HNI 31-3
BÀI THƠ : Chương 1. Nửa gang tay – biểu tượng của đời người
Đời người đo bằng một nửa gang tay
Chạm nhẹ thôi đã thấy ngày qua mất
Một hơi thở cũng đủ thành quá khứ
Một ánh nhìn đã vội hóa xa xăm
Ta đến giữa cuộc đời như làn gió
Không ai hay từ đâu, cũng chẳng dài lâu
Bước chân nhỏ lạc vào miền nhân thế
Ngỡ vô biên mà hữu hạn nhiệm màu
Nửa gang tay, tưởng chừng là rất ngắn
Mà chứa đầy vui buồn của trăm năm
Một nụ cười có khi thành ký ức
Một giọt buồn đọng lại đến âm thầm
Có những người đi qua như chiếc lá
Chưa kịp xanh đã vội úa bên đời
Có những điều chưa kịp thành câu nói
Đã lặng im theo gió cuốn xa xôi
Ta mải miết chạy theo điều chưa tới
Quên mất mình đang sống ở hôm nay
Đến khi ngoảnh nhìn lại thì đã muộn
Nửa gang đời rơi rớt giữa bàn tay
Nếu đã biết đời mong manh đến thế
Xin yêu thương từng khoảnh khắc mình còn
Đừng để lỡ một ánh nhìn tử tế
Đừng quay lưng với những tấm lòng son
Nửa gang tay – không ngắn nếu biết sống
Không dài đâu nếu lạc lối mê say
Chỉ cần một trái tim còn ấm nóng
Đời vẫn đầy trong nửa gang tay.
BÀI THƠ : Chương 1. Nửa gang tay – biểu tượng của đời người
Đời người đo bằng một nửa gang tay
Chạm nhẹ thôi đã thấy ngày qua mất
Một hơi thở cũng đủ thành quá khứ
Một ánh nhìn đã vội hóa xa xăm
Ta đến giữa cuộc đời như làn gió
Không ai hay từ đâu, cũng chẳng dài lâu
Bước chân nhỏ lạc vào miền nhân thế
Ngỡ vô biên mà hữu hạn nhiệm màu
Nửa gang tay, tưởng chừng là rất ngắn
Mà chứa đầy vui buồn của trăm năm
Một nụ cười có khi thành ký ức
Một giọt buồn đọng lại đến âm thầm
Có những người đi qua như chiếc lá
Chưa kịp xanh đã vội úa bên đời
Có những điều chưa kịp thành câu nói
Đã lặng im theo gió cuốn xa xôi
Ta mải miết chạy theo điều chưa tới
Quên mất mình đang sống ở hôm nay
Đến khi ngoảnh nhìn lại thì đã muộn
Nửa gang đời rơi rớt giữa bàn tay
Nếu đã biết đời mong manh đến thế
Xin yêu thương từng khoảnh khắc mình còn
Đừng để lỡ một ánh nhìn tử tế
Đừng quay lưng với những tấm lòng son
Nửa gang tay – không ngắn nếu biết sống
Không dài đâu nếu lạc lối mê say
Chỉ cần một trái tim còn ấm nóng
Đời vẫn đầy trong nửa gang tay.
HNI 31-3
BÀI THƠ : Chương 1. Nửa gang tay – biểu tượng của đời người
Đời người đo bằng một nửa gang tay
Chạm nhẹ thôi đã thấy ngày qua mất
Một hơi thở cũng đủ thành quá khứ
Một ánh nhìn đã vội hóa xa xăm
Ta đến giữa cuộc đời như làn gió
Không ai hay từ đâu, cũng chẳng dài lâu
Bước chân nhỏ lạc vào miền nhân thế
Ngỡ vô biên mà hữu hạn nhiệm màu
Nửa gang tay, tưởng chừng là rất ngắn
Mà chứa đầy vui buồn của trăm năm
Một nụ cười có khi thành ký ức
Một giọt buồn đọng lại đến âm thầm
Có những người đi qua như chiếc lá
Chưa kịp xanh đã vội úa bên đời
Có những điều chưa kịp thành câu nói
Đã lặng im theo gió cuốn xa xôi
Ta mải miết chạy theo điều chưa tới
Quên mất mình đang sống ở hôm nay
Đến khi ngoảnh nhìn lại thì đã muộn
Nửa gang đời rơi rớt giữa bàn tay
Nếu đã biết đời mong manh đến thế
Xin yêu thương từng khoảnh khắc mình còn
Đừng để lỡ một ánh nhìn tử tế
Đừng quay lưng với những tấm lòng son
Nửa gang tay – không ngắn nếu biết sống
Không dài đâu nếu lạc lối mê say
Chỉ cần một trái tim còn ấm nóng
Đời vẫn đầy trong nửa gang tay.