HNI 01-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 25: Vô ơn – bóng tối cũng nhân lên
Có những lúc con người quên nguồn cội
Quên bàn tay từng nâng đỡ chính mình
Một lời cảm cũng trở nên xa xỉ
Để vô ơn len lỏi giữa lặng thinh
Vô ơn đến không ồn ào gõ cửa
Mà âm thầm như bóng tối lan nhanh
Từ một chút quay lưng không suy nghĩ
Hóa thành đêm phủ kín cả tâm can
Một lần quên là một lần đánh mất
Một ân tình rơi xuống giữa hư không
Rồi từ đó lòng dần trở nên lạnh
Chẳng còn nghe được tiếng gọi bên trong
Bóng tối ấy không dừng nơi một chỗ
Nó lan xa như sóng nước âm thầm
Từ một người có thể thành nhiều người
Khi cái xấu được lặp lại mỗi lần
Vô ơn không chỉ là không nhớ ơn
Mà là chối bỏ cả điều đã nhận
Là quay lưng với những gì nâng đỡ
Để tự mình rơi vào cõi cô đơn
Có những người tưởng mình đang mạnh mẽ
Khi không cần, khi phủ nhận ân sâu
Nhưng không biết chính trong lòng họ
Ánh sáng kia đang tắt tự bao lâu
Như lũy thừa của bóng đêm lạnh giá
Một thành hai, rồi hai hóa vô vàn
Nếu không dừng từ những điều rất nhỏ
Cả cuộc đời sẽ chìm giữa mênh mang
Nhưng chỉ cần một lần quay trở lại
Biết cúi đầu, biết nói một lời ơn
Thì bóng tối cũng dần tan biến hết
Nhường ánh sáng trở về với tâm hồn
Hãy giữ lấy trong tim mình tia sáng
Dù mong manh nhưng đủ ấm cuộc đời
Đừng để bóng vô ơn thành vực thẳm
Nuốt mất mình trong khoảng tối không lời
BÀI THƠ CHƯƠNG 25: Vô ơn – bóng tối cũng nhân lên
Có những lúc con người quên nguồn cội
Quên bàn tay từng nâng đỡ chính mình
Một lời cảm cũng trở nên xa xỉ
Để vô ơn len lỏi giữa lặng thinh
Vô ơn đến không ồn ào gõ cửa
Mà âm thầm như bóng tối lan nhanh
Từ một chút quay lưng không suy nghĩ
Hóa thành đêm phủ kín cả tâm can
Một lần quên là một lần đánh mất
Một ân tình rơi xuống giữa hư không
Rồi từ đó lòng dần trở nên lạnh
Chẳng còn nghe được tiếng gọi bên trong
Bóng tối ấy không dừng nơi một chỗ
Nó lan xa như sóng nước âm thầm
Từ một người có thể thành nhiều người
Khi cái xấu được lặp lại mỗi lần
Vô ơn không chỉ là không nhớ ơn
Mà là chối bỏ cả điều đã nhận
Là quay lưng với những gì nâng đỡ
Để tự mình rơi vào cõi cô đơn
Có những người tưởng mình đang mạnh mẽ
Khi không cần, khi phủ nhận ân sâu
Nhưng không biết chính trong lòng họ
Ánh sáng kia đang tắt tự bao lâu
Như lũy thừa của bóng đêm lạnh giá
Một thành hai, rồi hai hóa vô vàn
Nếu không dừng từ những điều rất nhỏ
Cả cuộc đời sẽ chìm giữa mênh mang
Nhưng chỉ cần một lần quay trở lại
Biết cúi đầu, biết nói một lời ơn
Thì bóng tối cũng dần tan biến hết
Nhường ánh sáng trở về với tâm hồn
Hãy giữ lấy trong tim mình tia sáng
Dù mong manh nhưng đủ ấm cuộc đời
Đừng để bóng vô ơn thành vực thẳm
Nuốt mất mình trong khoảng tối không lời
HNI 01-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 25: Vô ơn – bóng tối cũng nhân lên
Có những lúc con người quên nguồn cội
Quên bàn tay từng nâng đỡ chính mình
Một lời cảm cũng trở nên xa xỉ
Để vô ơn len lỏi giữa lặng thinh
Vô ơn đến không ồn ào gõ cửa
Mà âm thầm như bóng tối lan nhanh
Từ một chút quay lưng không suy nghĩ
Hóa thành đêm phủ kín cả tâm can
Một lần quên là một lần đánh mất
Một ân tình rơi xuống giữa hư không
Rồi từ đó lòng dần trở nên lạnh
Chẳng còn nghe được tiếng gọi bên trong
Bóng tối ấy không dừng nơi một chỗ
Nó lan xa như sóng nước âm thầm
Từ một người có thể thành nhiều người
Khi cái xấu được lặp lại mỗi lần
Vô ơn không chỉ là không nhớ ơn
Mà là chối bỏ cả điều đã nhận
Là quay lưng với những gì nâng đỡ
Để tự mình rơi vào cõi cô đơn
Có những người tưởng mình đang mạnh mẽ
Khi không cần, khi phủ nhận ân sâu
Nhưng không biết chính trong lòng họ
Ánh sáng kia đang tắt tự bao lâu
Như lũy thừa của bóng đêm lạnh giá
Một thành hai, rồi hai hóa vô vàn
Nếu không dừng từ những điều rất nhỏ
Cả cuộc đời sẽ chìm giữa mênh mang
Nhưng chỉ cần một lần quay trở lại
Biết cúi đầu, biết nói một lời ơn
Thì bóng tối cũng dần tan biến hết
Nhường ánh sáng trở về với tâm hồn
Hãy giữ lấy trong tim mình tia sáng
Dù mong manh nhưng đủ ấm cuộc đời
Đừng để bóng vô ơn thành vực thẳm
Nuốt mất mình trong khoảng tối không lời