HNI 1/4
PHẦN II: TỘI CỦA VÔ ƠN
BÀI THƠ CHƯƠNG 11:
Vô ơn – căn bệnh của linh hồn.
Vô ơn không hiện hình như vết thương ngoài da
Nhưng âm thầm gặm nhấm trái tim từng nhịp
Một lời “cảm ơn” chưa kịp nở
Đã héo tàn trong thói quen lãng quên
Con người lớn lên từ bàn tay người khác
Từ giọt mồ hôi, từ những đêm không ngủ
Nhưng khi đủ đầy, lại quay lưng lặng lẽ
Tưởng mọi điều là lẽ tự nhiên
Vô ơn là khi ánh mắt không còn cúi xuống
Trước những hy sinh đã hóa thành vô hình
Là khi ta bước qua những ân tình cũ
Như chưa từng mang nặng nghĩa ân
Có những người cho đi không đòi lại
Chỉ mong một lần được nhớ đến thôi
Nhưng vô ơn khiến lòng người chai sạn
Biến yêu thương thành khoảng trống xa xôi
Linh hồn bệnh không vì thiếu của cải
Mà vì quên nguồn cội đã sinh ra
Quên bàn tay từng nâng mình đứng dậy
Quên cả con đường đã dẫn lối ta
Vô ơn không làm trời đất đổi thay
Nhưng làm con người nhỏ đi rất nhiều
Đánh mất mình trong dòng đời hối hả
Đánh rơi luôn giá trị của tình yêu
Chỉ khi biết cúi đầu và ghi nhớ
Linh hồn mới được chữa lành sâu xa
Bởi biết ơn là ánh sáng lặng lẽ
Soi con người trở lại chính mình thôi.
PHẦN II: TỘI CỦA VÔ ƠN
BÀI THƠ CHƯƠNG 11:
Vô ơn – căn bệnh của linh hồn.
Vô ơn không hiện hình như vết thương ngoài da
Nhưng âm thầm gặm nhấm trái tim từng nhịp
Một lời “cảm ơn” chưa kịp nở
Đã héo tàn trong thói quen lãng quên
Con người lớn lên từ bàn tay người khác
Từ giọt mồ hôi, từ những đêm không ngủ
Nhưng khi đủ đầy, lại quay lưng lặng lẽ
Tưởng mọi điều là lẽ tự nhiên
Vô ơn là khi ánh mắt không còn cúi xuống
Trước những hy sinh đã hóa thành vô hình
Là khi ta bước qua những ân tình cũ
Như chưa từng mang nặng nghĩa ân
Có những người cho đi không đòi lại
Chỉ mong một lần được nhớ đến thôi
Nhưng vô ơn khiến lòng người chai sạn
Biến yêu thương thành khoảng trống xa xôi
Linh hồn bệnh không vì thiếu của cải
Mà vì quên nguồn cội đã sinh ra
Quên bàn tay từng nâng mình đứng dậy
Quên cả con đường đã dẫn lối ta
Vô ơn không làm trời đất đổi thay
Nhưng làm con người nhỏ đi rất nhiều
Đánh mất mình trong dòng đời hối hả
Đánh rơi luôn giá trị của tình yêu
Chỉ khi biết cúi đầu và ghi nhớ
Linh hồn mới được chữa lành sâu xa
Bởi biết ơn là ánh sáng lặng lẽ
Soi con người trở lại chính mình thôi.
HNI 1/4
PHẦN II: TỘI CỦA VÔ ƠN
BÀI THƠ CHƯƠNG 11:
Vô ơn – căn bệnh của linh hồn.
Vô ơn không hiện hình như vết thương ngoài da
Nhưng âm thầm gặm nhấm trái tim từng nhịp
Một lời “cảm ơn” chưa kịp nở
Đã héo tàn trong thói quen lãng quên
Con người lớn lên từ bàn tay người khác
Từ giọt mồ hôi, từ những đêm không ngủ
Nhưng khi đủ đầy, lại quay lưng lặng lẽ
Tưởng mọi điều là lẽ tự nhiên
Vô ơn là khi ánh mắt không còn cúi xuống
Trước những hy sinh đã hóa thành vô hình
Là khi ta bước qua những ân tình cũ
Như chưa từng mang nặng nghĩa ân
Có những người cho đi không đòi lại
Chỉ mong một lần được nhớ đến thôi
Nhưng vô ơn khiến lòng người chai sạn
Biến yêu thương thành khoảng trống xa xôi
Linh hồn bệnh không vì thiếu của cải
Mà vì quên nguồn cội đã sinh ra
Quên bàn tay từng nâng mình đứng dậy
Quên cả con đường đã dẫn lối ta
Vô ơn không làm trời đất đổi thay
Nhưng làm con người nhỏ đi rất nhiều
Đánh mất mình trong dòng đời hối hả
Đánh rơi luôn giá trị của tình yêu
Chỉ khi biết cúi đầu và ghi nhớ
Linh hồn mới được chữa lành sâu xa
Bởi biết ơn là ánh sáng lặng lẽ
Soi con người trở lại chính mình thôi.