HNI 31/3 BÀI THƠ
**CHƯƠNG 4. Từ sinh đến tử – vòng tròn hữu hạn**
Ta bước vào đời bằng tiếng khóc
Như giọt sương rơi xuống cõi người
Một hơi thở mở ra tất cả
Một hành trình không hẹn ngày lui
Từ hư vô, ta thành hiện hữu
Mang thân này đi giữa nhân gian
Học yêu thương, học điều được mất
Góp vui buồn vào kiếp hợp tan
Ngày thơ bé, đời dài như mộng
Tưởng thời gian chẳng có điểm dừng
Từng bước nhỏ qua miền năm tháng
Mà không hay đời đã nửa chừng
Rồi lớn lên giữa dòng xuôi ngược
Cuốn theo bao ước vọng, hơn thua
Ta quên mất điểm đầu rất tĩnh
Và điểm cuối đang đợi phía mùa
Sinh là cửa mở vào cõi tạm
Tử là khi khép lại hành trình
Giữa hai ngưỡng mong manh ấy
Là một đời mang tên “chính mình”
Có những người đi qua rất vội
Như cơn mưa chưa kịp ướt đời
Có những kẻ đi qua rất chậm
Mà vẫn không hiểu hết kiếp người
Vòng tròn ấy không ai tránh khỏi
Dẫu sang giàu hay kẻ cơ hàn
Đều trở lại nơi mình khởi điểm
Chỉ khác nhau cách đã sống tràn
Nếu đã biết đời là hữu hạn
Xin đừng hoang phí những ngày qua
Đừng để đến khi chiều buông xuống
Mới tiếc hoài một sớm tinh hoa
Sinh và tử như hai đầu chỉ
Nối lại thành một sợi vô hình
Ta là điểm lặng trong dòng chảy
Ngắn ngủi thôi… nhưng rất lung linh
Khi nhắm mắt, chẳng mang theo được
Những hơn thua, danh vọng, bạc tiền
Chỉ còn lại những gì đã sống
Nhẹ như mây… mà hóa vĩnh viễn.
**CHƯƠNG 4. Từ sinh đến tử – vòng tròn hữu hạn**
Ta bước vào đời bằng tiếng khóc
Như giọt sương rơi xuống cõi người
Một hơi thở mở ra tất cả
Một hành trình không hẹn ngày lui
Từ hư vô, ta thành hiện hữu
Mang thân này đi giữa nhân gian
Học yêu thương, học điều được mất
Góp vui buồn vào kiếp hợp tan
Ngày thơ bé, đời dài như mộng
Tưởng thời gian chẳng có điểm dừng
Từng bước nhỏ qua miền năm tháng
Mà không hay đời đã nửa chừng
Rồi lớn lên giữa dòng xuôi ngược
Cuốn theo bao ước vọng, hơn thua
Ta quên mất điểm đầu rất tĩnh
Và điểm cuối đang đợi phía mùa
Sinh là cửa mở vào cõi tạm
Tử là khi khép lại hành trình
Giữa hai ngưỡng mong manh ấy
Là một đời mang tên “chính mình”
Có những người đi qua rất vội
Như cơn mưa chưa kịp ướt đời
Có những kẻ đi qua rất chậm
Mà vẫn không hiểu hết kiếp người
Vòng tròn ấy không ai tránh khỏi
Dẫu sang giàu hay kẻ cơ hàn
Đều trở lại nơi mình khởi điểm
Chỉ khác nhau cách đã sống tràn
Nếu đã biết đời là hữu hạn
Xin đừng hoang phí những ngày qua
Đừng để đến khi chiều buông xuống
Mới tiếc hoài một sớm tinh hoa
Sinh và tử như hai đầu chỉ
Nối lại thành một sợi vô hình
Ta là điểm lặng trong dòng chảy
Ngắn ngủi thôi… nhưng rất lung linh
Khi nhắm mắt, chẳng mang theo được
Những hơn thua, danh vọng, bạc tiền
Chỉ còn lại những gì đã sống
Nhẹ như mây… mà hóa vĩnh viễn.
HNI 31/3 BÀI THƠ
**CHƯƠNG 4. Từ sinh đến tử – vòng tròn hữu hạn**
Ta bước vào đời bằng tiếng khóc
Như giọt sương rơi xuống cõi người
Một hơi thở mở ra tất cả
Một hành trình không hẹn ngày lui
Từ hư vô, ta thành hiện hữu
Mang thân này đi giữa nhân gian
Học yêu thương, học điều được mất
Góp vui buồn vào kiếp hợp tan
Ngày thơ bé, đời dài như mộng
Tưởng thời gian chẳng có điểm dừng
Từng bước nhỏ qua miền năm tháng
Mà không hay đời đã nửa chừng
Rồi lớn lên giữa dòng xuôi ngược
Cuốn theo bao ước vọng, hơn thua
Ta quên mất điểm đầu rất tĩnh
Và điểm cuối đang đợi phía mùa
Sinh là cửa mở vào cõi tạm
Tử là khi khép lại hành trình
Giữa hai ngưỡng mong manh ấy
Là một đời mang tên “chính mình”
Có những người đi qua rất vội
Như cơn mưa chưa kịp ướt đời
Có những kẻ đi qua rất chậm
Mà vẫn không hiểu hết kiếp người
Vòng tròn ấy không ai tránh khỏi
Dẫu sang giàu hay kẻ cơ hàn
Đều trở lại nơi mình khởi điểm
Chỉ khác nhau cách đã sống tràn
Nếu đã biết đời là hữu hạn
Xin đừng hoang phí những ngày qua
Đừng để đến khi chiều buông xuống
Mới tiếc hoài một sớm tinh hoa
Sinh và tử như hai đầu chỉ
Nối lại thành một sợi vô hình
Ta là điểm lặng trong dòng chảy
Ngắn ngủi thôi… nhưng rất lung linh
Khi nhắm mắt, chẳng mang theo được
Những hơn thua, danh vọng, bạc tiền
Chỉ còn lại những gì đã sống
Nhẹ như mây… mà hóa vĩnh viễn.