HNI 1/4
**Chương 18: Vô ơn nhân loại – bóng tối bao trùm**

Ta không sống một mình trên thế gian
Mỗi hơi thở đều nhờ muôn người góp lại
Từ hạt gạo, giọt nước, đến mái nhà
Đều mang dấu tay của bao đời nhân loại

Có những người ta chưa từng gặp mặt
Nhưng cuộc đời ta nợ họ rất nhiều
Một con đường, một trang sách nhỏ
Cũng là kết tinh của biết bao điều

Nhưng khi lòng người dần khép lại
Chỉ thấy mình là trung tâm thôi
Quên mất những dòng chảy vô hình
Đang nuôi ta lớn giữa cuộc đời

Vô ơn nhân loại không phải điều xa xôi
Nó bắt đầu từ sự dửng dưng rất nhỏ
Khi ta hưởng mà không từng nghĩ
Đã có ai âm thầm trao tặng phía sau

Một lời chê bai, một cái nhìn khinh bạc
Là phủ nhận cả bao công sức chung
Là tự tách mình ra khỏi cộng đồng
Như chiếc lá rời cành giữa bão giông

Bóng tối không đến từ đêm dài
Mà đến từ trái tim không còn ánh sáng
Khi ta thôi biết ơn và trân trọng
Là khi nhân tính bắt đầu mờ nhạt

Một xã hội không còn lòng biết ơn
Sẽ lạnh lẽo hơn cả mùa đông giá
Người đi qua người như vô hình xa lạ
Không còn cầu nối giữa những tâm hồn

Nhưng chỉ cần một lần ta dừng lại
Nhìn sâu vào những điều tưởng như quen
Ta sẽ thấy mình đang được nâng đỡ
Bởi cả một thế giới phía sau lưng

Biết ơn nhân loại không làm ta nhỏ bé
Mà làm ta rộng lớn hơn chính mình
Vì khi ta nhận ra mình thuộc về tất cả
Ánh sáng sẽ trở lại… xua tan bóng tối vô hình.
HNI 1/4 **Chương 18: Vô ơn nhân loại – bóng tối bao trùm** Ta không sống một mình trên thế gian Mỗi hơi thở đều nhờ muôn người góp lại Từ hạt gạo, giọt nước, đến mái nhà Đều mang dấu tay của bao đời nhân loại Có những người ta chưa từng gặp mặt Nhưng cuộc đời ta nợ họ rất nhiều Một con đường, một trang sách nhỏ Cũng là kết tinh của biết bao điều Nhưng khi lòng người dần khép lại Chỉ thấy mình là trung tâm thôi Quên mất những dòng chảy vô hình Đang nuôi ta lớn giữa cuộc đời Vô ơn nhân loại không phải điều xa xôi Nó bắt đầu từ sự dửng dưng rất nhỏ Khi ta hưởng mà không từng nghĩ Đã có ai âm thầm trao tặng phía sau Một lời chê bai, một cái nhìn khinh bạc Là phủ nhận cả bao công sức chung Là tự tách mình ra khỏi cộng đồng Như chiếc lá rời cành giữa bão giông Bóng tối không đến từ đêm dài Mà đến từ trái tim không còn ánh sáng Khi ta thôi biết ơn và trân trọng Là khi nhân tính bắt đầu mờ nhạt Một xã hội không còn lòng biết ơn Sẽ lạnh lẽo hơn cả mùa đông giá Người đi qua người như vô hình xa lạ Không còn cầu nối giữa những tâm hồn Nhưng chỉ cần một lần ta dừng lại Nhìn sâu vào những điều tưởng như quen Ta sẽ thấy mình đang được nâng đỡ Bởi cả một thế giới phía sau lưng Biết ơn nhân loại không làm ta nhỏ bé Mà làm ta rộng lớn hơn chính mình Vì khi ta nhận ra mình thuộc về tất cả Ánh sáng sẽ trở lại… xua tan bóng tối vô hình.
Like
Love
Angry
7
7 Comments 0 Shares