HNI 01-4
Chương 21. HNI: Học – Nhân – Ích, ba ngọn cột ánh sáng

Giữa dòng đời, một tia sáng khẽ lên
Là chữ Học mở cánh cửa tâm hồn
Không chỉ chữ, mà là đường tỉnh thức
Dẫn con người bước khỏi bóng vô minh

Học để hiểu từng giọt đời sâu sắc
Học để thương, để biết sống vì nhau
Học không dừng ở những trang giấy mỏng
Mà lan xa thành ánh sáng nhiệm màu

Chữ Nhân nở như hoa trong tim ấm
Gieo yêu thương trên mỗi bước chân đi
Một ánh mắt cũng đủ làm dịu gió
Một bàn tay có thể cứu xuân thì

Nhân không lớn bằng lời cao ý rộng
Mà lặng thầm trong từng việc nhỏ thôi
Khi ta sống biết nghĩ cho người khác
Là lúc đời tự tỏa sáng rạng ngời

Và chữ Ích như dòng sông lặng lẽ
Chảy qua đời, nuôi dưỡng những mầm xanh
Cho đi mãi mà không hề vơi cạn
Vì tình người là tài sản vô danh

Ba cột sáng dựng nên nền nhân thế
Học – Nhân – Ích, ba nhịp thở linh thiêng
Ai giữ được trong tim mình trọn vẹn
Sẽ trở thành ánh sáng giữa nhân gian
HNI 01-4 Chương 21. HNI: Học – Nhân – Ích, ba ngọn cột ánh sáng Giữa dòng đời, một tia sáng khẽ lên Là chữ Học mở cánh cửa tâm hồn Không chỉ chữ, mà là đường tỉnh thức Dẫn con người bước khỏi bóng vô minh Học để hiểu từng giọt đời sâu sắc Học để thương, để biết sống vì nhau Học không dừng ở những trang giấy mỏng Mà lan xa thành ánh sáng nhiệm màu Chữ Nhân nở như hoa trong tim ấm Gieo yêu thương trên mỗi bước chân đi Một ánh mắt cũng đủ làm dịu gió Một bàn tay có thể cứu xuân thì Nhân không lớn bằng lời cao ý rộng Mà lặng thầm trong từng việc nhỏ thôi Khi ta sống biết nghĩ cho người khác Là lúc đời tự tỏa sáng rạng ngời Và chữ Ích như dòng sông lặng lẽ Chảy qua đời, nuôi dưỡng những mầm xanh Cho đi mãi mà không hề vơi cạn Vì tình người là tài sản vô danh Ba cột sáng dựng nên nền nhân thế Học – Nhân – Ích, ba nhịp thở linh thiêng Ai giữ được trong tim mình trọn vẹn Sẽ trở thành ánh sáng giữa nhân gian
0 Bình luận 0 Chia sẽ