HNI 31-3
Bài thơ CHƯƠNG 9: Giá trị đời người nằm ở lòng biết ơn
Đời người không đo bằng năm tháng
Mà đo bằng cách trái tim nhìn
Bao nhiêu yêu thương ta đã nhận
Và bao nhiêu biết ơn giữ gìn
Ta lớn lên từ bao điều rất nhỏ
Một bàn tay, một ánh mắt dịu dàng
Một lời dạy đi qua năm tháng
Vẫn âm thầm soi sáng nhân gian
Có những điều ta quen đến mức
Ngỡ rằng là lẽ tự nhiên thôi
Mà không biết phía sau tất cả
Là bao người lặng lẽ vì ta
Một bữa cơm, một ngày bình yên
Một mái nhà che gió mưa qua
Những điều tưởng chừng như đơn giản
Lại là ơn nghĩa rất bao la
Nếu một ngày ta thôi biết ơn
Thì cuộc sống cũng dần cạn ý
Trái tim ấy dù đầy vật chất
Vẫn hoang vu như một miền đi
Biết ơn không cần lời hoa mỹ
Chỉ cần lòng thật sự lắng sâu
Nhận ra mình đang mang rất nhiều
Từ cuộc đời đã trao từ lâu
Biết ơn cha, người cho ta hình hài
Biết ơn mẹ, người dạy ta hơi thở
Biết ơn những người từng làm đau
Để ta lớn lên trong nứt vỡ
Biết ơn cả những lần vấp ngã
Dạy ta đi vững chãi hơn nhiều
Biết ơn những ngày không hoàn hảo
Để ta hiểu thế nào là yêu
Khi trái tim còn đầy biết ơn
Mọi thiếu thốn cũng thành dư dả
Một ánh nhìn cũng thành hạnh phúc
Một nụ cười cũng hóa chan hòa
Giá trị đời không nằm ở việc
Ta có bao nhiêu thứ trong tay
Mà nằm ở điều ta cảm nhận
Từ những gì giản dị mỗi ngày
Người biết ơn là người giàu nhất
Dẫu chẳng mang danh vọng, bạc tiền
Vì trong lòng luôn đầy ánh sáng
Chẳng gì có thể lấy đi được
Hãy giữ lấy một trái tim biết ơn
Như giữ ngọn lửa giữa đêm dài
Để đi qua mọi miền giông bão
Vẫn thấy đời… ấm áp, đẹp thay.
Bài thơ CHƯƠNG 9: Giá trị đời người nằm ở lòng biết ơn
Đời người không đo bằng năm tháng
Mà đo bằng cách trái tim nhìn
Bao nhiêu yêu thương ta đã nhận
Và bao nhiêu biết ơn giữ gìn
Ta lớn lên từ bao điều rất nhỏ
Một bàn tay, một ánh mắt dịu dàng
Một lời dạy đi qua năm tháng
Vẫn âm thầm soi sáng nhân gian
Có những điều ta quen đến mức
Ngỡ rằng là lẽ tự nhiên thôi
Mà không biết phía sau tất cả
Là bao người lặng lẽ vì ta
Một bữa cơm, một ngày bình yên
Một mái nhà che gió mưa qua
Những điều tưởng chừng như đơn giản
Lại là ơn nghĩa rất bao la
Nếu một ngày ta thôi biết ơn
Thì cuộc sống cũng dần cạn ý
Trái tim ấy dù đầy vật chất
Vẫn hoang vu như một miền đi
Biết ơn không cần lời hoa mỹ
Chỉ cần lòng thật sự lắng sâu
Nhận ra mình đang mang rất nhiều
Từ cuộc đời đã trao từ lâu
Biết ơn cha, người cho ta hình hài
Biết ơn mẹ, người dạy ta hơi thở
Biết ơn những người từng làm đau
Để ta lớn lên trong nứt vỡ
Biết ơn cả những lần vấp ngã
Dạy ta đi vững chãi hơn nhiều
Biết ơn những ngày không hoàn hảo
Để ta hiểu thế nào là yêu
Khi trái tim còn đầy biết ơn
Mọi thiếu thốn cũng thành dư dả
Một ánh nhìn cũng thành hạnh phúc
Một nụ cười cũng hóa chan hòa
Giá trị đời không nằm ở việc
Ta có bao nhiêu thứ trong tay
Mà nằm ở điều ta cảm nhận
Từ những gì giản dị mỗi ngày
Người biết ơn là người giàu nhất
Dẫu chẳng mang danh vọng, bạc tiền
Vì trong lòng luôn đầy ánh sáng
Chẳng gì có thể lấy đi được
Hãy giữ lấy một trái tim biết ơn
Như giữ ngọn lửa giữa đêm dài
Để đi qua mọi miền giông bão
Vẫn thấy đời… ấm áp, đẹp thay.
HNI 31-3
Bài thơ CHƯƠNG 9: Giá trị đời người nằm ở lòng biết ơn
Đời người không đo bằng năm tháng
Mà đo bằng cách trái tim nhìn
Bao nhiêu yêu thương ta đã nhận
Và bao nhiêu biết ơn giữ gìn
Ta lớn lên từ bao điều rất nhỏ
Một bàn tay, một ánh mắt dịu dàng
Một lời dạy đi qua năm tháng
Vẫn âm thầm soi sáng nhân gian
Có những điều ta quen đến mức
Ngỡ rằng là lẽ tự nhiên thôi
Mà không biết phía sau tất cả
Là bao người lặng lẽ vì ta
Một bữa cơm, một ngày bình yên
Một mái nhà che gió mưa qua
Những điều tưởng chừng như đơn giản
Lại là ơn nghĩa rất bao la
Nếu một ngày ta thôi biết ơn
Thì cuộc sống cũng dần cạn ý
Trái tim ấy dù đầy vật chất
Vẫn hoang vu như một miền đi
Biết ơn không cần lời hoa mỹ
Chỉ cần lòng thật sự lắng sâu
Nhận ra mình đang mang rất nhiều
Từ cuộc đời đã trao từ lâu
Biết ơn cha, người cho ta hình hài
Biết ơn mẹ, người dạy ta hơi thở
Biết ơn những người từng làm đau
Để ta lớn lên trong nứt vỡ
Biết ơn cả những lần vấp ngã
Dạy ta đi vững chãi hơn nhiều
Biết ơn những ngày không hoàn hảo
Để ta hiểu thế nào là yêu
Khi trái tim còn đầy biết ơn
Mọi thiếu thốn cũng thành dư dả
Một ánh nhìn cũng thành hạnh phúc
Một nụ cười cũng hóa chan hòa
Giá trị đời không nằm ở việc
Ta có bao nhiêu thứ trong tay
Mà nằm ở điều ta cảm nhận
Từ những gì giản dị mỗi ngày
Người biết ơn là người giàu nhất
Dẫu chẳng mang danh vọng, bạc tiền
Vì trong lòng luôn đầy ánh sáng
Chẳng gì có thể lấy đi được
Hãy giữ lấy một trái tim biết ơn
Như giữ ngọn lửa giữa đêm dài
Để đi qua mọi miền giông bão
Vẫn thấy đời… ấm áp, đẹp thay.