HNI 2/4
BÀI THƠ CHƯƠNG 34
Biết ơn quê hương – gốc rễ và máu thịt
Có một nơi không bao giờ rời bỏ
Dẫu ta đi qua vạn nẻo đường đời
Là quê hương – âm thầm như hơi thở
Nuôi ta lớn từ những điều đơn sơ
Mảnh đất ấy không hào nhoáng lộng lẫy
Nhưng in sâu từng dấu bước đầu tiên
Con đường nhỏ, dòng sông và bãi lúa
Đã nuôi ta bằng ký ức dịu hiền
Tiếng ru mẹ hòa trong chiều gió nhẹ
Câu hò cha theo nhịp sóng miên man
Những bữa cơm đạm bạc mà ấm áp
Chứa trong mình cả một trời bình an
Quê hương không chỉ là nơi ta sống
Mà là phần máu thịt ở trong tim
Dẫu đi xa, dẫu bao lần đổi hướng
Vẫn quay về trong từng nhịp lặng im
Có những lúc ta mải mê theo gió
Quên mất mình từ đâu đã sinh ra
Đến khi mỏi giữa cuộc đời rộng lớn
Mới giật mình nhớ một chốn gọi là “nhà”
Biết ơn ấy không cần lời to tát
Chỉ cần lòng luôn hướng về cội nguồn
Sống tử tế, sống làm người có ích
Là đã làm quê hương được tự hào hơn
Một hạt cát, một dòng sông nhỏ bé
Cũng góp phần làm nên dáng hình ta
Nên mỗi bước ta đi trong cuộc sống
Đều mang theo bóng dáng của quê nhà
Quê hương ơi – nơi bắt đầu tất cả
Là điểm về sau những chuyến đi xa
Ai giữ được trong tim mình gốc rễ
Sẽ vững vàng qua bão tố phong ba
Hãy gìn giữ trong lòng niềm thương nhớ
Và biết ơn mảnh đất đã sinh thành
Vì quê hương không chỉ là ký ức
Mà là nguồn sáng dẫn lối đời mình
BÀI THƠ CHƯƠNG 34
Biết ơn quê hương – gốc rễ và máu thịt
Có một nơi không bao giờ rời bỏ
Dẫu ta đi qua vạn nẻo đường đời
Là quê hương – âm thầm như hơi thở
Nuôi ta lớn từ những điều đơn sơ
Mảnh đất ấy không hào nhoáng lộng lẫy
Nhưng in sâu từng dấu bước đầu tiên
Con đường nhỏ, dòng sông và bãi lúa
Đã nuôi ta bằng ký ức dịu hiền
Tiếng ru mẹ hòa trong chiều gió nhẹ
Câu hò cha theo nhịp sóng miên man
Những bữa cơm đạm bạc mà ấm áp
Chứa trong mình cả một trời bình an
Quê hương không chỉ là nơi ta sống
Mà là phần máu thịt ở trong tim
Dẫu đi xa, dẫu bao lần đổi hướng
Vẫn quay về trong từng nhịp lặng im
Có những lúc ta mải mê theo gió
Quên mất mình từ đâu đã sinh ra
Đến khi mỏi giữa cuộc đời rộng lớn
Mới giật mình nhớ một chốn gọi là “nhà”
Biết ơn ấy không cần lời to tát
Chỉ cần lòng luôn hướng về cội nguồn
Sống tử tế, sống làm người có ích
Là đã làm quê hương được tự hào hơn
Một hạt cát, một dòng sông nhỏ bé
Cũng góp phần làm nên dáng hình ta
Nên mỗi bước ta đi trong cuộc sống
Đều mang theo bóng dáng của quê nhà
Quê hương ơi – nơi bắt đầu tất cả
Là điểm về sau những chuyến đi xa
Ai giữ được trong tim mình gốc rễ
Sẽ vững vàng qua bão tố phong ba
Hãy gìn giữ trong lòng niềm thương nhớ
Và biết ơn mảnh đất đã sinh thành
Vì quê hương không chỉ là ký ức
Mà là nguồn sáng dẫn lối đời mình
HNI 2/4
BÀI THƠ CHƯƠNG 34
Biết ơn quê hương – gốc rễ và máu thịt
Có một nơi không bao giờ rời bỏ
Dẫu ta đi qua vạn nẻo đường đời
Là quê hương – âm thầm như hơi thở
Nuôi ta lớn từ những điều đơn sơ
Mảnh đất ấy không hào nhoáng lộng lẫy
Nhưng in sâu từng dấu bước đầu tiên
Con đường nhỏ, dòng sông và bãi lúa
Đã nuôi ta bằng ký ức dịu hiền
Tiếng ru mẹ hòa trong chiều gió nhẹ
Câu hò cha theo nhịp sóng miên man
Những bữa cơm đạm bạc mà ấm áp
Chứa trong mình cả một trời bình an
Quê hương không chỉ là nơi ta sống
Mà là phần máu thịt ở trong tim
Dẫu đi xa, dẫu bao lần đổi hướng
Vẫn quay về trong từng nhịp lặng im
Có những lúc ta mải mê theo gió
Quên mất mình từ đâu đã sinh ra
Đến khi mỏi giữa cuộc đời rộng lớn
Mới giật mình nhớ một chốn gọi là “nhà”
Biết ơn ấy không cần lời to tát
Chỉ cần lòng luôn hướng về cội nguồn
Sống tử tế, sống làm người có ích
Là đã làm quê hương được tự hào hơn
Một hạt cát, một dòng sông nhỏ bé
Cũng góp phần làm nên dáng hình ta
Nên mỗi bước ta đi trong cuộc sống
Đều mang theo bóng dáng của quê nhà
Quê hương ơi – nơi bắt đầu tất cả
Là điểm về sau những chuyến đi xa
Ai giữ được trong tim mình gốc rễ
Sẽ vững vàng qua bão tố phong ba
Hãy gìn giữ trong lòng niềm thương nhớ
Và biết ơn mảnh đất đã sinh thành
Vì quê hương không chỉ là ký ức
Mà là nguồn sáng dẫn lối đời mình 🌾✨