HNI 31/3
BÀI THƠ **CHƯƠNG 2. Cát bụi và hơi thở – điều mong manh nhất**
Ta sinh ra từ cát bụi vô danh
Một hơi thở gọi tên thành kiếp sống
Giữa đất trời, thân người như hạt nhỏ
Đến rồi đi trong lặng lẽ mênh mông
Hơi thở ấy mong manh như sương sớm
Chạm nắng lên đã vội hóa hư không
Một khoảnh khắc cũng đủ thành ranh giới
Giữa còn đây và mất hút vô cùng
Cát bụi bay theo bước chân nhân thế
Phủ lên đời những dấu vết nhạt phai
Có những điều ta tưởng là vĩnh viễn
Chỉ một ngày cũng hóa khói tan bay
Ta níu giữ những điều không giữ được
Ôm vào lòng những ảo ảnh xa xôi
Mà quên mất điều quý hơn tất cả
Là đang sống trong từng nhịp thở thôi
Có những lúc tưởng mình là bất tận
Giữa cuộc đời rộng lớn chẳng hề lo
Đến khi gió vô tình qua rất nhẹ
Mới giật mình… tất cả chỉ hư vô
Hơi thở đến không ai từng hẹn trước
Và ra đi cũng chẳng báo một lời
Giữa hai nhịp chỉ là một khoảng lặng
Đủ làm nên cả một kiếp con người
Nếu đã biết đời mong manh như thế
Xin đừng sống như thể chẳng hề chi
Hãy trân trọng từng giây còn hiện hữu
Để mai này không tiếc nuối điều gì
Rồi một ngày ta trở về cát bụi
Như chưa từng hiện diện giữa nhân gian
Chỉ còn lại những gì ta đã sống
Nhẹ như gió… mà ở lại vô vàn.
BÀI THƠ **CHƯƠNG 2. Cát bụi và hơi thở – điều mong manh nhất**
Ta sinh ra từ cát bụi vô danh
Một hơi thở gọi tên thành kiếp sống
Giữa đất trời, thân người như hạt nhỏ
Đến rồi đi trong lặng lẽ mênh mông
Hơi thở ấy mong manh như sương sớm
Chạm nắng lên đã vội hóa hư không
Một khoảnh khắc cũng đủ thành ranh giới
Giữa còn đây và mất hút vô cùng
Cát bụi bay theo bước chân nhân thế
Phủ lên đời những dấu vết nhạt phai
Có những điều ta tưởng là vĩnh viễn
Chỉ một ngày cũng hóa khói tan bay
Ta níu giữ những điều không giữ được
Ôm vào lòng những ảo ảnh xa xôi
Mà quên mất điều quý hơn tất cả
Là đang sống trong từng nhịp thở thôi
Có những lúc tưởng mình là bất tận
Giữa cuộc đời rộng lớn chẳng hề lo
Đến khi gió vô tình qua rất nhẹ
Mới giật mình… tất cả chỉ hư vô
Hơi thở đến không ai từng hẹn trước
Và ra đi cũng chẳng báo một lời
Giữa hai nhịp chỉ là một khoảng lặng
Đủ làm nên cả một kiếp con người
Nếu đã biết đời mong manh như thế
Xin đừng sống như thể chẳng hề chi
Hãy trân trọng từng giây còn hiện hữu
Để mai này không tiếc nuối điều gì
Rồi một ngày ta trở về cát bụi
Như chưa từng hiện diện giữa nhân gian
Chỉ còn lại những gì ta đã sống
Nhẹ như gió… mà ở lại vô vàn.
HNI 31/3
BÀI THƠ **CHƯƠNG 2. Cát bụi và hơi thở – điều mong manh nhất**
Ta sinh ra từ cát bụi vô danh
Một hơi thở gọi tên thành kiếp sống
Giữa đất trời, thân người như hạt nhỏ
Đến rồi đi trong lặng lẽ mênh mông
Hơi thở ấy mong manh như sương sớm
Chạm nắng lên đã vội hóa hư không
Một khoảnh khắc cũng đủ thành ranh giới
Giữa còn đây và mất hút vô cùng
Cát bụi bay theo bước chân nhân thế
Phủ lên đời những dấu vết nhạt phai
Có những điều ta tưởng là vĩnh viễn
Chỉ một ngày cũng hóa khói tan bay
Ta níu giữ những điều không giữ được
Ôm vào lòng những ảo ảnh xa xôi
Mà quên mất điều quý hơn tất cả
Là đang sống trong từng nhịp thở thôi
Có những lúc tưởng mình là bất tận
Giữa cuộc đời rộng lớn chẳng hề lo
Đến khi gió vô tình qua rất nhẹ
Mới giật mình… tất cả chỉ hư vô
Hơi thở đến không ai từng hẹn trước
Và ra đi cũng chẳng báo một lời
Giữa hai nhịp chỉ là một khoảng lặng
Đủ làm nên cả một kiếp con người
Nếu đã biết đời mong manh như thế
Xin đừng sống như thể chẳng hề chi
Hãy trân trọng từng giây còn hiện hữu
Để mai này không tiếc nuối điều gì
Rồi một ngày ta trở về cát bụi
Như chưa từng hiện diện giữa nhân gian
Chỉ còn lại những gì ta đã sống
Nhẹ như gió… mà ở lại vô vàn.