HNI 1/4
**Chương 15: Vô ơn thầy cô – đoạn tuyệt tri thức**

Có những con đường không tự ta nhìn thấy
Nếu không có người thắp sáng bước đầu
Một nét chữ, một lời giảng giản dị
Mở ra cả chân trời phía sau

Thầy cô không chỉ dạy điều trong sách
Mà dạy ta cách đứng giữa cuộc đời
Dạy cách nghĩ, cách nhìn và cách sống
Dạy làm người trước khi dạy làm “tài”

Bụi phấn rơi qua tháng năm lặng lẽ
In trên tóc những dấu vết thời gian
Mỗi bài giảng là một phần tâm huyết
Gửi vào đời những thế hệ tương lai

Nhưng có những người bước qua bến cũ
Quên người đã chèo lái con thuyền
Tưởng tri thức là điều mình sẵn có
Mà không hay đã được trao truyền

Vô ơn thầy cô không chỉ là quên
Mà là tự đóng cánh cửa hiểu biết
Cắt đứt nguồn soi đường dẫn lối
Để lạc mình trong chính cái “biết” nông sâu

Tri thức không lớn lên từ kiêu ngạo
Mà từ lòng khiêm nhường biết ơn
Người cúi đầu trước người đã dạy
Là người đi xa hơn chính mình

Một lời tri ân không làm ta nhỏ lại
Mà làm tâm hồn rộng mở bao la
Giữ được gốc nguồn của tri thức
Là giữ cho mình ánh sáng không tắt

Mai này dù đi qua bao bến đỗ
Hãy một lần quay lại phía sau
Nơi có người vẫn âm thầm đứng đó
Mỉm cười khi thấy ta trưởng thành…
HNI 1/4 **Chương 15: Vô ơn thầy cô – đoạn tuyệt tri thức** Có những con đường không tự ta nhìn thấy Nếu không có người thắp sáng bước đầu Một nét chữ, một lời giảng giản dị Mở ra cả chân trời phía sau Thầy cô không chỉ dạy điều trong sách Mà dạy ta cách đứng giữa cuộc đời Dạy cách nghĩ, cách nhìn và cách sống Dạy làm người trước khi dạy làm “tài” Bụi phấn rơi qua tháng năm lặng lẽ In trên tóc những dấu vết thời gian Mỗi bài giảng là một phần tâm huyết Gửi vào đời những thế hệ tương lai Nhưng có những người bước qua bến cũ Quên người đã chèo lái con thuyền Tưởng tri thức là điều mình sẵn có Mà không hay đã được trao truyền Vô ơn thầy cô không chỉ là quên Mà là tự đóng cánh cửa hiểu biết Cắt đứt nguồn soi đường dẫn lối Để lạc mình trong chính cái “biết” nông sâu Tri thức không lớn lên từ kiêu ngạo Mà từ lòng khiêm nhường biết ơn Người cúi đầu trước người đã dạy Là người đi xa hơn chính mình Một lời tri ân không làm ta nhỏ lại Mà làm tâm hồn rộng mở bao la Giữ được gốc nguồn của tri thức Là giữ cho mình ánh sáng không tắt Mai này dù đi qua bao bến đỗ Hãy một lần quay lại phía sau Nơi có người vẫn âm thầm đứng đó Mỉm cười khi thấy ta trưởng thành…
Love
Like
Angry
8
0 Comments 0 Shares