HNI 1/4
BÀI THƠ CHƯƠNG 12
Khi vô ơn nhỏ dần thành vực thẳm.
Một lần quên nói lời tri ân
Chỉ là hạt bụi rơi trong tâm thức
Nhưng hạt bụi ấy, nếu không được lau đi
Sẽ hóa thành lớp mờ che kín trái tim
Một lần quay lưng trước ân tình
Tưởng nhẹ như cơn gió thoảng
Nhưng gió cứ thổi, ngày qua ngày
Thành cơn bão cuốn trôi cả nhân cách
Vô ơn không đến bằng tiếng sấm
Nó đến rất khẽ, rất âm thầm
Từng chút một, như giọt nước nhỏ
Khoét dần vào tảng đá lương tâm
Từ một cái quên, thành một thói quen
Từ một thói quen, thành một con người khác
Nơi ký ức về nghĩa tình dần phai nhạt
Nơi trái tim không còn biết rung động vì ai
Có những bước chân tưởng đang tiến về phía trước
Nhưng thực ra đang rơi xuống rất sâu
Bởi mỗi lần quên đi người đã nâng mình dậy
Là một lần đánh mất chính mình phía sau
Vực thẳm không mở ra trong một ngày
Nó được đào bằng sự dửng dưng tích tụ
Bằng những lần không nhớ, không ghi
Không cúi đầu trước những điều đáng cúi
Đến khi nhìn lại, đã quá xa bờ
Không còn thấy ánh sáng của lòng biết ơn
Chỉ còn khoảng trống sâu hun hút
Nuốt chửng cả những gì từng đẹp đẽ
Nhưng nếu một lần dừng lại và quay về
Nhặt lại từng ký ức đã lãng quên
Thì ngay bên bờ vực thẳm ấy
Vẫn có con đường mang tên “biết ơn” chờ ta.
BÀI THƠ CHƯƠNG 12
Khi vô ơn nhỏ dần thành vực thẳm.
Một lần quên nói lời tri ân
Chỉ là hạt bụi rơi trong tâm thức
Nhưng hạt bụi ấy, nếu không được lau đi
Sẽ hóa thành lớp mờ che kín trái tim
Một lần quay lưng trước ân tình
Tưởng nhẹ như cơn gió thoảng
Nhưng gió cứ thổi, ngày qua ngày
Thành cơn bão cuốn trôi cả nhân cách
Vô ơn không đến bằng tiếng sấm
Nó đến rất khẽ, rất âm thầm
Từng chút một, như giọt nước nhỏ
Khoét dần vào tảng đá lương tâm
Từ một cái quên, thành một thói quen
Từ một thói quen, thành một con người khác
Nơi ký ức về nghĩa tình dần phai nhạt
Nơi trái tim không còn biết rung động vì ai
Có những bước chân tưởng đang tiến về phía trước
Nhưng thực ra đang rơi xuống rất sâu
Bởi mỗi lần quên đi người đã nâng mình dậy
Là một lần đánh mất chính mình phía sau
Vực thẳm không mở ra trong một ngày
Nó được đào bằng sự dửng dưng tích tụ
Bằng những lần không nhớ, không ghi
Không cúi đầu trước những điều đáng cúi
Đến khi nhìn lại, đã quá xa bờ
Không còn thấy ánh sáng của lòng biết ơn
Chỉ còn khoảng trống sâu hun hút
Nuốt chửng cả những gì từng đẹp đẽ
Nhưng nếu một lần dừng lại và quay về
Nhặt lại từng ký ức đã lãng quên
Thì ngay bên bờ vực thẳm ấy
Vẫn có con đường mang tên “biết ơn” chờ ta.
HNI 1/4
BÀI THƠ CHƯƠNG 12
Khi vô ơn nhỏ dần thành vực thẳm.
Một lần quên nói lời tri ân
Chỉ là hạt bụi rơi trong tâm thức
Nhưng hạt bụi ấy, nếu không được lau đi
Sẽ hóa thành lớp mờ che kín trái tim
Một lần quay lưng trước ân tình
Tưởng nhẹ như cơn gió thoảng
Nhưng gió cứ thổi, ngày qua ngày
Thành cơn bão cuốn trôi cả nhân cách
Vô ơn không đến bằng tiếng sấm
Nó đến rất khẽ, rất âm thầm
Từng chút một, như giọt nước nhỏ
Khoét dần vào tảng đá lương tâm
Từ một cái quên, thành một thói quen
Từ một thói quen, thành một con người khác
Nơi ký ức về nghĩa tình dần phai nhạt
Nơi trái tim không còn biết rung động vì ai
Có những bước chân tưởng đang tiến về phía trước
Nhưng thực ra đang rơi xuống rất sâu
Bởi mỗi lần quên đi người đã nâng mình dậy
Là một lần đánh mất chính mình phía sau
Vực thẳm không mở ra trong một ngày
Nó được đào bằng sự dửng dưng tích tụ
Bằng những lần không nhớ, không ghi
Không cúi đầu trước những điều đáng cúi
Đến khi nhìn lại, đã quá xa bờ
Không còn thấy ánh sáng của lòng biết ơn
Chỉ còn khoảng trống sâu hun hút
Nuốt chửng cả những gì từng đẹp đẽ
Nhưng nếu một lần dừng lại và quay về
Nhặt lại từng ký ức đã lãng quên
Thì ngay bên bờ vực thẳm ấy
Vẫn có con đường mang tên “biết ơn” chờ ta.