HNI 1/4
**Chương 16: Vô ơn bằng hữu – chối bỏ nhân nghĩa**

Có những bàn tay nắm lấy ta khi lạc lối
Không hỏi đúng sai, chỉ chọn ở bên
Có những ánh mắt âm thầm chia sẻ
Giữa những ngày ta yếu đuối nhất đời

Bằng hữu đến không vì danh lợi
Chỉ vì một chữ “tình” giản đơn thôi
Cùng đi qua những đoạn đường nhiều gió
Chia nửa nỗi buồn, nhân đôi tiếng cười

Nhưng có lúc lòng người đổi hướng
Quên đi người từng đứng cạnh mình
Khi đủ đầy, quay lưng lặng lẽ
Bỏ lại sau lưng một quãng chân tình

Vô ơn bằng hữu không phải là xa cách
Mà là gần mà lòng đã cách xa
Là vẫn nhớ tên nhưng quên nghĩa
Là còn gặp mà chẳng nhận ra nhau

Một lời phủ nhận xóa đi bao kỷ niệm
Một lần quay lưng lạnh cả tháng năm
Những điều tưởng nhỏ như hạt cát
Lại vùi lấp cả một trời tri âm

Nhân nghĩa không nằm trong lời hứa
Mà nằm trong cách ta giữ nhau
Giữa bao đổi thay của cuộc sống
Vẫn không quên người đã cùng ta bắt đầu

Người đánh mất bạn bè vì vô ơn
Là tự xóa đi một phần của chính mình
Bởi mỗi người bạn là một mảnh gương
Phản chiếu ta trong những ngày chân thật nhất

Hãy giữ lấy những bàn tay đã từng nắm
Dù đường đời có rẽ lối chia xa
Bởi giữa muôn vàn người qua kẻ lại
Tri kỷ một đời… đâu dễ tìm ra.
HNI 1/4 **Chương 16: Vô ơn bằng hữu – chối bỏ nhân nghĩa** Có những bàn tay nắm lấy ta khi lạc lối Không hỏi đúng sai, chỉ chọn ở bên Có những ánh mắt âm thầm chia sẻ Giữa những ngày ta yếu đuối nhất đời Bằng hữu đến không vì danh lợi Chỉ vì một chữ “tình” giản đơn thôi Cùng đi qua những đoạn đường nhiều gió Chia nửa nỗi buồn, nhân đôi tiếng cười Nhưng có lúc lòng người đổi hướng Quên đi người từng đứng cạnh mình Khi đủ đầy, quay lưng lặng lẽ Bỏ lại sau lưng một quãng chân tình Vô ơn bằng hữu không phải là xa cách Mà là gần mà lòng đã cách xa Là vẫn nhớ tên nhưng quên nghĩa Là còn gặp mà chẳng nhận ra nhau Một lời phủ nhận xóa đi bao kỷ niệm Một lần quay lưng lạnh cả tháng năm Những điều tưởng nhỏ như hạt cát Lại vùi lấp cả một trời tri âm Nhân nghĩa không nằm trong lời hứa Mà nằm trong cách ta giữ nhau Giữa bao đổi thay của cuộc sống Vẫn không quên người đã cùng ta bắt đầu Người đánh mất bạn bè vì vô ơn Là tự xóa đi một phần của chính mình Bởi mỗi người bạn là một mảnh gương Phản chiếu ta trong những ngày chân thật nhất Hãy giữ lấy những bàn tay đã từng nắm Dù đường đời có rẽ lối chia xa Bởi giữa muôn vàn người qua kẻ lại Tri kỷ một đời… đâu dễ tìm ra.
Like
Love
Angry
7
14 Comments 0 Shares