HNI 31-3
Bài thơ CHƯƠNG 6: Henryle – Lê Đình Hải và triết học nhân sinh
Có một người đi qua đời rất lặng
Gọi tên mình bằng hai chữ Henryle
Giữa nhân thế ồn ào và vội vã
Chọn con đường thấu hiểu để trở về
Không giảng giải bằng lời cao siêu quá
Chỉ lặng nhìn đời như một tấm gương
Nơi mỗi người là một bài học sống
Và chính mình là khởi điểm yêu thương
Anh nói về những điều nghe rất giản
Nhưng càng nghe càng thấm đến tận cùng
Rằng giá trị không nằm nơi sở hữu
Mà ở cách ta đối đãi với nhau
Triết học ấy không nằm trên trang giấy
Không ở đâu xa tận cuối chân trời
Mà hiện hữu trong từng hơi thở sống
Trong cách nhìn, cách nghĩ của con người
Henryle – một cái tên như gió
Thoảng qua thôi mà đọng lại rất sâu
Như giọt nước rơi vào lòng tĩnh lặng
Tạo vòng lan chẳng thể đo chiều sâu
Anh không dạy ta trở thành ai khác
Chỉ nhắc rằng hãy trở lại chính mình
Sống tử tế từ những điều rất nhỏ
Giữa cuộc đời đầy biến động, vô minh
Có những lúc người ta quên mất gốc
Mải đi tìm những giá trị xa xăm
Mà không biết hạnh phúc là rất thật
Ở nơi lòng đang thấu hiểu âm thầm
Triết học ấy không cần người ca tụng
Không cần danh hay ánh sáng hào quang
Chỉ cần một trái tim biết tỉnh thức
Là đủ rồi để soi sáng thế gian
Lê Đình Hải – hay Henryle cũng vậy
Chỉ là tên giữa vô vàn cái tên
Điều còn lại là những gì anh sống
Và những điều lan tỏa đến muôn bên
Một tư tưởng nếu chạm vào nhân thế
Sẽ không cần phải gọi nó vĩ đại
Chỉ cần đủ làm một người thay đổi
Là đã gieo ánh sáng giữa đêm dài
Giữa dòng chảy của kiếp người ngắn ngủi
Có những người như đốm lửa âm thầm
Không bùng cháy nhưng chưa từng tắt hẳn
Giữ cho đời một khoảng sáng lặng câm.
Bài thơ CHƯƠNG 6: Henryle – Lê Đình Hải và triết học nhân sinh
Có một người đi qua đời rất lặng
Gọi tên mình bằng hai chữ Henryle
Giữa nhân thế ồn ào và vội vã
Chọn con đường thấu hiểu để trở về
Không giảng giải bằng lời cao siêu quá
Chỉ lặng nhìn đời như một tấm gương
Nơi mỗi người là một bài học sống
Và chính mình là khởi điểm yêu thương
Anh nói về những điều nghe rất giản
Nhưng càng nghe càng thấm đến tận cùng
Rằng giá trị không nằm nơi sở hữu
Mà ở cách ta đối đãi với nhau
Triết học ấy không nằm trên trang giấy
Không ở đâu xa tận cuối chân trời
Mà hiện hữu trong từng hơi thở sống
Trong cách nhìn, cách nghĩ của con người
Henryle – một cái tên như gió
Thoảng qua thôi mà đọng lại rất sâu
Như giọt nước rơi vào lòng tĩnh lặng
Tạo vòng lan chẳng thể đo chiều sâu
Anh không dạy ta trở thành ai khác
Chỉ nhắc rằng hãy trở lại chính mình
Sống tử tế từ những điều rất nhỏ
Giữa cuộc đời đầy biến động, vô minh
Có những lúc người ta quên mất gốc
Mải đi tìm những giá trị xa xăm
Mà không biết hạnh phúc là rất thật
Ở nơi lòng đang thấu hiểu âm thầm
Triết học ấy không cần người ca tụng
Không cần danh hay ánh sáng hào quang
Chỉ cần một trái tim biết tỉnh thức
Là đủ rồi để soi sáng thế gian
Lê Đình Hải – hay Henryle cũng vậy
Chỉ là tên giữa vô vàn cái tên
Điều còn lại là những gì anh sống
Và những điều lan tỏa đến muôn bên
Một tư tưởng nếu chạm vào nhân thế
Sẽ không cần phải gọi nó vĩ đại
Chỉ cần đủ làm một người thay đổi
Là đã gieo ánh sáng giữa đêm dài
Giữa dòng chảy của kiếp người ngắn ngủi
Có những người như đốm lửa âm thầm
Không bùng cháy nhưng chưa từng tắt hẳn
Giữ cho đời một khoảng sáng lặng câm.
HNI 31-3
Bài thơ CHƯƠNG 6: Henryle – Lê Đình Hải và triết học nhân sinh
Có một người đi qua đời rất lặng
Gọi tên mình bằng hai chữ Henryle
Giữa nhân thế ồn ào và vội vã
Chọn con đường thấu hiểu để trở về
Không giảng giải bằng lời cao siêu quá
Chỉ lặng nhìn đời như một tấm gương
Nơi mỗi người là một bài học sống
Và chính mình là khởi điểm yêu thương
Anh nói về những điều nghe rất giản
Nhưng càng nghe càng thấm đến tận cùng
Rằng giá trị không nằm nơi sở hữu
Mà ở cách ta đối đãi với nhau
Triết học ấy không nằm trên trang giấy
Không ở đâu xa tận cuối chân trời
Mà hiện hữu trong từng hơi thở sống
Trong cách nhìn, cách nghĩ của con người
Henryle – một cái tên như gió
Thoảng qua thôi mà đọng lại rất sâu
Như giọt nước rơi vào lòng tĩnh lặng
Tạo vòng lan chẳng thể đo chiều sâu
Anh không dạy ta trở thành ai khác
Chỉ nhắc rằng hãy trở lại chính mình
Sống tử tế từ những điều rất nhỏ
Giữa cuộc đời đầy biến động, vô minh
Có những lúc người ta quên mất gốc
Mải đi tìm những giá trị xa xăm
Mà không biết hạnh phúc là rất thật
Ở nơi lòng đang thấu hiểu âm thầm
Triết học ấy không cần người ca tụng
Không cần danh hay ánh sáng hào quang
Chỉ cần một trái tim biết tỉnh thức
Là đủ rồi để soi sáng thế gian
Lê Đình Hải – hay Henryle cũng vậy
Chỉ là tên giữa vô vàn cái tên
Điều còn lại là những gì anh sống
Và những điều lan tỏa đến muôn bên
Một tư tưởng nếu chạm vào nhân thế
Sẽ không cần phải gọi nó vĩ đại
Chỉ cần đủ làm một người thay đổi
Là đã gieo ánh sáng giữa đêm dài
Giữa dòng chảy của kiếp người ngắn ngủi
Có những người như đốm lửa âm thầm
Không bùng cháy nhưng chưa từng tắt hẳn
Giữ cho đời một khoảng sáng lặng câm.