HNI 1/4
BÀI THƠ **Chương 14: Vô ơn cha mẹ – tội phản gốc rễ**
Ta lớn lên từ vòng tay rất đỗi âm thầm
Từ giọt mồ hôi rơi không thành tiếng
Cha gánh nắng mưa qua bao năm tháng
Mẹ gom yêu thương vá lại cuộc đời
Có những đêm dài không ai hay biết
Mẹ thức vì ta, quên cả giấc mình
Có những bước chân lặng thầm của cha
Dẫm lên gian khó để con được bình yên
Nhưng khi lớn, ta vội vàng bước tiếp
Quên ngoảnh đầu nhìn lại phía sau
Tưởng trưởng thành là không cần dựa dẫm
Mà đâu hay đang rời khỏi cội nguồn
Một lời nặng nhẹ làm tim người chùng xuống
Một ánh mắt vô tâm cũng đủ nhói lòng
Cha mẹ không đòi điều gì to lớn
Chỉ mong con nhớ: mình từ đâu sinh ra
Vô ơn cha mẹ không phải là quên
Mà là nhớ mà lòng không còn rung động
Là biết rõ ân sâu như biển rộng
Nhưng lại xem như hạt cát bên đường
Gốc rễ nuôi cây bằng dòng nhựa sống
Cây vững vàng nhờ bám chặt vào sâu
Nếu tự cắt đi nguồn nuôi dưỡng ấy
Thì sớm muộn gì cũng héo úa mà thôi
Cuộc đời có thể dạy ta nhiều bài học
Nhưng không ai thay được nghĩa sinh thành
Một lần lỡ quên là một lần đánh mất
Điều thiêng liêng nhất của kiếp làm người
Hãy cúi đầu khi còn có thể
Nói lời yêu khi cha mẹ còn nghe
Bởi một mai khi gốc rễ không còn nữa
Cả đời này ta biết tìm về đâu…
BÀI THƠ **Chương 14: Vô ơn cha mẹ – tội phản gốc rễ**
Ta lớn lên từ vòng tay rất đỗi âm thầm
Từ giọt mồ hôi rơi không thành tiếng
Cha gánh nắng mưa qua bao năm tháng
Mẹ gom yêu thương vá lại cuộc đời
Có những đêm dài không ai hay biết
Mẹ thức vì ta, quên cả giấc mình
Có những bước chân lặng thầm của cha
Dẫm lên gian khó để con được bình yên
Nhưng khi lớn, ta vội vàng bước tiếp
Quên ngoảnh đầu nhìn lại phía sau
Tưởng trưởng thành là không cần dựa dẫm
Mà đâu hay đang rời khỏi cội nguồn
Một lời nặng nhẹ làm tim người chùng xuống
Một ánh mắt vô tâm cũng đủ nhói lòng
Cha mẹ không đòi điều gì to lớn
Chỉ mong con nhớ: mình từ đâu sinh ra
Vô ơn cha mẹ không phải là quên
Mà là nhớ mà lòng không còn rung động
Là biết rõ ân sâu như biển rộng
Nhưng lại xem như hạt cát bên đường
Gốc rễ nuôi cây bằng dòng nhựa sống
Cây vững vàng nhờ bám chặt vào sâu
Nếu tự cắt đi nguồn nuôi dưỡng ấy
Thì sớm muộn gì cũng héo úa mà thôi
Cuộc đời có thể dạy ta nhiều bài học
Nhưng không ai thay được nghĩa sinh thành
Một lần lỡ quên là một lần đánh mất
Điều thiêng liêng nhất của kiếp làm người
Hãy cúi đầu khi còn có thể
Nói lời yêu khi cha mẹ còn nghe
Bởi một mai khi gốc rễ không còn nữa
Cả đời này ta biết tìm về đâu…
HNI 1/4
BÀI THƠ **Chương 14: Vô ơn cha mẹ – tội phản gốc rễ**
Ta lớn lên từ vòng tay rất đỗi âm thầm
Từ giọt mồ hôi rơi không thành tiếng
Cha gánh nắng mưa qua bao năm tháng
Mẹ gom yêu thương vá lại cuộc đời
Có những đêm dài không ai hay biết
Mẹ thức vì ta, quên cả giấc mình
Có những bước chân lặng thầm của cha
Dẫm lên gian khó để con được bình yên
Nhưng khi lớn, ta vội vàng bước tiếp
Quên ngoảnh đầu nhìn lại phía sau
Tưởng trưởng thành là không cần dựa dẫm
Mà đâu hay đang rời khỏi cội nguồn
Một lời nặng nhẹ làm tim người chùng xuống
Một ánh mắt vô tâm cũng đủ nhói lòng
Cha mẹ không đòi điều gì to lớn
Chỉ mong con nhớ: mình từ đâu sinh ra
Vô ơn cha mẹ không phải là quên
Mà là nhớ mà lòng không còn rung động
Là biết rõ ân sâu như biển rộng
Nhưng lại xem như hạt cát bên đường
Gốc rễ nuôi cây bằng dòng nhựa sống
Cây vững vàng nhờ bám chặt vào sâu
Nếu tự cắt đi nguồn nuôi dưỡng ấy
Thì sớm muộn gì cũng héo úa mà thôi
Cuộc đời có thể dạy ta nhiều bài học
Nhưng không ai thay được nghĩa sinh thành
Một lần lỡ quên là một lần đánh mất
Điều thiêng liêng nhất của kiếp làm người
Hãy cúi đầu khi còn có thể
Nói lời yêu khi cha mẹ còn nghe
Bởi một mai khi gốc rễ không còn nữa
Cả đời này ta biết tìm về đâu…