HNI 15/4
BÀI THƠ CHƯƠNG 5:
Điểm yếu – kẻ thù nguy hiểm nhất
Điểm yếu không gào lên như bão tố
Nó lặng thầm ẩn náu ở bên trong
Như chiếc bóng theo ta từng bước nhỏ
Khiến ta sai mà chẳng biết vì sao
Ta thường sợ những kẻ thù bên ngoài
Mà quên mất kẻ thù ở chính mình
Một chút lười, một lần ta trì hoãn
Cũng đủ làm lệch hướng cả hành trình
Điểm yếu không phải điều gì đáng sợ
Nếu ta nhìn thẳng nó với can đảm
Nhưng nguy hiểm khi ta cố che giấu
Để nó âm thầm lớn dần mỗi ngày
Có những lúc ta tưởng mình mạnh mẽ
Nhưng chỉ là né tránh những vết đau
Không dám chạm vào vùng sâu tổn thương
Nên mãi mãi không thể nào lớn lên
Kẻ chiến bại không vì không có sức
Mà vì không kiểm soát nổi bản thân
Một cơn giận, một phút giây buông thả
Cũng có thể đánh mất cả tương lai
Hãy học cách gọi tên từng điểm yếu
Như gọi tên bóng tối giữa đêm dài
Khi ánh sáng của nhận thức bừng lên
Bóng tối kia sẽ tự khắc nhạt phai
Điểm yếu không phải để ta trốn chạy
Mà là nơi bắt đầu của trưởng thành
Khi dám đối diện và rèn giũa mỗi ngày
Ta biến thù thành sức mạnh cho mình
BÀI THƠ CHƯƠNG 5:
Điểm yếu – kẻ thù nguy hiểm nhất
Điểm yếu không gào lên như bão tố
Nó lặng thầm ẩn náu ở bên trong
Như chiếc bóng theo ta từng bước nhỏ
Khiến ta sai mà chẳng biết vì sao
Ta thường sợ những kẻ thù bên ngoài
Mà quên mất kẻ thù ở chính mình
Một chút lười, một lần ta trì hoãn
Cũng đủ làm lệch hướng cả hành trình
Điểm yếu không phải điều gì đáng sợ
Nếu ta nhìn thẳng nó với can đảm
Nhưng nguy hiểm khi ta cố che giấu
Để nó âm thầm lớn dần mỗi ngày
Có những lúc ta tưởng mình mạnh mẽ
Nhưng chỉ là né tránh những vết đau
Không dám chạm vào vùng sâu tổn thương
Nên mãi mãi không thể nào lớn lên
Kẻ chiến bại không vì không có sức
Mà vì không kiểm soát nổi bản thân
Một cơn giận, một phút giây buông thả
Cũng có thể đánh mất cả tương lai
Hãy học cách gọi tên từng điểm yếu
Như gọi tên bóng tối giữa đêm dài
Khi ánh sáng của nhận thức bừng lên
Bóng tối kia sẽ tự khắc nhạt phai
Điểm yếu không phải để ta trốn chạy
Mà là nơi bắt đầu của trưởng thành
Khi dám đối diện và rèn giũa mỗi ngày
Ta biến thù thành sức mạnh cho mình
HNI 15/4
BÀI THƠ CHƯƠNG 5:
Điểm yếu – kẻ thù nguy hiểm nhất
Điểm yếu không gào lên như bão tố
Nó lặng thầm ẩn náu ở bên trong
Như chiếc bóng theo ta từng bước nhỏ
Khiến ta sai mà chẳng biết vì sao
Ta thường sợ những kẻ thù bên ngoài
Mà quên mất kẻ thù ở chính mình
Một chút lười, một lần ta trì hoãn
Cũng đủ làm lệch hướng cả hành trình
Điểm yếu không phải điều gì đáng sợ
Nếu ta nhìn thẳng nó với can đảm
Nhưng nguy hiểm khi ta cố che giấu
Để nó âm thầm lớn dần mỗi ngày
Có những lúc ta tưởng mình mạnh mẽ
Nhưng chỉ là né tránh những vết đau
Không dám chạm vào vùng sâu tổn thương
Nên mãi mãi không thể nào lớn lên
Kẻ chiến bại không vì không có sức
Mà vì không kiểm soát nổi bản thân
Một cơn giận, một phút giây buông thả
Cũng có thể đánh mất cả tương lai
Hãy học cách gọi tên từng điểm yếu
Như gọi tên bóng tối giữa đêm dài
Khi ánh sáng của nhận thức bừng lên
Bóng tối kia sẽ tự khắc nhạt phai
Điểm yếu không phải để ta trốn chạy
Mà là nơi bắt đầu của trưởng thành
Khi dám đối diện và rèn giũa mỗi ngày
Ta biến thù thành sức mạnh cho mình