HNI 31/3
Bài thơ **CHƯƠNG 10. Người ngắn ngủi, ánh sáng có thể vô biên**
Đời người ngắn như một làn hơi thở
Chạm vào rồi tan giữa mênh mông
Một kiếp sống tưởng chừng rất nhỏ
Giữa đất trời vô tận, hư không
Ta đến đây như đốm lửa bé
Giữa đêm dài thăm thẳm nhân gian
Không đủ sáng để soi tất cả
Nhưng đủ làm ấm một trái tim
Có những người sống qua rất vội
Chưa kịp nhìn đã vội quay lưng
Như tia chớp ngang trời lóe sáng
Rồi biến mất giữa khoảng không chừng
Nhưng có kẻ âm thầm lặng lẽ
Sống giản đơn mà sáng vô cùng
Một hành động, một lời tử tế
Lan ra hoài như ánh sáng chung
Ánh sáng ấy không cần rực rỡ
Chỉ cần chân thành từ bên trong
Không cần ai gọi tên vĩ đại
Chỉ cần soi được một tấm lòng
Ta không thể kéo dài năm tháng
Nhưng có thể làm sâu từng ngày
Không thể sống ngàn đời bất tận
Nhưng có thể để lại dấu này
Một lời nói có thể thành ánh lửa
Sưởi ấm người giữa lúc cô đơn
Một bàn tay đưa ra đúng lúc
Có thể làm thay đổi cả hành trình
Đừng nghĩ mình quá nhỏ bé nhé
Giữa cuộc đời rộng lớn bao la
Vì ánh sáng không đo bằng kích thước
Mà đo bằng điều nó lan xa
Người rồi cũng trở về cát bụi
Như chưa từng hiện diện nơi đây
Nhưng ánh sáng nếu từng được thắp
Sẽ còn hoài trong những vòng tay
Ngắn ngủi thôi… kiếp người là thế
Nhưng vô biên nếu biết cho đi
Một đời sống nếu mang ánh sáng
Sẽ không bao giờ mất… mà đi
Hãy sống sao để khi khép lại
Không chỉ là một dấu chấm mờ
Mà là ánh sáng còn ở lại
Trong tim người… đến tận bao giờ.
Bài thơ **CHƯƠNG 10. Người ngắn ngủi, ánh sáng có thể vô biên**
Đời người ngắn như một làn hơi thở
Chạm vào rồi tan giữa mênh mông
Một kiếp sống tưởng chừng rất nhỏ
Giữa đất trời vô tận, hư không
Ta đến đây như đốm lửa bé
Giữa đêm dài thăm thẳm nhân gian
Không đủ sáng để soi tất cả
Nhưng đủ làm ấm một trái tim
Có những người sống qua rất vội
Chưa kịp nhìn đã vội quay lưng
Như tia chớp ngang trời lóe sáng
Rồi biến mất giữa khoảng không chừng
Nhưng có kẻ âm thầm lặng lẽ
Sống giản đơn mà sáng vô cùng
Một hành động, một lời tử tế
Lan ra hoài như ánh sáng chung
Ánh sáng ấy không cần rực rỡ
Chỉ cần chân thành từ bên trong
Không cần ai gọi tên vĩ đại
Chỉ cần soi được một tấm lòng
Ta không thể kéo dài năm tháng
Nhưng có thể làm sâu từng ngày
Không thể sống ngàn đời bất tận
Nhưng có thể để lại dấu này
Một lời nói có thể thành ánh lửa
Sưởi ấm người giữa lúc cô đơn
Một bàn tay đưa ra đúng lúc
Có thể làm thay đổi cả hành trình
Đừng nghĩ mình quá nhỏ bé nhé
Giữa cuộc đời rộng lớn bao la
Vì ánh sáng không đo bằng kích thước
Mà đo bằng điều nó lan xa
Người rồi cũng trở về cát bụi
Như chưa từng hiện diện nơi đây
Nhưng ánh sáng nếu từng được thắp
Sẽ còn hoài trong những vòng tay
Ngắn ngủi thôi… kiếp người là thế
Nhưng vô biên nếu biết cho đi
Một đời sống nếu mang ánh sáng
Sẽ không bao giờ mất… mà đi
Hãy sống sao để khi khép lại
Không chỉ là một dấu chấm mờ
Mà là ánh sáng còn ở lại
Trong tim người… đến tận bao giờ.
HNI 31/3
Bài thơ **CHƯƠNG 10. Người ngắn ngủi, ánh sáng có thể vô biên**
Đời người ngắn như một làn hơi thở
Chạm vào rồi tan giữa mênh mông
Một kiếp sống tưởng chừng rất nhỏ
Giữa đất trời vô tận, hư không
Ta đến đây như đốm lửa bé
Giữa đêm dài thăm thẳm nhân gian
Không đủ sáng để soi tất cả
Nhưng đủ làm ấm một trái tim
Có những người sống qua rất vội
Chưa kịp nhìn đã vội quay lưng
Như tia chớp ngang trời lóe sáng
Rồi biến mất giữa khoảng không chừng
Nhưng có kẻ âm thầm lặng lẽ
Sống giản đơn mà sáng vô cùng
Một hành động, một lời tử tế
Lan ra hoài như ánh sáng chung
Ánh sáng ấy không cần rực rỡ
Chỉ cần chân thành từ bên trong
Không cần ai gọi tên vĩ đại
Chỉ cần soi được một tấm lòng
Ta không thể kéo dài năm tháng
Nhưng có thể làm sâu từng ngày
Không thể sống ngàn đời bất tận
Nhưng có thể để lại dấu này
Một lời nói có thể thành ánh lửa
Sưởi ấm người giữa lúc cô đơn
Một bàn tay đưa ra đúng lúc
Có thể làm thay đổi cả hành trình
Đừng nghĩ mình quá nhỏ bé nhé
Giữa cuộc đời rộng lớn bao la
Vì ánh sáng không đo bằng kích thước
Mà đo bằng điều nó lan xa
Người rồi cũng trở về cát bụi
Như chưa từng hiện diện nơi đây
Nhưng ánh sáng nếu từng được thắp
Sẽ còn hoài trong những vòng tay
Ngắn ngủi thôi… kiếp người là thế
Nhưng vô biên nếu biết cho đi
Một đời sống nếu mang ánh sáng
Sẽ không bao giờ mất… mà đi
Hãy sống sao để khi khép lại
Không chỉ là một dấu chấm mờ
Mà là ánh sáng còn ở lại
Trong tim người… đến tận bao giờ.