HNI 1/4
BÀI THƠ CHƯƠNG 13. Người phạt có giới hạn, trời phạt vô biên.
Người phạt ta bằng lời nói, bằng luật lệ
Có bắt đầu và cũng có kết thúc
Một bản án rồi cũng đến ngày khép lại
Như cơn mưa qua, trời lại sáng trong
Nhưng có những điều không ai nhìn thấy
Không tòa án nào gọi tên
Chỉ có lương tâm âm thầm ghi chép
Từng ý nghĩ, từng hành động vô hình
Người có thể tha khi ta biết nhận lỗi
Có thể quên khi ta biết quay về
Nhưng trời không phạt bằng roi hay xiềng xích
Mà bằng những hệ quả chẳng thể trốn đi đâu
Vô ơn hôm nay, mai thành cô độc
Gieo lạnh lùng, gặt lại khoảng không
Mỗi ân tình bị ta chối bỏ
Là một cánh cửa phúc lành khép dần
Trời không vội vàng, cũng không thiên vị
Chỉ lặng lẽ vận hành theo lẽ công bằng
Như hạt giống gieo vào lòng đất
Sẽ nảy mầm, dù sớm hay muộn màng
Có thể người đời chưa từng trách phạt
Ta vẫn bước đi giữa những tiếng cười
Nhưng sâu thẳm trong miền tĩnh lặng
Linh hồn đã bắt đầu chao đảo không nguôi
Người phạt có thể đo bằng năm tháng
Có thể đếm bằng những lỗi lầm
Nhưng trời phạt bằng những gì ta đánh mất
Những điều không thể gọi thành tên
Đến một ngày nhìn lại cuộc đời
Ta thấy mình đứng giữa khoảng trống
Không phải vì ai đã lấy đi điều gì
Mà vì chính ta đã buông rơi tất cả
Nếu biết dừng lại trước khi quá muộn
Biết cúi đầu trước những ân sâu
Thì trời không còn là nỗi sợ vô biên
Mà trở thành nơi nâng ta đứng dậy từ đầu.
BÀI THƠ CHƯƠNG 13. Người phạt có giới hạn, trời phạt vô biên.
Người phạt ta bằng lời nói, bằng luật lệ
Có bắt đầu và cũng có kết thúc
Một bản án rồi cũng đến ngày khép lại
Như cơn mưa qua, trời lại sáng trong
Nhưng có những điều không ai nhìn thấy
Không tòa án nào gọi tên
Chỉ có lương tâm âm thầm ghi chép
Từng ý nghĩ, từng hành động vô hình
Người có thể tha khi ta biết nhận lỗi
Có thể quên khi ta biết quay về
Nhưng trời không phạt bằng roi hay xiềng xích
Mà bằng những hệ quả chẳng thể trốn đi đâu
Vô ơn hôm nay, mai thành cô độc
Gieo lạnh lùng, gặt lại khoảng không
Mỗi ân tình bị ta chối bỏ
Là một cánh cửa phúc lành khép dần
Trời không vội vàng, cũng không thiên vị
Chỉ lặng lẽ vận hành theo lẽ công bằng
Như hạt giống gieo vào lòng đất
Sẽ nảy mầm, dù sớm hay muộn màng
Có thể người đời chưa từng trách phạt
Ta vẫn bước đi giữa những tiếng cười
Nhưng sâu thẳm trong miền tĩnh lặng
Linh hồn đã bắt đầu chao đảo không nguôi
Người phạt có thể đo bằng năm tháng
Có thể đếm bằng những lỗi lầm
Nhưng trời phạt bằng những gì ta đánh mất
Những điều không thể gọi thành tên
Đến một ngày nhìn lại cuộc đời
Ta thấy mình đứng giữa khoảng trống
Không phải vì ai đã lấy đi điều gì
Mà vì chính ta đã buông rơi tất cả
Nếu biết dừng lại trước khi quá muộn
Biết cúi đầu trước những ân sâu
Thì trời không còn là nỗi sợ vô biên
Mà trở thành nơi nâng ta đứng dậy từ đầu.
HNI 1/4
BÀI THƠ CHƯƠNG 13. Người phạt có giới hạn, trời phạt vô biên.
Người phạt ta bằng lời nói, bằng luật lệ
Có bắt đầu và cũng có kết thúc
Một bản án rồi cũng đến ngày khép lại
Như cơn mưa qua, trời lại sáng trong
Nhưng có những điều không ai nhìn thấy
Không tòa án nào gọi tên
Chỉ có lương tâm âm thầm ghi chép
Từng ý nghĩ, từng hành động vô hình
Người có thể tha khi ta biết nhận lỗi
Có thể quên khi ta biết quay về
Nhưng trời không phạt bằng roi hay xiềng xích
Mà bằng những hệ quả chẳng thể trốn đi đâu
Vô ơn hôm nay, mai thành cô độc
Gieo lạnh lùng, gặt lại khoảng không
Mỗi ân tình bị ta chối bỏ
Là một cánh cửa phúc lành khép dần
Trời không vội vàng, cũng không thiên vị
Chỉ lặng lẽ vận hành theo lẽ công bằng
Như hạt giống gieo vào lòng đất
Sẽ nảy mầm, dù sớm hay muộn màng
Có thể người đời chưa từng trách phạt
Ta vẫn bước đi giữa những tiếng cười
Nhưng sâu thẳm trong miền tĩnh lặng
Linh hồn đã bắt đầu chao đảo không nguôi
Người phạt có thể đo bằng năm tháng
Có thể đếm bằng những lỗi lầm
Nhưng trời phạt bằng những gì ta đánh mất
Những điều không thể gọi thành tên
Đến một ngày nhìn lại cuộc đời
Ta thấy mình đứng giữa khoảng trống
Không phải vì ai đã lấy đi điều gì
Mà vì chính ta đã buông rơi tất cả
Nếu biết dừng lại trước khi quá muộn
Biết cúi đầu trước những ân sâu
Thì trời không còn là nỗi sợ vô biên
Mà trở thành nơi nâng ta đứng dậy từ đầu.