HNI 31-3
Bài thơ CHƯƠNG 8: Sống trọn khoảnh khắc – sống như vô hạn
Có những lúc ta quên mình đang sống
Mải chạy theo những ảo ảnh xa vời
Đem hôm nay đánh đổi ngày chưa tới
Để cuối cùng… lạc mất chính mình thôi
Khoảnh khắc này – tưởng chừng như rất nhỏ
Nhưng là nơi sự sống chạm vào ta
Một hơi thở, một ánh nhìn hiện hữu
Đã là điều kỳ diệu của bao la
Ta cứ nghĩ phải nắm điều thật lớn
Mới gọi là sống trọn một đời người
Nhưng có lúc chỉ cần một giây lặng
Đã chạm vào sâu thẳm của tinh khôi
Sống trọn vẹn không phải là giữ mãi
Mà là nhìn mọi thứ đến rồi đi
Không bám víu cũng không cần trốn tránh
Chỉ an nhiên trong từng phút diệu kỳ
Khi ta sống với tất cả hiện tại
Thì thời gian không còn nghĩa đo đếm
Một giây phút cũng rộng dài vô hạn
Như đại dương chứa đựng cả bầu trời
Có những người đi qua đời rất vội
Mà chưa từng thật sự sống một ngày
Có những kẻ chỉ ngồi yên tĩnh lặng
Mà tâm hồn đã chạm đến vô biên
Đừng tìm kiếm một tương lai hoàn hảo
Để rồi quên hiện tại đang nhiệm màu
Mọi vẻ đẹp không nằm nơi xa thẳm
Mà ở đây… trong từng nhịp thở sâu
Sống trọn khoảnh khắc là khi ta biết
Mỗi phút giây đều không thể lặp lại
Nên trao hết trái tim mình vào đó
Không giữ gì cho một lúc “ngày mai”
Khi buông bỏ những lo toan chưa tới
Và không còn vướng bận chuyện đã qua
Ta chạm được một miền không giới hạn
Ngay trong lòng – rất thật, rất gần ta
Sống như thế, dẫu đời là hữu hạn
Vẫn hóa thành vô tận giữa an nhiên
Vì giá trị không nằm nơi năm tháng
Mà ở cách ta sống trọn từng miền
Khoảnh khắc nhỏ… nhưng là cánh cửa lớn
Mở ra miền sâu thẳm của chân tâm
Ai bước vào bằng một lòng tỉnh thức
Sẽ thấy mình… rộng lớn đến vô ngần.
Bài thơ CHƯƠNG 8: Sống trọn khoảnh khắc – sống như vô hạn
Có những lúc ta quên mình đang sống
Mải chạy theo những ảo ảnh xa vời
Đem hôm nay đánh đổi ngày chưa tới
Để cuối cùng… lạc mất chính mình thôi
Khoảnh khắc này – tưởng chừng như rất nhỏ
Nhưng là nơi sự sống chạm vào ta
Một hơi thở, một ánh nhìn hiện hữu
Đã là điều kỳ diệu của bao la
Ta cứ nghĩ phải nắm điều thật lớn
Mới gọi là sống trọn một đời người
Nhưng có lúc chỉ cần một giây lặng
Đã chạm vào sâu thẳm của tinh khôi
Sống trọn vẹn không phải là giữ mãi
Mà là nhìn mọi thứ đến rồi đi
Không bám víu cũng không cần trốn tránh
Chỉ an nhiên trong từng phút diệu kỳ
Khi ta sống với tất cả hiện tại
Thì thời gian không còn nghĩa đo đếm
Một giây phút cũng rộng dài vô hạn
Như đại dương chứa đựng cả bầu trời
Có những người đi qua đời rất vội
Mà chưa từng thật sự sống một ngày
Có những kẻ chỉ ngồi yên tĩnh lặng
Mà tâm hồn đã chạm đến vô biên
Đừng tìm kiếm một tương lai hoàn hảo
Để rồi quên hiện tại đang nhiệm màu
Mọi vẻ đẹp không nằm nơi xa thẳm
Mà ở đây… trong từng nhịp thở sâu
Sống trọn khoảnh khắc là khi ta biết
Mỗi phút giây đều không thể lặp lại
Nên trao hết trái tim mình vào đó
Không giữ gì cho một lúc “ngày mai”
Khi buông bỏ những lo toan chưa tới
Và không còn vướng bận chuyện đã qua
Ta chạm được một miền không giới hạn
Ngay trong lòng – rất thật, rất gần ta
Sống như thế, dẫu đời là hữu hạn
Vẫn hóa thành vô tận giữa an nhiên
Vì giá trị không nằm nơi năm tháng
Mà ở cách ta sống trọn từng miền
Khoảnh khắc nhỏ… nhưng là cánh cửa lớn
Mở ra miền sâu thẳm của chân tâm
Ai bước vào bằng một lòng tỉnh thức
Sẽ thấy mình… rộng lớn đến vô ngần.
HNI 31-3
Bài thơ CHƯƠNG 8: Sống trọn khoảnh khắc – sống như vô hạn
Có những lúc ta quên mình đang sống
Mải chạy theo những ảo ảnh xa vời
Đem hôm nay đánh đổi ngày chưa tới
Để cuối cùng… lạc mất chính mình thôi
Khoảnh khắc này – tưởng chừng như rất nhỏ
Nhưng là nơi sự sống chạm vào ta
Một hơi thở, một ánh nhìn hiện hữu
Đã là điều kỳ diệu của bao la
Ta cứ nghĩ phải nắm điều thật lớn
Mới gọi là sống trọn một đời người
Nhưng có lúc chỉ cần một giây lặng
Đã chạm vào sâu thẳm của tinh khôi
Sống trọn vẹn không phải là giữ mãi
Mà là nhìn mọi thứ đến rồi đi
Không bám víu cũng không cần trốn tránh
Chỉ an nhiên trong từng phút diệu kỳ
Khi ta sống với tất cả hiện tại
Thì thời gian không còn nghĩa đo đếm
Một giây phút cũng rộng dài vô hạn
Như đại dương chứa đựng cả bầu trời
Có những người đi qua đời rất vội
Mà chưa từng thật sự sống một ngày
Có những kẻ chỉ ngồi yên tĩnh lặng
Mà tâm hồn đã chạm đến vô biên
Đừng tìm kiếm một tương lai hoàn hảo
Để rồi quên hiện tại đang nhiệm màu
Mọi vẻ đẹp không nằm nơi xa thẳm
Mà ở đây… trong từng nhịp thở sâu
Sống trọn khoảnh khắc là khi ta biết
Mỗi phút giây đều không thể lặp lại
Nên trao hết trái tim mình vào đó
Không giữ gì cho một lúc “ngày mai”
Khi buông bỏ những lo toan chưa tới
Và không còn vướng bận chuyện đã qua
Ta chạm được một miền không giới hạn
Ngay trong lòng – rất thật, rất gần ta
Sống như thế, dẫu đời là hữu hạn
Vẫn hóa thành vô tận giữa an nhiên
Vì giá trị không nằm nơi năm tháng
Mà ở cách ta sống trọn từng miền
Khoảnh khắc nhỏ… nhưng là cánh cửa lớn
Mở ra miền sâu thẳm của chân tâm
Ai bước vào bằng một lòng tỉnh thức
Sẽ thấy mình… rộng lớn đến vô ngần.