HNI 1/4
**Chương 20: Trời ghi nhận từng hạt vô ơn**
Không có điều gì rơi vào quên lãng
Dù nhỏ như hạt bụi giữa hư không
Mỗi ý nghĩ, mỗi lần ta lãng quên ân nghĩa
Đều được đời âm thầm khắc sâu
Ta tưởng một lần quay lưng là rất nhẹ
Như chiếc lá rơi chẳng ai hay
Nhưng đất vẫn nhớ từng chiếc lá
Như trời ghi từng dấu vết hôm nay
Vô ơn không cần phải thành lời
Chỉ một thoáng vô tâm cũng đủ
Một ánh mắt lạnh đi rất khẽ
Cũng làm phai đi nghĩa tình sâu
Trời không ghi bằng mực bằng giấy
Mà ghi trong vận hành của nhân sinh
Gieo điều gì, âm thầm giữ lại
Đến đúng lúc, sẽ trả về mình
Có những điều ta quên rất nhanh
Nhưng luật đời chưa từng quên mất
Như giọt nước rơi vào lòng biển
Sẽ hòa tan, nhưng không hề biến mất
Từng hạt vô ơn như hạt cát
Tích lại thành sa mạc cô đơn
Nơi ta đi mà không còn hơi ấm
Chỉ còn mình giữa khoảng trống chập chờn
Nhưng trời không chỉ ghi điều lỗi lầm
Mà còn ghi cả những lần ta thức tỉnh
Một lời cảm ơn muộn màng chân thật
Cũng đủ làm nhẹ lại hành trình
Nếu hôm nay ta biết dừng lại
Nhìn sâu vào từng điều nhỏ bé quanh ta
Ta sẽ thấy mình đang được nuôi dưỡng
Bởi muôn vàn ân nghĩa chan hòa
Hãy sống sao cho từng ngày trôi qua
Không phải là những dòng vô ơn tích tụ
Để khi nhìn lại hành trình đã bước
Lòng thanh thản… vì đã sống nghĩa tình.
**Chương 20: Trời ghi nhận từng hạt vô ơn**
Không có điều gì rơi vào quên lãng
Dù nhỏ như hạt bụi giữa hư không
Mỗi ý nghĩ, mỗi lần ta lãng quên ân nghĩa
Đều được đời âm thầm khắc sâu
Ta tưởng một lần quay lưng là rất nhẹ
Như chiếc lá rơi chẳng ai hay
Nhưng đất vẫn nhớ từng chiếc lá
Như trời ghi từng dấu vết hôm nay
Vô ơn không cần phải thành lời
Chỉ một thoáng vô tâm cũng đủ
Một ánh mắt lạnh đi rất khẽ
Cũng làm phai đi nghĩa tình sâu
Trời không ghi bằng mực bằng giấy
Mà ghi trong vận hành của nhân sinh
Gieo điều gì, âm thầm giữ lại
Đến đúng lúc, sẽ trả về mình
Có những điều ta quên rất nhanh
Nhưng luật đời chưa từng quên mất
Như giọt nước rơi vào lòng biển
Sẽ hòa tan, nhưng không hề biến mất
Từng hạt vô ơn như hạt cát
Tích lại thành sa mạc cô đơn
Nơi ta đi mà không còn hơi ấm
Chỉ còn mình giữa khoảng trống chập chờn
Nhưng trời không chỉ ghi điều lỗi lầm
Mà còn ghi cả những lần ta thức tỉnh
Một lời cảm ơn muộn màng chân thật
Cũng đủ làm nhẹ lại hành trình
Nếu hôm nay ta biết dừng lại
Nhìn sâu vào từng điều nhỏ bé quanh ta
Ta sẽ thấy mình đang được nuôi dưỡng
Bởi muôn vàn ân nghĩa chan hòa
Hãy sống sao cho từng ngày trôi qua
Không phải là những dòng vô ơn tích tụ
Để khi nhìn lại hành trình đã bước
Lòng thanh thản… vì đã sống nghĩa tình.
HNI 1/4
**Chương 20: Trời ghi nhận từng hạt vô ơn**
Không có điều gì rơi vào quên lãng
Dù nhỏ như hạt bụi giữa hư không
Mỗi ý nghĩ, mỗi lần ta lãng quên ân nghĩa
Đều được đời âm thầm khắc sâu
Ta tưởng một lần quay lưng là rất nhẹ
Như chiếc lá rơi chẳng ai hay
Nhưng đất vẫn nhớ từng chiếc lá
Như trời ghi từng dấu vết hôm nay
Vô ơn không cần phải thành lời
Chỉ một thoáng vô tâm cũng đủ
Một ánh mắt lạnh đi rất khẽ
Cũng làm phai đi nghĩa tình sâu
Trời không ghi bằng mực bằng giấy
Mà ghi trong vận hành của nhân sinh
Gieo điều gì, âm thầm giữ lại
Đến đúng lúc, sẽ trả về mình
Có những điều ta quên rất nhanh
Nhưng luật đời chưa từng quên mất
Như giọt nước rơi vào lòng biển
Sẽ hòa tan, nhưng không hề biến mất
Từng hạt vô ơn như hạt cát
Tích lại thành sa mạc cô đơn
Nơi ta đi mà không còn hơi ấm
Chỉ còn mình giữa khoảng trống chập chờn
Nhưng trời không chỉ ghi điều lỗi lầm
Mà còn ghi cả những lần ta thức tỉnh
Một lời cảm ơn muộn màng chân thật
Cũng đủ làm nhẹ lại hành trình
Nếu hôm nay ta biết dừng lại
Nhìn sâu vào từng điều nhỏ bé quanh ta
Ta sẽ thấy mình đang được nuôi dưỡng
Bởi muôn vàn ân nghĩa chan hòa
Hãy sống sao cho từng ngày trôi qua
Không phải là những dòng vô ơn tích tụ
Để khi nhìn lại hành trình đã bước
Lòng thanh thản… vì đã sống nghĩa tình.