HNI 1/4
**Chương 19: Vô ơn và quả báo – sớm hay muộn cũng đến**
Có những điều ta tưởng đã trôi qua
Như chiếc lá rơi không còn dấu vết
Nhưng cuộc đời không quên điều gì hết
Mỗi hành động đều âm thầm ghi tên
Một lần vô ơn, tưởng là rất nhỏ
Chỉ như gợn sóng lăn tăn trong lòng
Nhưng sóng cứ dồn qua năm tháng
Sẽ hóa thành cơn bão lớn mênh mông
Quả báo không đến bằng tiếng gọi
Không hẹn ngày, không báo trước bao giờ
Chỉ lặng lẽ như dòng sông chảy
Đến một ngày dâng ngập bến bờ
Có thể hôm nay ta vẫn bình yên
Cười nói giữa cuộc đời đầy đủ
Nhưng hạt giống đã gieo từ quá khứ
Đang âm thầm chờ lúc nảy mầm
Vô ơn gieo vào lòng sự lạnh lẽo
Thì gặt về những khoảng trống cô đơn
Gieo quay lưng trước ân tình đã có
Sẽ nhận về những bước chân không người
Không phải trời cao muốn trừng phạt
Mà chính ta tạo lấy vòng quay
Như chiếc gương soi ngược lại chính mình
Mọi điều trao đi rồi sẽ trở về
Sớm hay muộn, chỉ là thời gian
Nhưng không có điều gì mất đi mãi mãi
Khi nhân quả lặng lẽ hoàn thành vòng tròn
Ta mới hiểu đâu là giá trị thật
Nếu hôm nay ta kịp dừng lại
Nhặt lại những điều đã lỡ đánh rơi
Biết cúi đầu trước những ân sâu còn đó
Thì quả lành sẽ bắt đầu nảy nở
Cuộc đời không đóng cửa với ai
Chỉ cần ta quay về đúng hướng
Bởi phía sau mọi sai lầm đã qua
Luôn có một con đường mang tên “biết ơn”.
**Chương 19: Vô ơn và quả báo – sớm hay muộn cũng đến**
Có những điều ta tưởng đã trôi qua
Như chiếc lá rơi không còn dấu vết
Nhưng cuộc đời không quên điều gì hết
Mỗi hành động đều âm thầm ghi tên
Một lần vô ơn, tưởng là rất nhỏ
Chỉ như gợn sóng lăn tăn trong lòng
Nhưng sóng cứ dồn qua năm tháng
Sẽ hóa thành cơn bão lớn mênh mông
Quả báo không đến bằng tiếng gọi
Không hẹn ngày, không báo trước bao giờ
Chỉ lặng lẽ như dòng sông chảy
Đến một ngày dâng ngập bến bờ
Có thể hôm nay ta vẫn bình yên
Cười nói giữa cuộc đời đầy đủ
Nhưng hạt giống đã gieo từ quá khứ
Đang âm thầm chờ lúc nảy mầm
Vô ơn gieo vào lòng sự lạnh lẽo
Thì gặt về những khoảng trống cô đơn
Gieo quay lưng trước ân tình đã có
Sẽ nhận về những bước chân không người
Không phải trời cao muốn trừng phạt
Mà chính ta tạo lấy vòng quay
Như chiếc gương soi ngược lại chính mình
Mọi điều trao đi rồi sẽ trở về
Sớm hay muộn, chỉ là thời gian
Nhưng không có điều gì mất đi mãi mãi
Khi nhân quả lặng lẽ hoàn thành vòng tròn
Ta mới hiểu đâu là giá trị thật
Nếu hôm nay ta kịp dừng lại
Nhặt lại những điều đã lỡ đánh rơi
Biết cúi đầu trước những ân sâu còn đó
Thì quả lành sẽ bắt đầu nảy nở
Cuộc đời không đóng cửa với ai
Chỉ cần ta quay về đúng hướng
Bởi phía sau mọi sai lầm đã qua
Luôn có một con đường mang tên “biết ơn”.
HNI 1/4
**Chương 19: Vô ơn và quả báo – sớm hay muộn cũng đến**
Có những điều ta tưởng đã trôi qua
Như chiếc lá rơi không còn dấu vết
Nhưng cuộc đời không quên điều gì hết
Mỗi hành động đều âm thầm ghi tên
Một lần vô ơn, tưởng là rất nhỏ
Chỉ như gợn sóng lăn tăn trong lòng
Nhưng sóng cứ dồn qua năm tháng
Sẽ hóa thành cơn bão lớn mênh mông
Quả báo không đến bằng tiếng gọi
Không hẹn ngày, không báo trước bao giờ
Chỉ lặng lẽ như dòng sông chảy
Đến một ngày dâng ngập bến bờ
Có thể hôm nay ta vẫn bình yên
Cười nói giữa cuộc đời đầy đủ
Nhưng hạt giống đã gieo từ quá khứ
Đang âm thầm chờ lúc nảy mầm
Vô ơn gieo vào lòng sự lạnh lẽo
Thì gặt về những khoảng trống cô đơn
Gieo quay lưng trước ân tình đã có
Sẽ nhận về những bước chân không người
Không phải trời cao muốn trừng phạt
Mà chính ta tạo lấy vòng quay
Như chiếc gương soi ngược lại chính mình
Mọi điều trao đi rồi sẽ trở về
Sớm hay muộn, chỉ là thời gian
Nhưng không có điều gì mất đi mãi mãi
Khi nhân quả lặng lẽ hoàn thành vòng tròn
Ta mới hiểu đâu là giá trị thật
Nếu hôm nay ta kịp dừng lại
Nhặt lại những điều đã lỡ đánh rơi
Biết cúi đầu trước những ân sâu còn đó
Thì quả lành sẽ bắt đầu nảy nở
Cuộc đời không đóng cửa với ai
Chỉ cần ta quay về đúng hướng
Bởi phía sau mọi sai lầm đã qua
Luôn có một con đường mang tên “biết ơn”.