HNI 31-3
Bài thơ CHƯƠNG 5: Niềm vui ngắn ngủi – ánh sáng vĩnh hằng
Niềm vui đến như tia nắng sớm
Chạm nhẹ thôi đã ấm một đời
Một khoảnh khắc tưởng chừng rất nhỏ
Mà làm lòng bừng sáng không nguôi
Có những lúc ta cười rất khẽ
Giữa bộn bề vẫn thấy an yên
Một ánh mắt, một lời chân thật
Đủ xua tan bao nỗi muộn phiền
Niềm vui ấy mong manh như gió
Thoảng qua rồi chẳng thể giữ lâu
Nhưng dư âm còn vang rất nhẹ
Trong tim người như ánh sao sâu
Ta cứ tưởng niềm vui là lớn
Phải rực rỡ như ánh mặt trời
Nhưng đôi khi từ điều giản dị
Lại làm nên ý nghĩa cuộc đời
Một bữa cơm, một vòng tay ấm
Một lời chào giữa lúc cô đơn
Những điều nhỏ không ai để ý
Lại nuôi hồn ta lớn từng cơn
Dẫu niềm vui chỉ là thoáng chốc
Như cánh hoa rơi giữa dòng đời
Nhưng ánh sáng từ trong khoảnh khắc
Có thể soi cả quãng đường dài
Ta không giữ được điều đã đến
Nhưng có thể giữ cách mình nhìn
Nếu trái tim luôn đầy ánh sáng
Thì niềm vui chẳng dễ lặng thinh
Đừng mải miết đi tìm xa xôi
Những điều lớn vượt khỏi tầm tay
Hãy lắng lại nơi mình đang sống
Niềm vui nằm trong phút giây này
Ngắn ngủi thôi… nhưng là vĩnh cửu
Khi ta biết trân quý từng giây
Một nụ cười trao đi đúng lúc
Có thể thành ánh sáng ngàn ngày
Đời có thể nhiều lần tăm tối
Nhưng chỉ cần một đốm sáng thôi
Cũng đủ để dẫn đường phía trước
Giữa mênh mông… ta vẫn là người
Niềm vui nhỏ như hạt giống bé
Gieo hôm nay, nở mãi về sau
Ánh sáng ấy không bao giờ tắt
Dù thời gian có cuốn đi đâu.
Bài thơ CHƯƠNG 5: Niềm vui ngắn ngủi – ánh sáng vĩnh hằng
Niềm vui đến như tia nắng sớm
Chạm nhẹ thôi đã ấm một đời
Một khoảnh khắc tưởng chừng rất nhỏ
Mà làm lòng bừng sáng không nguôi
Có những lúc ta cười rất khẽ
Giữa bộn bề vẫn thấy an yên
Một ánh mắt, một lời chân thật
Đủ xua tan bao nỗi muộn phiền
Niềm vui ấy mong manh như gió
Thoảng qua rồi chẳng thể giữ lâu
Nhưng dư âm còn vang rất nhẹ
Trong tim người như ánh sao sâu
Ta cứ tưởng niềm vui là lớn
Phải rực rỡ như ánh mặt trời
Nhưng đôi khi từ điều giản dị
Lại làm nên ý nghĩa cuộc đời
Một bữa cơm, một vòng tay ấm
Một lời chào giữa lúc cô đơn
Những điều nhỏ không ai để ý
Lại nuôi hồn ta lớn từng cơn
Dẫu niềm vui chỉ là thoáng chốc
Như cánh hoa rơi giữa dòng đời
Nhưng ánh sáng từ trong khoảnh khắc
Có thể soi cả quãng đường dài
Ta không giữ được điều đã đến
Nhưng có thể giữ cách mình nhìn
Nếu trái tim luôn đầy ánh sáng
Thì niềm vui chẳng dễ lặng thinh
Đừng mải miết đi tìm xa xôi
Những điều lớn vượt khỏi tầm tay
Hãy lắng lại nơi mình đang sống
Niềm vui nằm trong phút giây này
Ngắn ngủi thôi… nhưng là vĩnh cửu
Khi ta biết trân quý từng giây
Một nụ cười trao đi đúng lúc
Có thể thành ánh sáng ngàn ngày
Đời có thể nhiều lần tăm tối
Nhưng chỉ cần một đốm sáng thôi
Cũng đủ để dẫn đường phía trước
Giữa mênh mông… ta vẫn là người
Niềm vui nhỏ như hạt giống bé
Gieo hôm nay, nở mãi về sau
Ánh sáng ấy không bao giờ tắt
Dù thời gian có cuốn đi đâu.
HNI 31-3
Bài thơ CHƯƠNG 5: Niềm vui ngắn ngủi – ánh sáng vĩnh hằng
Niềm vui đến như tia nắng sớm
Chạm nhẹ thôi đã ấm một đời
Một khoảnh khắc tưởng chừng rất nhỏ
Mà làm lòng bừng sáng không nguôi
Có những lúc ta cười rất khẽ
Giữa bộn bề vẫn thấy an yên
Một ánh mắt, một lời chân thật
Đủ xua tan bao nỗi muộn phiền
Niềm vui ấy mong manh như gió
Thoảng qua rồi chẳng thể giữ lâu
Nhưng dư âm còn vang rất nhẹ
Trong tim người như ánh sao sâu
Ta cứ tưởng niềm vui là lớn
Phải rực rỡ như ánh mặt trời
Nhưng đôi khi từ điều giản dị
Lại làm nên ý nghĩa cuộc đời
Một bữa cơm, một vòng tay ấm
Một lời chào giữa lúc cô đơn
Những điều nhỏ không ai để ý
Lại nuôi hồn ta lớn từng cơn
Dẫu niềm vui chỉ là thoáng chốc
Như cánh hoa rơi giữa dòng đời
Nhưng ánh sáng từ trong khoảnh khắc
Có thể soi cả quãng đường dài
Ta không giữ được điều đã đến
Nhưng có thể giữ cách mình nhìn
Nếu trái tim luôn đầy ánh sáng
Thì niềm vui chẳng dễ lặng thinh
Đừng mải miết đi tìm xa xôi
Những điều lớn vượt khỏi tầm tay
Hãy lắng lại nơi mình đang sống
Niềm vui nằm trong phút giây này
Ngắn ngủi thôi… nhưng là vĩnh cửu
Khi ta biết trân quý từng giây
Một nụ cười trao đi đúng lúc
Có thể thành ánh sáng ngàn ngày
Đời có thể nhiều lần tăm tối
Nhưng chỉ cần một đốm sáng thôi
Cũng đủ để dẫn đường phía trước
Giữa mênh mông… ta vẫn là người
Niềm vui nhỏ như hạt giống bé
Gieo hôm nay, nở mãi về sau
Ánh sáng ấy không bao giờ tắt
Dù thời gian có cuốn đi đâu.