HNI 31/3
Bài thơ **CHƯƠNG 7. Khi thời gian chỉ là một nốt nhạc**
Thời gian trôi như bản nhạc không lời
Ta lắng nghe mà chẳng hay đang mất
Mỗi khoảnh khắc là một nốt rất nhỏ
Rơi vào đời rồi tan giữa hư không
Có nốt trầm mang theo bao ký ức
Có nốt cao nâng giấc mộng bay xa
Có những đoạn tưởng chừng như vô nghĩa
Lại làm nên giai điệu rất thật thà
Ta cứ ngỡ bản nhạc còn rất dài
Nên lơ đãng những thanh âm đang có
Đến khi chợt một ngày nghe lặng gió
Mới giật mình… bản nhạc sắp tàn thôi
Không ai biết nốt nào là cuối cùng
Trong chuỗi dài những âm thanh hữu hạn
Chỉ biết rằng từng giây đang hiện hữu
Đều góp vào một khúc hát riêng ta
Có những người đi qua như hợp âm
Chạm vào nhau rồi tan trong khoảnh khắc
Nhưng dư âm còn ngân vang rất nhẹ
Đủ làm lòng rung động suốt nhiều năm
Có những lúc đời như bản nhạc vội
Nốt dồn dập khiến tim chẳng kịp nghe
Ta đánh mất những âm thanh tinh tế
Giữa ồn ào của nhịp sống đam mê
Nếu đã biết thời gian là nốt nhạc
Xin đừng để nó rơi xuống vô tình
Hãy lắng lại trong từng hơi thở sống
Để nghe rõ giai điệu của chính mình
Một nốt nhỏ cũng làm nên bản thể
Một khoảnh khắc cũng đủ thành đời người
Đừng đợi đến khi âm thanh chấm dứt
Mới nhận ra mình đã sống hay chưa
Thời gian đó không quay về lần nữa
Như âm vang không thể giữ trong tay
Chỉ còn lại những gì ta đã cảm
Và yêu thương còn đọng giữa nơi này
Khi bản nhạc khép lại trong tĩnh lặng
Ta trở về như chưa từng ngân nga
Nhưng đâu đó trong miền sâu ký ức
Một nốt đời… vẫn còn mãi ngân xa.
Bài thơ **CHƯƠNG 7. Khi thời gian chỉ là một nốt nhạc**
Thời gian trôi như bản nhạc không lời
Ta lắng nghe mà chẳng hay đang mất
Mỗi khoảnh khắc là một nốt rất nhỏ
Rơi vào đời rồi tan giữa hư không
Có nốt trầm mang theo bao ký ức
Có nốt cao nâng giấc mộng bay xa
Có những đoạn tưởng chừng như vô nghĩa
Lại làm nên giai điệu rất thật thà
Ta cứ ngỡ bản nhạc còn rất dài
Nên lơ đãng những thanh âm đang có
Đến khi chợt một ngày nghe lặng gió
Mới giật mình… bản nhạc sắp tàn thôi
Không ai biết nốt nào là cuối cùng
Trong chuỗi dài những âm thanh hữu hạn
Chỉ biết rằng từng giây đang hiện hữu
Đều góp vào một khúc hát riêng ta
Có những người đi qua như hợp âm
Chạm vào nhau rồi tan trong khoảnh khắc
Nhưng dư âm còn ngân vang rất nhẹ
Đủ làm lòng rung động suốt nhiều năm
Có những lúc đời như bản nhạc vội
Nốt dồn dập khiến tim chẳng kịp nghe
Ta đánh mất những âm thanh tinh tế
Giữa ồn ào của nhịp sống đam mê
Nếu đã biết thời gian là nốt nhạc
Xin đừng để nó rơi xuống vô tình
Hãy lắng lại trong từng hơi thở sống
Để nghe rõ giai điệu của chính mình
Một nốt nhỏ cũng làm nên bản thể
Một khoảnh khắc cũng đủ thành đời người
Đừng đợi đến khi âm thanh chấm dứt
Mới nhận ra mình đã sống hay chưa
Thời gian đó không quay về lần nữa
Như âm vang không thể giữ trong tay
Chỉ còn lại những gì ta đã cảm
Và yêu thương còn đọng giữa nơi này
Khi bản nhạc khép lại trong tĩnh lặng
Ta trở về như chưa từng ngân nga
Nhưng đâu đó trong miền sâu ký ức
Một nốt đời… vẫn còn mãi ngân xa.
HNI 31/3
Bài thơ **CHƯƠNG 7. Khi thời gian chỉ là một nốt nhạc**
Thời gian trôi như bản nhạc không lời
Ta lắng nghe mà chẳng hay đang mất
Mỗi khoảnh khắc là một nốt rất nhỏ
Rơi vào đời rồi tan giữa hư không
Có nốt trầm mang theo bao ký ức
Có nốt cao nâng giấc mộng bay xa
Có những đoạn tưởng chừng như vô nghĩa
Lại làm nên giai điệu rất thật thà
Ta cứ ngỡ bản nhạc còn rất dài
Nên lơ đãng những thanh âm đang có
Đến khi chợt một ngày nghe lặng gió
Mới giật mình… bản nhạc sắp tàn thôi
Không ai biết nốt nào là cuối cùng
Trong chuỗi dài những âm thanh hữu hạn
Chỉ biết rằng từng giây đang hiện hữu
Đều góp vào một khúc hát riêng ta
Có những người đi qua như hợp âm
Chạm vào nhau rồi tan trong khoảnh khắc
Nhưng dư âm còn ngân vang rất nhẹ
Đủ làm lòng rung động suốt nhiều năm
Có những lúc đời như bản nhạc vội
Nốt dồn dập khiến tim chẳng kịp nghe
Ta đánh mất những âm thanh tinh tế
Giữa ồn ào của nhịp sống đam mê
Nếu đã biết thời gian là nốt nhạc
Xin đừng để nó rơi xuống vô tình
Hãy lắng lại trong từng hơi thở sống
Để nghe rõ giai điệu của chính mình
Một nốt nhỏ cũng làm nên bản thể
Một khoảnh khắc cũng đủ thành đời người
Đừng đợi đến khi âm thanh chấm dứt
Mới nhận ra mình đã sống hay chưa
Thời gian đó không quay về lần nữa
Như âm vang không thể giữ trong tay
Chỉ còn lại những gì ta đã cảm
Và yêu thương còn đọng giữa nơi này
Khi bản nhạc khép lại trong tĩnh lặng
Ta trở về như chưa từng ngân nga
Nhưng đâu đó trong miền sâu ký ức
Một nốt đời… vẫn còn mãi ngân xa.