HNI 5-4
CHƯƠNG 7: VĂN HÓA HƯƠNG ĐẠO Á ĐÔNG
Nghệ thuật thưởng hương và thiền hương
Trong văn hóa Á Đông, hương thơm không chỉ là mùi hương. Hương là con đường. Con đường dẫn con người từ thế giới vật chất trở về thế giới nội tâm. Từ đời sống bận rộn trở về sự tĩnh lặng. Từ cái hữu hình bước sang cái vô hình.
Nếu phương Tây có nghệ thuật thưởng rượu vang, thưởng trà, thưởng cà phê, thì phương Đông có một nghệ thuật tinh tế hơn, sâu lắng hơn: thưởng hương.
Nghệ thuật ấy được gọi bằng một cái tên rất đẹp: Hương đạo.
1. HƯƠNG ĐẠO – CON ĐƯỜNG CỦA SỰ TĨNH LẶNG
Hương đạo không phải là đốt hương để tạo mùi thơm.
Hương đạo là thưởng thức sự tĩnh lặng thông qua mùi hương.
Trong hương đạo, người ta không “ngửi”.
Người ta lắng nghe hương.
Một nén trầm cháy chậm.
Khói bay nhẹ.
Không gian yên tĩnh.
Mọi thứ đều diễn ra rất chậm. Rất nhẹ. Rất sâu.
Bởi vì mục tiêu của hương đạo không phải là khứu giác.
Mục tiêu của hương đạo là tâm trí.
Người Á Đông tin rằng:
> Khi tâm tĩnh, trí sáng.
Khi trí sáng, con người trở về chính mình.
Và hương thơm là chiếc chìa khóa mở cánh cửa đó.
2. NGUỒN GỐC HƯƠNG ĐẠO TỪ TRUNG HOA CỔ ĐẠI
Hương đạo xuất hiện từ hàng nghìn năm trước tại Trung Hoa.
Ban đầu, hương được sử dụng trong cung đình và tôn giáo. Sau đó, dần trở thành một phần của đời sống học giả, thi nhân và trí thức.
Trong văn hóa Trung Hoa cổ, có bốn thú tao nhã của bậc quân tử:
Đốt hương
Uống trà
Treo tranh
Cắm hoa
Bốn thú vui này đại diện cho bốn con đường nuôi dưỡng tâm hồn.
Trong đó, đốt hương đứng đầu.
Bởi vì trước khi làm bất cứ điều gì – đọc sách, viết thơ, vẽ tranh – người xưa đều đốt một nén trầm để tịnh hóa không gian và tâm trí.
Một học giả không bao giờ bắt đầu viết khi tâm còn hỗn loạn.
Một thi nhân không bao giờ làm thơ khi tâm chưa tĩnh.
Nén trầm chính là cánh cửa khởi đầu của sáng tạo.
3. NHẬT BẢN – NƠI HƯƠNG ĐẠO TRỞ THÀNH NGHỆ THUẬT TINH TẾ
Nếu Trung Hoa là nơi khai sinh, thì Nhật Bản là nơi hương đạo đạt đến đỉnh cao nghệ thuật.
Người Nhật gọi hương đạo là Kōdō – nghĩa là “Con đường của hương thơm”.
CHƯƠNG 7: VĂN HÓA HƯƠNG ĐẠO Á ĐÔNG
Nghệ thuật thưởng hương và thiền hương
Trong văn hóa Á Đông, hương thơm không chỉ là mùi hương. Hương là con đường. Con đường dẫn con người từ thế giới vật chất trở về thế giới nội tâm. Từ đời sống bận rộn trở về sự tĩnh lặng. Từ cái hữu hình bước sang cái vô hình.
Nếu phương Tây có nghệ thuật thưởng rượu vang, thưởng trà, thưởng cà phê, thì phương Đông có một nghệ thuật tinh tế hơn, sâu lắng hơn: thưởng hương.
Nghệ thuật ấy được gọi bằng một cái tên rất đẹp: Hương đạo.
1. HƯƠNG ĐẠO – CON ĐƯỜNG CỦA SỰ TĨNH LẶNG
Hương đạo không phải là đốt hương để tạo mùi thơm.
Hương đạo là thưởng thức sự tĩnh lặng thông qua mùi hương.
Trong hương đạo, người ta không “ngửi”.
Người ta lắng nghe hương.
Một nén trầm cháy chậm.
Khói bay nhẹ.
Không gian yên tĩnh.
Mọi thứ đều diễn ra rất chậm. Rất nhẹ. Rất sâu.
Bởi vì mục tiêu của hương đạo không phải là khứu giác.
Mục tiêu của hương đạo là tâm trí.
Người Á Đông tin rằng:
> Khi tâm tĩnh, trí sáng.
Khi trí sáng, con người trở về chính mình.
Và hương thơm là chiếc chìa khóa mở cánh cửa đó.
2. NGUỒN GỐC HƯƠNG ĐẠO TỪ TRUNG HOA CỔ ĐẠI
Hương đạo xuất hiện từ hàng nghìn năm trước tại Trung Hoa.
Ban đầu, hương được sử dụng trong cung đình và tôn giáo. Sau đó, dần trở thành một phần của đời sống học giả, thi nhân và trí thức.
Trong văn hóa Trung Hoa cổ, có bốn thú tao nhã của bậc quân tử:
Đốt hương
Uống trà
Treo tranh
Cắm hoa
Bốn thú vui này đại diện cho bốn con đường nuôi dưỡng tâm hồn.
Trong đó, đốt hương đứng đầu.
Bởi vì trước khi làm bất cứ điều gì – đọc sách, viết thơ, vẽ tranh – người xưa đều đốt một nén trầm để tịnh hóa không gian và tâm trí.
Một học giả không bao giờ bắt đầu viết khi tâm còn hỗn loạn.
Một thi nhân không bao giờ làm thơ khi tâm chưa tĩnh.
Nén trầm chính là cánh cửa khởi đầu của sáng tạo.
3. NHẬT BẢN – NƠI HƯƠNG ĐẠO TRỞ THÀNH NGHỆ THUẬT TINH TẾ
Nếu Trung Hoa là nơi khai sinh, thì Nhật Bản là nơi hương đạo đạt đến đỉnh cao nghệ thuật.
Người Nhật gọi hương đạo là Kōdō – nghĩa là “Con đường của hương thơm”.
HNI 5-4
CHƯƠNG 7: VĂN HÓA HƯƠNG ĐẠO Á ĐÔNG
Nghệ thuật thưởng hương và thiền hương
Trong văn hóa Á Đông, hương thơm không chỉ là mùi hương. Hương là con đường. Con đường dẫn con người từ thế giới vật chất trở về thế giới nội tâm. Từ đời sống bận rộn trở về sự tĩnh lặng. Từ cái hữu hình bước sang cái vô hình.
Nếu phương Tây có nghệ thuật thưởng rượu vang, thưởng trà, thưởng cà phê, thì phương Đông có một nghệ thuật tinh tế hơn, sâu lắng hơn: thưởng hương.
Nghệ thuật ấy được gọi bằng một cái tên rất đẹp: Hương đạo.
1. HƯƠNG ĐẠO – CON ĐƯỜNG CỦA SỰ TĨNH LẶNG
Hương đạo không phải là đốt hương để tạo mùi thơm.
Hương đạo là thưởng thức sự tĩnh lặng thông qua mùi hương.
Trong hương đạo, người ta không “ngửi”.
Người ta lắng nghe hương.
Một nén trầm cháy chậm.
Khói bay nhẹ.
Không gian yên tĩnh.
Mọi thứ đều diễn ra rất chậm. Rất nhẹ. Rất sâu.
Bởi vì mục tiêu của hương đạo không phải là khứu giác.
Mục tiêu của hương đạo là tâm trí.
Người Á Đông tin rằng:
> Khi tâm tĩnh, trí sáng.
Khi trí sáng, con người trở về chính mình.
Và hương thơm là chiếc chìa khóa mở cánh cửa đó.
2. NGUỒN GỐC HƯƠNG ĐẠO TỪ TRUNG HOA CỔ ĐẠI
Hương đạo xuất hiện từ hàng nghìn năm trước tại Trung Hoa.
Ban đầu, hương được sử dụng trong cung đình và tôn giáo. Sau đó, dần trở thành một phần của đời sống học giả, thi nhân và trí thức.
Trong văn hóa Trung Hoa cổ, có bốn thú tao nhã của bậc quân tử:
Đốt hương
Uống trà
Treo tranh
Cắm hoa
Bốn thú vui này đại diện cho bốn con đường nuôi dưỡng tâm hồn.
Trong đó, đốt hương đứng đầu.
Bởi vì trước khi làm bất cứ điều gì – đọc sách, viết thơ, vẽ tranh – người xưa đều đốt một nén trầm để tịnh hóa không gian và tâm trí.
Một học giả không bao giờ bắt đầu viết khi tâm còn hỗn loạn.
Một thi nhân không bao giờ làm thơ khi tâm chưa tĩnh.
Nén trầm chính là cánh cửa khởi đầu của sáng tạo.
3. NHẬT BẢN – NƠI HƯƠNG ĐẠO TRỞ THÀNH NGHỆ THUẬT TINH TẾ
Nếu Trung Hoa là nơi khai sinh, thì Nhật Bản là nơi hương đạo đạt đến đỉnh cao nghệ thuật.
Người Nhật gọi hương đạo là Kōdō – nghĩa là “Con đường của hương thơm”.