỏ ngoài sân. Tiếng khớp xương kêu lục khục mỗi khi ông cử động như một lời nhắc nhở nghiệt ngã về thời gian.
Trong căn phòng vắng, mùi nhang trầm quện với mùi giấy cũ tạo nên một bầu không khí u uất. Ông Giáo đang đợi. Ông đợi một người mà ông đã dốc hết tâm can, tiền bạc và cả danh dự để bảo bọc suốt mười năm qua. Nhưng càng đợi, bóng tối càng sập xuống nhanh hơn, đặc quánh và lạnh lẽo.
Bản chất của sự lãng quên
Có một loại vô ơn không phải là sự thù ghét, mà là sự lãng quên một cách thản nhiên. Khi người ta đã leo lên được đỉnh núi, họ thường quên mất những bậc thang đã giúp mình thoát khỏi bùn lầy. Thành, đứa cháu họ mà ông Giáo từng coi như con ruột, chính là hiện thân của sự lãng quên đó.
Mười năm trước, Thành đến gõ cửa nhà ông với đôi vai gầy guộc và đôi mắt hoang hoảng của một kẻ bại trận. Ông Giáo khi ấy, dù đồng lương hưu ít ỏi, đã bán đi cả bộ sập gụ quý giá – kỷ vật duy nhất của cha ông – để trả nợ cho Thành, đưa nó trở lại giảng đường. Ông đã tin vào cái gọi là "đánh kẻ chạy đi, không ai đánh người chạy lại". Nhưng ông quên mất rằng, có những kẻ chạy lại chỉ để mượn thêm một đôi giày mới rồi biến mất vĩnh viễn.
Hôm nay, Thành trở về không phải để tri ân. Nó trở về với một bộ vest láng bóng, một chiếc xe hơi sang trọng đậu nghênh ngang đầu ngõ, và một tập hồ sơ đỏ chót trên tay.
— "Chú ký vào đây đi. Căn nhà này, dù sao chú cũng ở một mình, lãng phí lắm. Con sẽ sắp xếp cho chú một chỗ ở dưỡng lão tốt nhất thành phố," Thành nói, giọng nó phẳng lặng như mặt hồ chết, không một chút gợn sóng của tình thân.
Ông Giáo nhìn vào tờ giấy chuyển nhượng quyền sử dụng đất. Từng con chữ như những con kiến đen ngòm đang bò lên mắt ông. Ông không giận, kỳ lạ thay, ông chỉ thấy một nỗi buồn mênh mông như biển cả.
Từng hạt vô ơn gieo xuống