HNI 1/4**Chương 17: Vô ơn quê hương – tự chối bỏ chính mình**
Ta sinh ra từ một miền đất nhỏ
Nơi tiếng ru theo suốt những đêm dài
Nơi con đường in dấu chân thơ bé
Dẫn ta đi qua những tháng ngày
Quê hương không chỉ là nơi chốn
Mà là máu thịt chảy trong tim
Là giọng nói, là mùi hương ký ức
Là bóng hình theo mãi suốt hành trình
Có những người đi xa rồi quên mất
Tiếng gọi quê nhà giữa gió sương
Tưởng mình lớn lên từ chính mình thôi
Mà quên gốc rễ từ quê hương nuôi dưỡng
Một ánh mắt khinh khi nơi mình lớn
Một lời chối bỏ giọng nói thân quen
Là từng nhát dao vô hình, lặng lẽ
Cắt đứt mình khỏi chính cội nguồn
Vô ơn quê hương không chỉ là quên
Mà là phủ nhận nơi mình đã bắt đầu
Phủ nhận cả những gì đã tạo nên mình
Từ hạt cát nhỏ đến giấc mơ đầu
Người có thể đổi thay bao nơi chốn
Nhưng không thể đổi được chính mình
Bởi trong từng hơi thở rất đỗi bình thường
Vẫn mang theo bóng hình quê cũ
Quê hương không đòi ta điều gì lớn
Chỉ mong ta nhớ một lối về
Nhớ con sông, nhớ hàng cây cũ
Nhớ cả những điều giản dị đã chở che
Khi ta quên đi nơi mình thuộc về
Là khi tâm hồn bắt đầu lạc lối
Giữa muôn trùng rộng lớn của cuộc đời
Không còn đâu một chốn gọi là “nhà”
Hãy giữ lấy quê hương trong tim mình
Dù đi đâu, về đâu, qua bao năm tháng
Bởi đánh mất quê hương trong ký ức
Là đánh mất chính mình… không hay.
Ta sinh ra từ một miền đất nhỏ
Nơi tiếng ru theo suốt những đêm dài
Nơi con đường in dấu chân thơ bé
Dẫn ta đi qua những tháng ngày
Quê hương không chỉ là nơi chốn
Mà là máu thịt chảy trong tim
Là giọng nói, là mùi hương ký ức
Là bóng hình theo mãi suốt hành trình
Có những người đi xa rồi quên mất
Tiếng gọi quê nhà giữa gió sương
Tưởng mình lớn lên từ chính mình thôi
Mà quên gốc rễ từ quê hương nuôi dưỡng
Một ánh mắt khinh khi nơi mình lớn
Một lời chối bỏ giọng nói thân quen
Là từng nhát dao vô hình, lặng lẽ
Cắt đứt mình khỏi chính cội nguồn
Vô ơn quê hương không chỉ là quên
Mà là phủ nhận nơi mình đã bắt đầu
Phủ nhận cả những gì đã tạo nên mình
Từ hạt cát nhỏ đến giấc mơ đầu
Người có thể đổi thay bao nơi chốn
Nhưng không thể đổi được chính mình
Bởi trong từng hơi thở rất đỗi bình thường
Vẫn mang theo bóng hình quê cũ
Quê hương không đòi ta điều gì lớn
Chỉ mong ta nhớ một lối về
Nhớ con sông, nhớ hàng cây cũ
Nhớ cả những điều giản dị đã chở che
Khi ta quên đi nơi mình thuộc về
Là khi tâm hồn bắt đầu lạc lối
Giữa muôn trùng rộng lớn của cuộc đời
Không còn đâu một chốn gọi là “nhà”
Hãy giữ lấy quê hương trong tim mình
Dù đi đâu, về đâu, qua bao năm tháng
Bởi đánh mất quê hương trong ký ức
Là đánh mất chính mình… không hay.
HNI 1/4**Chương 17: Vô ơn quê hương – tự chối bỏ chính mình**
Ta sinh ra từ một miền đất nhỏ
Nơi tiếng ru theo suốt những đêm dài
Nơi con đường in dấu chân thơ bé
Dẫn ta đi qua những tháng ngày
Quê hương không chỉ là nơi chốn
Mà là máu thịt chảy trong tim
Là giọng nói, là mùi hương ký ức
Là bóng hình theo mãi suốt hành trình
Có những người đi xa rồi quên mất
Tiếng gọi quê nhà giữa gió sương
Tưởng mình lớn lên từ chính mình thôi
Mà quên gốc rễ từ quê hương nuôi dưỡng
Một ánh mắt khinh khi nơi mình lớn
Một lời chối bỏ giọng nói thân quen
Là từng nhát dao vô hình, lặng lẽ
Cắt đứt mình khỏi chính cội nguồn
Vô ơn quê hương không chỉ là quên
Mà là phủ nhận nơi mình đã bắt đầu
Phủ nhận cả những gì đã tạo nên mình
Từ hạt cát nhỏ đến giấc mơ đầu
Người có thể đổi thay bao nơi chốn
Nhưng không thể đổi được chính mình
Bởi trong từng hơi thở rất đỗi bình thường
Vẫn mang theo bóng hình quê cũ
Quê hương không đòi ta điều gì lớn
Chỉ mong ta nhớ một lối về
Nhớ con sông, nhớ hàng cây cũ
Nhớ cả những điều giản dị đã chở che
Khi ta quên đi nơi mình thuộc về
Là khi tâm hồn bắt đầu lạc lối
Giữa muôn trùng rộng lớn của cuộc đời
Không còn đâu một chốn gọi là “nhà”
Hãy giữ lấy quê hương trong tim mình
Dù đi đâu, về đâu, qua bao năm tháng
Bởi đánh mất quê hương trong ký ức
Là đánh mất chính mình… không hay.