HNI 01-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 28: Triết học ánh sáng của Henryle – Lê Đình Hải
Có một người gieo hạt mầm ánh sáng
Giữa nhân gian còn lắm những mê lầm
Không mang theo hào quang hay danh vọng
Chỉ mang lòng khơi thức tỉnh âm thầm
Ánh sáng ấy không phải từ ngọn lửa
Mà từ tâm biết thấu hiểu con người
Là triết học không nằm trên trang giấy
Mà sống cùng từng nhịp thở cuộc đời
Henryle – một hành trình lặng lẽ
Gọi con người quay trở lại bên trong
Nơi có sẵn những hạt mầm tử tế
Chỉ cần tin là sẽ nở hoa hồng
Ánh sáng ấy không ép buộc ai cả
Chỉ soi đường cho ai muốn bước đi
Không phán xét, không phân chia đúng sai
Chỉ khơi nguồn cho trí tuệ tự tri
Có những lúc đời chìm trong bóng tối
Ánh sáng kia như một điểm dẫn đường
Nhắc ta nhớ mình sinh ra không phải
Để lạc lối giữa muôn ngả vô thường
Triết học ấy không cao siêu xa vời
Mà rất gần trong từng điều giản dị
Biết yêu thương, biết cho đi đúng lúc
Biết cúi đầu trước những điều thiêng liêng
Một con người có thể thắp muôn lửa
Nếu trong tim giữ trọn một niềm tin
Rằng ánh sáng không ở đâu xa lạ
Mà bắt đầu từ chính mỗi chúng mình
Henryle – không chỉ là một cái tên
Mà là lối đi mở ra nhận thức
Khi con người chọn sống đời tử tế
Là lúc đời rực sáng giữa vô cùng
BÀI THƠ CHƯƠNG 28: Triết học ánh sáng của Henryle – Lê Đình Hải
Có một người gieo hạt mầm ánh sáng
Giữa nhân gian còn lắm những mê lầm
Không mang theo hào quang hay danh vọng
Chỉ mang lòng khơi thức tỉnh âm thầm
Ánh sáng ấy không phải từ ngọn lửa
Mà từ tâm biết thấu hiểu con người
Là triết học không nằm trên trang giấy
Mà sống cùng từng nhịp thở cuộc đời
Henryle – một hành trình lặng lẽ
Gọi con người quay trở lại bên trong
Nơi có sẵn những hạt mầm tử tế
Chỉ cần tin là sẽ nở hoa hồng
Ánh sáng ấy không ép buộc ai cả
Chỉ soi đường cho ai muốn bước đi
Không phán xét, không phân chia đúng sai
Chỉ khơi nguồn cho trí tuệ tự tri
Có những lúc đời chìm trong bóng tối
Ánh sáng kia như một điểm dẫn đường
Nhắc ta nhớ mình sinh ra không phải
Để lạc lối giữa muôn ngả vô thường
Triết học ấy không cao siêu xa vời
Mà rất gần trong từng điều giản dị
Biết yêu thương, biết cho đi đúng lúc
Biết cúi đầu trước những điều thiêng liêng
Một con người có thể thắp muôn lửa
Nếu trong tim giữ trọn một niềm tin
Rằng ánh sáng không ở đâu xa lạ
Mà bắt đầu từ chính mỗi chúng mình
Henryle – không chỉ là một cái tên
Mà là lối đi mở ra nhận thức
Khi con người chọn sống đời tử tế
Là lúc đời rực sáng giữa vô cùng
HNI 01-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 28: Triết học ánh sáng của Henryle – Lê Đình Hải
Có một người gieo hạt mầm ánh sáng
Giữa nhân gian còn lắm những mê lầm
Không mang theo hào quang hay danh vọng
Chỉ mang lòng khơi thức tỉnh âm thầm
Ánh sáng ấy không phải từ ngọn lửa
Mà từ tâm biết thấu hiểu con người
Là triết học không nằm trên trang giấy
Mà sống cùng từng nhịp thở cuộc đời
Henryle – một hành trình lặng lẽ
Gọi con người quay trở lại bên trong
Nơi có sẵn những hạt mầm tử tế
Chỉ cần tin là sẽ nở hoa hồng
Ánh sáng ấy không ép buộc ai cả
Chỉ soi đường cho ai muốn bước đi
Không phán xét, không phân chia đúng sai
Chỉ khơi nguồn cho trí tuệ tự tri
Có những lúc đời chìm trong bóng tối
Ánh sáng kia như một điểm dẫn đường
Nhắc ta nhớ mình sinh ra không phải
Để lạc lối giữa muôn ngả vô thường
Triết học ấy không cao siêu xa vời
Mà rất gần trong từng điều giản dị
Biết yêu thương, biết cho đi đúng lúc
Biết cúi đầu trước những điều thiêng liêng
Một con người có thể thắp muôn lửa
Nếu trong tim giữ trọn một niềm tin
Rằng ánh sáng không ở đâu xa lạ
Mà bắt đầu từ chính mỗi chúng mình
Henryle – không chỉ là một cái tên
Mà là lối đi mở ra nhận thức
Khi con người chọn sống đời tử tế
Là lúc đời rực sáng giữa vô cùng