HNI 5/4
**BÀI THƠ CHƯƠNG 17: PHÂN PHỐI CÔNG BẰNG – KHÔNG ƯU TIÊN CÁ MẬP**
Không còn cuộc chơi dành riêng kẻ mạnh
Những “cá mập” nuốt trọn cả đại dương
Phân phối mới mở ra miền công bằng
Nơi giá trị được trả đúng con đường
Không ai lớn chỉ vì nhiều sở hữu
Không ai nhỏ chỉ bởi thiếu trong tay
Mỗi con người là một nguồn giá trị
Được ghi nhận từ chính việc làm hay
Không còn cảnh dòng tiền nghiêng lệch hướng
Chảy về nơi đã vốn quá dư đầy
Mà lan tỏa như ánh sáng buổi sớm
Đến mọi nơi còn thiếu những bàn tay
“Cá mập” nếu chỉ biết gom và giữ
Sẽ tự chìm trong chính bóng tối sâu
Vì luật mới không tôn thờ tích lũy
Mà tôn vinh những ai biết cho nhau
Không còn ưu tiên cho quyền lực lớn
Hay những ai thao túng cuộc chơi chung
Mọi giá trị đều minh bạch hiển lộ
Không thể giấu sau lớp vỏ cuối cùng
Người giàu thật là người gieo ánh sáng
Làm cho đời thêm ấm, thêm bình yên
Không phải kẻ đứng trên cao hưởng lợi
Mà là người nâng đỡ những phận duyên
Phân phối không còn là chia vật chất
Mà là chia cơ hội để vươn lên
Ai đóng góp bằng tâm và hành động
Đều nhận về xứng đáng, vững và bền
Không còn khoảng cách xa vời vô tận
Giữa hai đầu của một xã hội đông
Vì mỗi người đều có quyền tỏa sáng
Trong dòng chảy của hệ thống đại đồng
Một cơ chế không cần người giám sát
Vẫn vận hành công bằng đến lạ kỳ
Vì nền tảng được xây từ ý thức
Không phải từ mưu lược hay quyền uy
“Cá mập” không còn là hình ảnh mạnh
Mà trở thành bài học của một thời
Khi nhân loại bước sang miền nhận thức
Thì công bằng là hơi thở của đời
Và khi ấy không còn ai bị bỏ
Không còn ai đứng ngoài cuộc chơi chung
Phân phối mới – dòng ánh sáng lan tỏa
Nuôi nhân gian thành một thể vô cùng.
**BÀI THƠ CHƯƠNG 17: PHÂN PHỐI CÔNG BẰNG – KHÔNG ƯU TIÊN CÁ MẬP**
Không còn cuộc chơi dành riêng kẻ mạnh
Những “cá mập” nuốt trọn cả đại dương
Phân phối mới mở ra miền công bằng
Nơi giá trị được trả đúng con đường
Không ai lớn chỉ vì nhiều sở hữu
Không ai nhỏ chỉ bởi thiếu trong tay
Mỗi con người là một nguồn giá trị
Được ghi nhận từ chính việc làm hay
Không còn cảnh dòng tiền nghiêng lệch hướng
Chảy về nơi đã vốn quá dư đầy
Mà lan tỏa như ánh sáng buổi sớm
Đến mọi nơi còn thiếu những bàn tay
“Cá mập” nếu chỉ biết gom và giữ
Sẽ tự chìm trong chính bóng tối sâu
Vì luật mới không tôn thờ tích lũy
Mà tôn vinh những ai biết cho nhau
Không còn ưu tiên cho quyền lực lớn
Hay những ai thao túng cuộc chơi chung
Mọi giá trị đều minh bạch hiển lộ
Không thể giấu sau lớp vỏ cuối cùng
Người giàu thật là người gieo ánh sáng
Làm cho đời thêm ấm, thêm bình yên
Không phải kẻ đứng trên cao hưởng lợi
Mà là người nâng đỡ những phận duyên
Phân phối không còn là chia vật chất
Mà là chia cơ hội để vươn lên
Ai đóng góp bằng tâm và hành động
Đều nhận về xứng đáng, vững và bền
Không còn khoảng cách xa vời vô tận
Giữa hai đầu của một xã hội đông
Vì mỗi người đều có quyền tỏa sáng
Trong dòng chảy của hệ thống đại đồng
Một cơ chế không cần người giám sát
Vẫn vận hành công bằng đến lạ kỳ
Vì nền tảng được xây từ ý thức
Không phải từ mưu lược hay quyền uy
“Cá mập” không còn là hình ảnh mạnh
Mà trở thành bài học của một thời
Khi nhân loại bước sang miền nhận thức
Thì công bằng là hơi thở của đời
Và khi ấy không còn ai bị bỏ
Không còn ai đứng ngoài cuộc chơi chung
Phân phối mới – dòng ánh sáng lan tỏa
Nuôi nhân gian thành một thể vô cùng.
HNI 5/4
**BÀI THƠ CHƯƠNG 17: PHÂN PHỐI CÔNG BẰNG – KHÔNG ƯU TIÊN CÁ MẬP**
Không còn cuộc chơi dành riêng kẻ mạnh
Những “cá mập” nuốt trọn cả đại dương
Phân phối mới mở ra miền công bằng
Nơi giá trị được trả đúng con đường
Không ai lớn chỉ vì nhiều sở hữu
Không ai nhỏ chỉ bởi thiếu trong tay
Mỗi con người là một nguồn giá trị
Được ghi nhận từ chính việc làm hay
Không còn cảnh dòng tiền nghiêng lệch hướng
Chảy về nơi đã vốn quá dư đầy
Mà lan tỏa như ánh sáng buổi sớm
Đến mọi nơi còn thiếu những bàn tay
“Cá mập” nếu chỉ biết gom và giữ
Sẽ tự chìm trong chính bóng tối sâu
Vì luật mới không tôn thờ tích lũy
Mà tôn vinh những ai biết cho nhau
Không còn ưu tiên cho quyền lực lớn
Hay những ai thao túng cuộc chơi chung
Mọi giá trị đều minh bạch hiển lộ
Không thể giấu sau lớp vỏ cuối cùng
Người giàu thật là người gieo ánh sáng
Làm cho đời thêm ấm, thêm bình yên
Không phải kẻ đứng trên cao hưởng lợi
Mà là người nâng đỡ những phận duyên
Phân phối không còn là chia vật chất
Mà là chia cơ hội để vươn lên
Ai đóng góp bằng tâm và hành động
Đều nhận về xứng đáng, vững và bền
Không còn khoảng cách xa vời vô tận
Giữa hai đầu của một xã hội đông
Vì mỗi người đều có quyền tỏa sáng
Trong dòng chảy của hệ thống đại đồng
Một cơ chế không cần người giám sát
Vẫn vận hành công bằng đến lạ kỳ
Vì nền tảng được xây từ ý thức
Không phải từ mưu lược hay quyền uy
“Cá mập” không còn là hình ảnh mạnh
Mà trở thành bài học của một thời
Khi nhân loại bước sang miền nhận thức
Thì công bằng là hơi thở của đời
Và khi ấy không còn ai bị bỏ
Không còn ai đứng ngoài cuộc chơi chung
Phân phối mới – dòng ánh sáng lan tỏa
Nuôi nhân gian thành một thể vô cùng.