• HNI . .02/4
    BÀI THƠ CHƯƠNG 31
    Biết ơn cha mẹ – ánh sáng khởi nguồn

    Con đến đời từ vòng tay rất ấm
    Chưa biết gì đã được gọi là yêu
    Cha lặng lẽ gánh bao điều phía trước
    Mẹ âm thầm nuôi dưỡng những sớm chiều

    Giọt mồ hôi rơi theo từng năm tháng
    Đổi bình yên cho giấc ngủ con say
    Những lo toan chưa một lần kể hết
    Chỉ mong con đủ vững bước sau này

    Có những lúc con vô tình quên mất
    Những hy sinh lặng lẽ tự bao giờ
    Cứ mải miết chạy theo bao điều lớn
    Mà quên nhìn mái tóc đã bạc phơ

    Cha không nói những lời hoa mỹ đẹp
    Nhưng cuộc đời là bài học cho con
    Mẹ không dạy bằng ngàn câu triết lý
    Mà yêu thương đã đủ để vuông tròn

    Biết ơn ấy không phải là lời nói
    Mà là lòng thấu hiểu tận bên trong
    Là khi con biết quay về đúng lúc
    Nắm tay cha, lau nước mắt cho mẹ hồng

    Một lời hỏi cũng làm lòng ấm lại
    Một bữa cơm cũng đủ nghĩa tròn đầy
    Đừng đợi đến khi thời gian khép cửa
    Mới giật mình vì chẳng kịp trao tay

    Cha mẹ chính là nguồn sáng khởi đầu
    Là mặt trời chưa bao giờ tắt lửa
    Dẫu cuộc đời có đổi thay muôn ngả
    Vẫn soi con qua từng bước nắng mưa

    Hãy giữ lấy trong tim mình ngọn lửa
    Của biết ơn – sâu sắc và chân thành
    Vì ai quên đi cội nguồn yêu thương
    Sẽ lạc lối giữa cuộc đời mong manh

    Còn ai giữ được ân tình cha mẹ
    Sẽ mang theo ánh sáng suốt hành trình
    Dẫu đi đâu, dẫu bao lần vấp ngã
    Vẫn đứng lên từ hai tiếng “gia đình”
    Đọc thêm
    HNI . .02/4 BÀI THƠ CHƯƠNG 31 Biết ơn cha mẹ – ánh sáng khởi nguồn Con đến đời từ vòng tay rất ấm Chưa biết gì đã được gọi là yêu Cha lặng lẽ gánh bao điều phía trước Mẹ âm thầm nuôi dưỡng những sớm chiều Giọt mồ hôi rơi theo từng năm tháng Đổi bình yên cho giấc ngủ con say Những lo toan chưa một lần kể hết Chỉ mong con đủ vững bước sau này Có những lúc con vô tình quên mất Những hy sinh lặng lẽ tự bao giờ Cứ mải miết chạy theo bao điều lớn Mà quên nhìn mái tóc đã bạc phơ Cha không nói những lời hoa mỹ đẹp Nhưng cuộc đời là bài học cho con Mẹ không dạy bằng ngàn câu triết lý Mà yêu thương đã đủ để vuông tròn Biết ơn ấy không phải là lời nói Mà là lòng thấu hiểu tận bên trong Là khi con biết quay về đúng lúc Nắm tay cha, lau nước mắt cho mẹ hồng Một lời hỏi cũng làm lòng ấm lại Một bữa cơm cũng đủ nghĩa tròn đầy Đừng đợi đến khi thời gian khép cửa Mới giật mình vì chẳng kịp trao tay Cha mẹ chính là nguồn sáng khởi đầu Là mặt trời chưa bao giờ tắt lửa Dẫu cuộc đời có đổi thay muôn ngả Vẫn soi con qua từng bước nắng mưa Hãy giữ lấy trong tim mình ngọn lửa Của biết ơn – sâu sắc và chân thành Vì ai quên đi cội nguồn yêu thương Sẽ lạc lối giữa cuộc đời mong manh Còn ai giữ được ân tình cha mẹ Sẽ mang theo ánh sáng suốt hành trình Dẫu đi đâu, dẫu bao lần vấp ngã Vẫn đứng lên từ hai tiếng “gia đình” Đọc thêm
    Love
    1
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 2/4
    BÀI THƠ CHƯƠNG 33
    Biết ơn bạn bè – tấm gương nhân nghĩa

    Giữa cuộc đời muôn vàn ngả rẽ
    Ta gặp nhau đâu phải bởi tình cờ
    Một ánh nhìn, một lần sẻ chia nhỏ
    Cũng hóa thành duyên nợ đến bây giờ

    Bạn không phải là người luôn hoàn hảo
    Nhưng luôn là người ở cạnh khi cần
    Khi ta vấp, bạn chìa tay đỡ dậy
    Khi ta buồn, bạn lặng lẽ ở gần

    Có những lúc chẳng cần lời an ủi
    Chỉ ngồi bên cũng đủ thấy bình yên
    Một ánh mắt hiểu nhau không cần nói
    Đã làm lòng nhẹ bớt những ưu phiền

    Bạn như gương soi lòng ta rõ nhất
    Thấy cả sai, cả những điều chưa tròn
    Không phán xét, nhưng âm thầm nhắc nhở
    Để ta lớn lên từng bước vuông tròn

    Có người đến rồi đi như cơn gió
    Nhưng cũng có người ở lại rất lâu
    Không vì lợi, không vì điều to tính
    Chỉ vì tình – giản dị mà nhiệm màu

    Biết ơn bạn không cần điều lớn lao
    Chỉ cần nhớ những tháng ngày đã có
    Những tiếng cười, những lần cùng vượt khó
    Là hành trang theo ta suốt cuộc đời

    Một người bạn chân thành là tài sản
    Không đo bằng vật chất ở trên đời
    Mà đo bằng những lúc ta cần nhất
    Vẫn có người lặng lẽ đứng bên thôi

    Hãy giữ lấy những tình bạn chân thật
    Đừng để trôi theo năm tháng vô tình
    Vì giữa đời, tìm một người tri kỷ
    Còn quý hơn muôn vạn thứ lung linh

    Biết ơn bạn – là biết trân trọng
    Những tấm gương phản chiếu chính tâm mình
    Khi ta tốt, bạn cũng là người sáng
    Cùng soi đường cho nhau giữa hành trình
    Đọc thêm
    HNI 2/4 BÀI THƠ CHƯƠNG 33 Biết ơn bạn bè – tấm gương nhân nghĩa Giữa cuộc đời muôn vàn ngả rẽ Ta gặp nhau đâu phải bởi tình cờ Một ánh nhìn, một lần sẻ chia nhỏ Cũng hóa thành duyên nợ đến bây giờ Bạn không phải là người luôn hoàn hảo Nhưng luôn là người ở cạnh khi cần Khi ta vấp, bạn chìa tay đỡ dậy Khi ta buồn, bạn lặng lẽ ở gần Có những lúc chẳng cần lời an ủi Chỉ ngồi bên cũng đủ thấy bình yên Một ánh mắt hiểu nhau không cần nói Đã làm lòng nhẹ bớt những ưu phiền Bạn như gương soi lòng ta rõ nhất Thấy cả sai, cả những điều chưa tròn Không phán xét, nhưng âm thầm nhắc nhở Để ta lớn lên từng bước vuông tròn Có người đến rồi đi như cơn gió Nhưng cũng có người ở lại rất lâu Không vì lợi, không vì điều to tính Chỉ vì tình – giản dị mà nhiệm màu Biết ơn bạn không cần điều lớn lao Chỉ cần nhớ những tháng ngày đã có Những tiếng cười, những lần cùng vượt khó Là hành trang theo ta suốt cuộc đời Một người bạn chân thành là tài sản Không đo bằng vật chất ở trên đời Mà đo bằng những lúc ta cần nhất Vẫn có người lặng lẽ đứng bên thôi Hãy giữ lấy những tình bạn chân thật Đừng để trôi theo năm tháng vô tình Vì giữa đời, tìm một người tri kỷ Còn quý hơn muôn vạn thứ lung linh Biết ơn bạn – là biết trân trọng Những tấm gương phản chiếu chính tâm mình Khi ta tốt, bạn cũng là người sáng Cùng soi đường cho nhau giữa hành trình Đọc thêm
    Love
    1
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 3/4
    BÀI THƠ CHƯƠNG 16: HƯƠNG TRẦM TRONG DÒNG CHẢY VÔ TẬN

    Một sợi khói mỏng bay qua miền ký ức
    Chạm vào bầu trời của những điều chưa nói
    Gọi tên quá khứ bằng hương thơm dịu nhẹ
    Như tiếng chuông ngân trong lòng tĩnh lặng

    Trầm hương không hỏi ta là ai
    Chỉ lặng lẽ đi qua những tầng sâu tâm thức
    Nơi nỗi buồn tan thành hạt bụi
    Và bình an mọc lên như mầm xanh

    Giữa cuộc đời đầy những tiếng ồn
    Một làn hương nhỏ bé vẫn đủ sức cứu rỗi
    Nó không tranh giành ánh sáng
    Nhưng khiến bóng tối phải dịu dàng

    Có người tìm trầm trong rừng sâu
    Có người tìm trầm trong trái tim mình
    Cả hai hành trình đều lặng lẽ
    Và đều cần rất nhiều niềm tin

    Trầm sinh ra từ vết thương của gỗ
    Như ánh sáng sinh ra từ bóng đêm
    Như yêu thương sinh ra từ đổ vỡ
    Như con người lớn lên từ khổ đau

    Mỗi làn khói bay là một lời cầu nguyện
    Không lời mà vẫn đầy ý nghĩa
    Không âm thanh mà vang xa vô tận
    Không hình dạng mà chạm tới linh hồn

    Ta thắp trầm không chỉ để ngửi hương
    Mà để học cách chậm lại
    Học cách lắng nghe hơi thở
    Học cách quay về bên trong

    Có những ngày lòng như bão tố
    Chỉ một nén trầm cũng đủ dịu êm
    Như bàn tay vô hình vuốt ve tâm trí
    Như lời thì thầm của vũ trụ bao dung

    Hương trầm dạy ta bài học kiên nhẫn
    Dạy ta cách cháy mà không ồn ào
    Dạy ta cách tan mà vẫn tỏa sáng
    Dạy ta cách cho đi mà không giữ lại

    Trong mỗi sợi khói mong manh
    Là cả hành trình của thời gian
    Của nắng, của mưa, của đất
    Của hàng trăm năm chờ đợi lặng thầm

    Con người rồi cũng như làn khói
    Đến rồi đi trong cõi vô thường
    Điều còn lại không phải hình hài
    Mà là hương thơm ta để lại cho đời.
    HNI 3/4 BÀI THƠ CHƯƠNG 16: HƯƠNG TRẦM TRONG DÒNG CHẢY VÔ TẬN Một sợi khói mỏng bay qua miền ký ức Chạm vào bầu trời của những điều chưa nói Gọi tên quá khứ bằng hương thơm dịu nhẹ Như tiếng chuông ngân trong lòng tĩnh lặng Trầm hương không hỏi ta là ai Chỉ lặng lẽ đi qua những tầng sâu tâm thức Nơi nỗi buồn tan thành hạt bụi Và bình an mọc lên như mầm xanh Giữa cuộc đời đầy những tiếng ồn Một làn hương nhỏ bé vẫn đủ sức cứu rỗi Nó không tranh giành ánh sáng Nhưng khiến bóng tối phải dịu dàng Có người tìm trầm trong rừng sâu Có người tìm trầm trong trái tim mình Cả hai hành trình đều lặng lẽ Và đều cần rất nhiều niềm tin Trầm sinh ra từ vết thương của gỗ Như ánh sáng sinh ra từ bóng đêm Như yêu thương sinh ra từ đổ vỡ Như con người lớn lên từ khổ đau Mỗi làn khói bay là một lời cầu nguyện Không lời mà vẫn đầy ý nghĩa Không âm thanh mà vang xa vô tận Không hình dạng mà chạm tới linh hồn Ta thắp trầm không chỉ để ngửi hương Mà để học cách chậm lại Học cách lắng nghe hơi thở Học cách quay về bên trong Có những ngày lòng như bão tố Chỉ một nén trầm cũng đủ dịu êm Như bàn tay vô hình vuốt ve tâm trí Như lời thì thầm của vũ trụ bao dung Hương trầm dạy ta bài học kiên nhẫn Dạy ta cách cháy mà không ồn ào Dạy ta cách tan mà vẫn tỏa sáng Dạy ta cách cho đi mà không giữ lại Trong mỗi sợi khói mong manh Là cả hành trình của thời gian Của nắng, của mưa, của đất Của hàng trăm năm chờ đợi lặng thầm Con người rồi cũng như làn khói Đến rồi đi trong cõi vô thường Điều còn lại không phải hình hài Mà là hương thơm ta để lại cho đời.
    Love
    2
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 3/4
    BÀI THƠ CHƯƠNG 33
    Biết ơn bạn bè – tấm gương nhân nghĩa

    Giữa cuộc đời muôn vàn ngả rẽ
    Ta gặp nhau đâu phải bởi tình cờ
    Một ánh nhìn, một lần sẻ chia nhỏ
    Cũng hóa thành duyên nợ đến bây giờ

    Bạn không phải là người luôn hoàn hảo
    Nhưng luôn là người ở cạnh khi cần
    Khi ta vấp, bạn chìa tay đỡ dậy
    Khi ta buồn, bạn lặng lẽ ở gần

    Có những lúc chẳng cần lời an ủi
    Chỉ ngồi bên cũng đủ thấy bình yên
    Một ánh mắt hiểu nhau không cần nói
    Đã làm lòng nhẹ bớt những ưu phiền

    Bạn như gương soi lòng ta rõ nhất
    Thấy cả sai, cả những điều chưa tròn
    Không phán xét, nhưng âm thầm nhắc nhở
    Để ta lớn lên từng bước vuông tròn

    Có người đến rồi đi như cơn gió
    Nhưng cũng có người ở lại rất lâu
    Không vì lợi, không vì điều to tính
    Chỉ vì tình – giản dị mà nhiệm màu

    Biết ơn bạn không cần điều lớn lao
    Chỉ cần nhớ những tháng ngày đã có
    Những tiếng cười, những lần cùng vượt khó
    Là hành trang theo ta suốt cuộc đời

    Một người bạn chân thành là tài sản
    Không đo bằng vật chất ở trên đời
    Mà đo bằng những lúc ta cần nhất
    Vẫn có người lặng lẽ đứng bên thôi

    Hãy giữ lấy những tình bạn chân thật
    Đừng để trôi theo năm tháng vô tình
    Vì giữa đời, tìm một người tri kỷ
    Còn quý hơn muôn vạn thứ lung linh

    Biết ơn bạn – là biết trân trọng
    Những tấm gương phản chiếu chính tâm mình
    Khi ta tốt, bạn cũng là người sáng
    Cùng soi đường cho nhau giữa hành trình
    HNI 3/4 BÀI THƠ CHƯƠNG 33 Biết ơn bạn bè – tấm gương nhân nghĩa Giữa cuộc đời muôn vàn ngả rẽ Ta gặp nhau đâu phải bởi tình cờ Một ánh nhìn, một lần sẻ chia nhỏ Cũng hóa thành duyên nợ đến bây giờ Bạn không phải là người luôn hoàn hảo Nhưng luôn là người ở cạnh khi cần Khi ta vấp, bạn chìa tay đỡ dậy Khi ta buồn, bạn lặng lẽ ở gần Có những lúc chẳng cần lời an ủi Chỉ ngồi bên cũng đủ thấy bình yên Một ánh mắt hiểu nhau không cần nói Đã làm lòng nhẹ bớt những ưu phiền Bạn như gương soi lòng ta rõ nhất Thấy cả sai, cả những điều chưa tròn Không phán xét, nhưng âm thầm nhắc nhở Để ta lớn lên từng bước vuông tròn Có người đến rồi đi như cơn gió Nhưng cũng có người ở lại rất lâu Không vì lợi, không vì điều to tính Chỉ vì tình – giản dị mà nhiệm màu Biết ơn bạn không cần điều lớn lao Chỉ cần nhớ những tháng ngày đã có Những tiếng cười, những lần cùng vượt khó Là hành trang theo ta suốt cuộc đời Một người bạn chân thành là tài sản Không đo bằng vật chất ở trên đời Mà đo bằng những lúc ta cần nhất Vẫn có người lặng lẽ đứng bên thôi Hãy giữ lấy những tình bạn chân thật Đừng để trôi theo năm tháng vô tình Vì giữa đời, tìm một người tri kỷ Còn quý hơn muôn vạn thứ lung linh Biết ơn bạn – là biết trân trọng Những tấm gương phản chiếu chính tâm mình Khi ta tốt, bạn cũng là người sáng Cùng soi đường cho nhau giữa hành trình 🌿✨
    Love
    3
    1 Comments 0 Shares
  • HNI . .03/4
    BÀI THƠ CHƯƠNG 31
    Biết ơn cha mẹ – ánh sáng khởi nguồn

    Con đến đời từ vòng tay rất ấm
    Chưa biết gì đã được gọi là yêu
    Cha lặng lẽ gánh bao điều phía trước
    Mẹ âm thầm nuôi dưỡng những sớm chiều

    Giọt mồ hôi rơi theo từng năm tháng
    Đổi bình yên cho giấc ngủ con say
    Những lo toan chưa một lần kể hết
    Chỉ mong con đủ vững bước sau này

    Có những lúc con vô tình quên mất
    Những hy sinh lặng lẽ tự bao giờ
    Cứ mải miết chạy theo bao điều lớn
    Mà quên nhìn mái tóc đã bạc phơ

    Cha không nói những lời hoa mỹ đẹp
    Nhưng cuộc đời là bài học cho con
    Mẹ không dạy bằng ngàn câu triết lý
    Mà yêu thương đã đủ để vuông tròn

    Biết ơn ấy không phải là lời nói
    Mà là lòng thấu hiểu tận bên trong
    Là khi con biết quay về đúng lúc
    Nắm tay cha, lau nước mắt cho mẹ hồng

    Một lời hỏi cũng làm lòng ấm lại
    Một bữa cơm cũng đủ nghĩa tròn đầy
    Đừng đợi đến khi thời gian khép cửa
    Mới giật mình vì chẳng kịp trao tay

    Cha mẹ chính là nguồn sáng khởi đầu
    Là mặt trời chưa bao giờ tắt lửa
    Dẫu cuộc đời có đổi thay muôn ngả
    Vẫn soi con qua từng bước nắng mưa

    Hãy giữ lấy trong tim mình ngọn lửa
    Của biết ơn – sâu sắc và chân thành
    Vì ai quên đi cội nguồn yêu thương
    Sẽ lạc lối giữa cuộc đời mong manh

    Còn ai giữ được ân tình cha mẹ
    Sẽ mang theo ánh sáng suốt hành trình
    Dẫu đi đâu, dẫu bao lần vấp ngã
    Vẫn đứng lên từ hai tiếng “gia đình”
    HNI . .03/4 BÀI THƠ CHƯƠNG 31 Biết ơn cha mẹ – ánh sáng khởi nguồn Con đến đời từ vòng tay rất ấm Chưa biết gì đã được gọi là yêu Cha lặng lẽ gánh bao điều phía trước Mẹ âm thầm nuôi dưỡng những sớm chiều Giọt mồ hôi rơi theo từng năm tháng Đổi bình yên cho giấc ngủ con say Những lo toan chưa một lần kể hết Chỉ mong con đủ vững bước sau này Có những lúc con vô tình quên mất Những hy sinh lặng lẽ tự bao giờ Cứ mải miết chạy theo bao điều lớn Mà quên nhìn mái tóc đã bạc phơ Cha không nói những lời hoa mỹ đẹp Nhưng cuộc đời là bài học cho con Mẹ không dạy bằng ngàn câu triết lý Mà yêu thương đã đủ để vuông tròn Biết ơn ấy không phải là lời nói Mà là lòng thấu hiểu tận bên trong Là khi con biết quay về đúng lúc Nắm tay cha, lau nước mắt cho mẹ hồng Một lời hỏi cũng làm lòng ấm lại Một bữa cơm cũng đủ nghĩa tròn đầy Đừng đợi đến khi thời gian khép cửa Mới giật mình vì chẳng kịp trao tay Cha mẹ chính là nguồn sáng khởi đầu Là mặt trời chưa bao giờ tắt lửa Dẫu cuộc đời có đổi thay muôn ngả Vẫn soi con qua từng bước nắng mưa Hãy giữ lấy trong tim mình ngọn lửa Của biết ơn – sâu sắc và chân thành Vì ai quên đi cội nguồn yêu thương Sẽ lạc lối giữa cuộc đời mong manh Còn ai giữ được ân tình cha mẹ Sẽ mang theo ánh sáng suốt hành trình Dẫu đi đâu, dẫu bao lần vấp ngã Vẫn đứng lên từ hai tiếng “gia đình” 🌿✨
    Love
    4
    1 Comments 0 Shares
  • HNI . .03/4
    BÀI THƠ CHƯƠNG 31
    Biết ơn cha mẹ – ánh sáng khởi nguồn

    Con đến đời từ vòng tay rất ấm
    Chưa biết gì đã được gọi là yêu
    Cha lặng lẽ gánh bao điều phía trước
    Mẹ âm thầm nuôi dưỡng những sớm chiều

    Giọt mồ hôi rơi theo từng năm tháng
    Đổi bình yên cho giấc ngủ con say
    Những lo toan chưa một lần kể hết
    Chỉ mong con đủ vững bước sau này

    Có những lúc con vô tình quên mất
    Những hy sinh lặng lẽ tự bao giờ
    Cứ mải miết chạy theo bao điều lớn
    Mà quên nhìn mái tóc đã bạc phơ

    Cha không nói những lời hoa mỹ đẹp
    Nhưng cuộc đời là bài học cho con
    Mẹ không dạy bằng ngàn câu triết lý
    Mà yêu thương đã đủ để vuông tròn

    Biết ơn ấy không phải là lời nói
    Mà là lòng thấu hiểu tận bên trong
    Là khi con biết quay về đúng lúc
    Nắm tay cha, lau nước mắt cho mẹ hồng

    Một lời hỏi cũng làm lòng ấm lại
    Một bữa cơm cũng đủ nghĩa tròn đầy
    Đừng đợi đến khi thời gian khép cửa
    Mới giật mình vì chẳng kịp trao tay

    Cha mẹ chính là nguồn sáng khởi đầu
    Là mặt trời chưa bao giờ tắt lửa
    Dẫu cuộc đời có đổi thay muôn ngả
    Vẫn soi con qua từng bước nắng mưa

    Hãy giữ lấy trong tim mình ngọn lửa
    Của biết ơn – sâu sắc và chân thành
    Vì ai quên đi cội nguồn yêu thương
    Sẽ lạc lối giữa cuộc đời mong manh

    Còn ai giữ được ân tình cha mẹ
    Sẽ mang theo ánh sáng suốt hành trình
    Dẫu đi đâu, dẫu bao lần vấp ngã
    Vẫn đứng lên từ hai tiếng “gia đình”
    HNI . .03/4 BÀI THƠ CHƯƠNG 31 Biết ơn cha mẹ – ánh sáng khởi nguồn Con đến đời từ vòng tay rất ấm Chưa biết gì đã được gọi là yêu Cha lặng lẽ gánh bao điều phía trước Mẹ âm thầm nuôi dưỡng những sớm chiều Giọt mồ hôi rơi theo từng năm tháng Đổi bình yên cho giấc ngủ con say Những lo toan chưa một lần kể hết Chỉ mong con đủ vững bước sau này Có những lúc con vô tình quên mất Những hy sinh lặng lẽ tự bao giờ Cứ mải miết chạy theo bao điều lớn Mà quên nhìn mái tóc đã bạc phơ Cha không nói những lời hoa mỹ đẹp Nhưng cuộc đời là bài học cho con Mẹ không dạy bằng ngàn câu triết lý Mà yêu thương đã đủ để vuông tròn Biết ơn ấy không phải là lời nói Mà là lòng thấu hiểu tận bên trong Là khi con biết quay về đúng lúc Nắm tay cha, lau nước mắt cho mẹ hồng Một lời hỏi cũng làm lòng ấm lại Một bữa cơm cũng đủ nghĩa tròn đầy Đừng đợi đến khi thời gian khép cửa Mới giật mình vì chẳng kịp trao tay Cha mẹ chính là nguồn sáng khởi đầu Là mặt trời chưa bao giờ tắt lửa Dẫu cuộc đời có đổi thay muôn ngả Vẫn soi con qua từng bước nắng mưa Hãy giữ lấy trong tim mình ngọn lửa Của biết ơn – sâu sắc và chân thành Vì ai quên đi cội nguồn yêu thương Sẽ lạc lối giữa cuộc đời mong manh Còn ai giữ được ân tình cha mẹ Sẽ mang theo ánh sáng suốt hành trình Dẫu đi đâu, dẫu bao lần vấp ngã Vẫn đứng lên từ hai tiếng “gia đình” 🌿✨
    Love
    3
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 2/4
    BÀI THƠ CHƯƠNG 35
    Biết ơn nhân loại – con đường toàn cầu

    Ta không sống một mình trong thế giới
    Mỗi bước đi đều có dấu chân người
    Một hạt cơm cũng từ bao công sức
    Của muôn người chưa một lần quen thôi

    Chiếc áo mặc không tự nhiên mà có
    Là bàn tay ai đó dệt nên đời
    Trang sách mở mang tri thức hôm nay
    Là kết tinh của bao thời nhân loại

    Có những người ta chưa từng gặp mặt
    Nhưng đã trao cho ta biết bao điều
    Từ con chữ đến những công trình lớn
    Đều góp phần làm thế giới thêm nhiều

    Nhân loại ấy như dòng sông bất tận
    Chảy qua thời gian, nối tiếp tương lai
    Mỗi con người là một giọt nhỏ bé
    Nhưng hợp lại thành biển rộng không bờ

    Biết ơn không chỉ dành cho người gần
    Mà còn cho những ai chưa từng biết
    Những đóng góp âm thầm trong lặng lẽ
    Đã nâng đời ta bước tới ngày mai

    Khi ta hiểu mình là phần của chung
    Sẽ không còn sống chỉ vì bản thân
    Mà biết nghĩ cho cộng đồng rộng lớn
    Biết cho đi để kết nối muôn phần

    Con đường ấy không biên giới chia cắt
    Không màu da, không ngôn ngữ riêng ai
    Chỉ có chung một nhịp tim nhân loại
    Cùng hướng về ánh sáng của tương lai

    Một hành động tốt lan qua biên giới
    Một ý niệm sáng vượt khỏi không gian
    Khi ta sống với tinh thần nhân loại
    Là đang xây một thế giới vững vàng

    Hãy biết ơn những điều ta đang có
    Dù nhỏ thôi cũng kết tụ muôn đời
    Và khi ta góp thêm một giọt sáng
    Là đang làm giàu đẹp cả cuộc đời

    Nhân loại ơi – hành trình chung bất tận
    Mỗi chúng ta là một nhịp trong dòng
    Khi biết ơn, ta hòa vào tất cả
    Và thấy mình rộng lớn đến vô cùng
    HNI 2/4 BÀI THƠ CHƯƠNG 35 Biết ơn nhân loại – con đường toàn cầu Ta không sống một mình trong thế giới Mỗi bước đi đều có dấu chân người Một hạt cơm cũng từ bao công sức Của muôn người chưa một lần quen thôi Chiếc áo mặc không tự nhiên mà có Là bàn tay ai đó dệt nên đời Trang sách mở mang tri thức hôm nay Là kết tinh của bao thời nhân loại Có những người ta chưa từng gặp mặt Nhưng đã trao cho ta biết bao điều Từ con chữ đến những công trình lớn Đều góp phần làm thế giới thêm nhiều Nhân loại ấy như dòng sông bất tận Chảy qua thời gian, nối tiếp tương lai Mỗi con người là một giọt nhỏ bé Nhưng hợp lại thành biển rộng không bờ Biết ơn không chỉ dành cho người gần Mà còn cho những ai chưa từng biết Những đóng góp âm thầm trong lặng lẽ Đã nâng đời ta bước tới ngày mai Khi ta hiểu mình là phần của chung Sẽ không còn sống chỉ vì bản thân Mà biết nghĩ cho cộng đồng rộng lớn Biết cho đi để kết nối muôn phần Con đường ấy không biên giới chia cắt Không màu da, không ngôn ngữ riêng ai Chỉ có chung một nhịp tim nhân loại Cùng hướng về ánh sáng của tương lai Một hành động tốt lan qua biên giới Một ý niệm sáng vượt khỏi không gian Khi ta sống với tinh thần nhân loại Là đang xây một thế giới vững vàng Hãy biết ơn những điều ta đang có Dù nhỏ thôi cũng kết tụ muôn đời Và khi ta góp thêm một giọt sáng Là đang làm giàu đẹp cả cuộc đời Nhân loại ơi – hành trình chung bất tận Mỗi chúng ta là một nhịp trong dòng Khi biết ơn, ta hòa vào tất cả Và thấy mình rộng lớn đến vô cùng 🌍✨
    Love
    2
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 2/4
    BÀI THƠ CHƯƠNG 34
    Biết ơn quê hương – gốc rễ và máu thịt

    Có một nơi không bao giờ rời bỏ
    Dẫu ta đi qua vạn nẻo đường đời
    Là quê hương – âm thầm như hơi thở
    Nuôi ta lớn từ những điều đơn sơ

    Mảnh đất ấy không hào nhoáng lộng lẫy
    Nhưng in sâu từng dấu bước đầu tiên
    Con đường nhỏ, dòng sông và bãi lúa
    Đã nuôi ta bằng ký ức dịu hiền

    Tiếng ru mẹ hòa trong chiều gió nhẹ
    Câu hò cha theo nhịp sóng miên man
    Những bữa cơm đạm bạc mà ấm áp
    Chứa trong mình cả một trời bình an

    Quê hương không chỉ là nơi ta sống
    Mà là phần máu thịt ở trong tim
    Dẫu đi xa, dẫu bao lần đổi hướng
    Vẫn quay về trong từng nhịp lặng im

    Có những lúc ta mải mê theo gió
    Quên mất mình từ đâu đã sinh ra
    Đến khi mỏi giữa cuộc đời rộng lớn
    Mới giật mình nhớ một chốn gọi là “nhà”

    Biết ơn ấy không cần lời to tát
    Chỉ cần lòng luôn hướng về cội nguồn
    Sống tử tế, sống làm người có ích
    Là đã làm quê hương được tự hào hơn

    Một hạt cát, một dòng sông nhỏ bé
    Cũng góp phần làm nên dáng hình ta
    Nên mỗi bước ta đi trong cuộc sống
    Đều mang theo bóng dáng của quê nhà

    Quê hương ơi – nơi bắt đầu tất cả
    Là điểm về sau những chuyến đi xa
    Ai giữ được trong tim mình gốc rễ
    Sẽ vững vàng qua bão tố phong ba

    Hãy gìn giữ trong lòng niềm thương nhớ
    Và biết ơn mảnh đất đã sinh thành
    Vì quê hương không chỉ là ký ức
    Mà là nguồn sáng dẫn lối đời mình
    HNI 2/4 BÀI THƠ CHƯƠNG 34 Biết ơn quê hương – gốc rễ và máu thịt Có một nơi không bao giờ rời bỏ Dẫu ta đi qua vạn nẻo đường đời Là quê hương – âm thầm như hơi thở Nuôi ta lớn từ những điều đơn sơ Mảnh đất ấy không hào nhoáng lộng lẫy Nhưng in sâu từng dấu bước đầu tiên Con đường nhỏ, dòng sông và bãi lúa Đã nuôi ta bằng ký ức dịu hiền Tiếng ru mẹ hòa trong chiều gió nhẹ Câu hò cha theo nhịp sóng miên man Những bữa cơm đạm bạc mà ấm áp Chứa trong mình cả một trời bình an Quê hương không chỉ là nơi ta sống Mà là phần máu thịt ở trong tim Dẫu đi xa, dẫu bao lần đổi hướng Vẫn quay về trong từng nhịp lặng im Có những lúc ta mải mê theo gió Quên mất mình từ đâu đã sinh ra Đến khi mỏi giữa cuộc đời rộng lớn Mới giật mình nhớ một chốn gọi là “nhà” Biết ơn ấy không cần lời to tát Chỉ cần lòng luôn hướng về cội nguồn Sống tử tế, sống làm người có ích Là đã làm quê hương được tự hào hơn Một hạt cát, một dòng sông nhỏ bé Cũng góp phần làm nên dáng hình ta Nên mỗi bước ta đi trong cuộc sống Đều mang theo bóng dáng của quê nhà Quê hương ơi – nơi bắt đầu tất cả Là điểm về sau những chuyến đi xa Ai giữ được trong tim mình gốc rễ Sẽ vững vàng qua bão tố phong ba Hãy gìn giữ trong lòng niềm thương nhớ Và biết ơn mảnh đất đã sinh thành Vì quê hương không chỉ là ký ức Mà là nguồn sáng dẫn lối đời mình 🌾✨
    Love
    2
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 03/4
    BÀI THƠ – CHƯƠNG 24
    Vai trò Hcoin trong thanh toán nội bộ & khuyến khích cống hiến
    Hcoin không chỉ là con số,
    Mà là nhịp đập của niềm tin,
    Là dòng chảy âm thầm gắn kết,
    Giữa con người – giá trị – hành trình.
    Không cần lời hứa xa xôi,
    Không vẽ những giấc mơ mơ hồ,
    Hcoin sinh ra từ cống hiến thật,
    Và lớn lên bằng những điều cho.
    Mỗi hành động đều có hồi đáp,
    Mỗi nỗ lực đều được ghi tên,
    Không ai bị lãng quên phía sau,
    Khi giá trị được đong đếm công bằng.
    Thanh toán không chỉ là trao đổi,
    Mà là sự công nhận lẫn nhau,
    Một lời cảm ơn thành con số,
    Một đóng góp hóa thành niềm tự hào.
    Hcoin đi trong từng hệ sinh thái,
    Nối doanh nghiệp với con người,
    Nối ý tưởng thành hành động,
    Nối hôm nay với ngày mai tươi.
    Không phải giàu lên trong chốc lát,
    Mà là tích lũy từng điều nhỏ,
    Từng giọt mồ hôi – từng sáng tạo,
    Dệt nên giá trị bền lâu.
    Ai cho đi sẽ còn nhận lại,
    Không phải ngẫu nhiên – mà là luật,
    Hcoin là chiếc cầu minh bạch,
    Nối cống hiến với phần thưởng thật.
    Và khi mỗi người cùng hiểu rõ,
    Giá trị không đến từ lời nói suông,
    Một hệ thống sẽ tự lớn mạnh,
    Bằng những trái tim biết phụng sự – kiên cường.
    HNI 03/4 BÀI THƠ – CHƯƠNG 24 Vai trò Hcoin trong thanh toán nội bộ & khuyến khích cống hiến Hcoin không chỉ là con số, Mà là nhịp đập của niềm tin, Là dòng chảy âm thầm gắn kết, Giữa con người – giá trị – hành trình. Không cần lời hứa xa xôi, Không vẽ những giấc mơ mơ hồ, Hcoin sinh ra từ cống hiến thật, Và lớn lên bằng những điều cho. Mỗi hành động đều có hồi đáp, Mỗi nỗ lực đều được ghi tên, Không ai bị lãng quên phía sau, Khi giá trị được đong đếm công bằng. Thanh toán không chỉ là trao đổi, Mà là sự công nhận lẫn nhau, Một lời cảm ơn thành con số, Một đóng góp hóa thành niềm tự hào. Hcoin đi trong từng hệ sinh thái, Nối doanh nghiệp với con người, Nối ý tưởng thành hành động, Nối hôm nay với ngày mai tươi. Không phải giàu lên trong chốc lát, Mà là tích lũy từng điều nhỏ, Từng giọt mồ hôi – từng sáng tạo, Dệt nên giá trị bền lâu. Ai cho đi sẽ còn nhận lại, Không phải ngẫu nhiên – mà là luật, Hcoin là chiếc cầu minh bạch, Nối cống hiến với phần thưởng thật. Và khi mỗi người cùng hiểu rõ, Giá trị không đến từ lời nói suông, Một hệ thống sẽ tự lớn mạnh, Bằng những trái tim biết phụng sự – kiên cường. 🌱
    Love
    3
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 2/4
    BÀI THƠ CHƯƠNG 33
    Biết ơn bạn bè – tấm gương nhân nghĩa

    Giữa cuộc đời muôn vàn ngả rẽ
    Ta gặp nhau đâu phải bởi tình cờ
    Một ánh nhìn, một lần sẻ chia nhỏ
    Cũng hóa thành duyên nợ đến bây giờ

    Bạn không phải là người luôn hoàn hảo
    Nhưng luôn là người ở cạnh khi cần
    Khi ta vấp, bạn chìa tay đỡ dậy
    Khi ta buồn, bạn lặng lẽ ở gần

    Có những lúc chẳng cần lời an ủi
    Chỉ ngồi bên cũng đủ thấy bình yên
    Một ánh mắt hiểu nhau không cần nói
    Đã làm lòng nhẹ bớt những ưu phiền

    Bạn như gương soi lòng ta rõ nhất
    Thấy cả sai, cả những điều chưa tròn
    Không phán xét, nhưng âm thầm nhắc nhở
    Để ta lớn lên từng bước vuông tròn

    Có người đến rồi đi như cơn gió
    Nhưng cũng có người ở lại rất lâu
    Không vì lợi, không vì điều to tính
    Chỉ vì tình – giản dị mà nhiệm màu

    Biết ơn bạn không cần điều lớn lao
    Chỉ cần nhớ những tháng ngày đã có
    Những tiếng cười, những lần cùng vượt khó
    Là hành trang theo ta suốt cuộc đời

    Một người bạn chân thành là tài sản
    Không đo bằng vật chất ở trên đời
    Mà đo bằng những lúc ta cần nhất
    Vẫn có người lặng lẽ đứng bên thôi

    Hãy giữ lấy những tình bạn chân thật
    Đừng để trôi theo năm tháng vô tình
    Vì giữa đời, tìm một người tri kỷ
    Còn quý hơn muôn vạn thứ lung linh

    Biết ơn bạn – là biết trân trọng
    Những tấm gương phản chiếu chính tâm mình
    Khi ta tốt, bạn cũng là người sáng
    Cùng soi đường cho nhau giữa hành trình
    HNI 2/4 BÀI THƠ CHƯƠNG 33 Biết ơn bạn bè – tấm gương nhân nghĩa Giữa cuộc đời muôn vàn ngả rẽ Ta gặp nhau đâu phải bởi tình cờ Một ánh nhìn, một lần sẻ chia nhỏ Cũng hóa thành duyên nợ đến bây giờ Bạn không phải là người luôn hoàn hảo Nhưng luôn là người ở cạnh khi cần Khi ta vấp, bạn chìa tay đỡ dậy Khi ta buồn, bạn lặng lẽ ở gần Có những lúc chẳng cần lời an ủi Chỉ ngồi bên cũng đủ thấy bình yên Một ánh mắt hiểu nhau không cần nói Đã làm lòng nhẹ bớt những ưu phiền Bạn như gương soi lòng ta rõ nhất Thấy cả sai, cả những điều chưa tròn Không phán xét, nhưng âm thầm nhắc nhở Để ta lớn lên từng bước vuông tròn Có người đến rồi đi như cơn gió Nhưng cũng có người ở lại rất lâu Không vì lợi, không vì điều to tính Chỉ vì tình – giản dị mà nhiệm màu Biết ơn bạn không cần điều lớn lao Chỉ cần nhớ những tháng ngày đã có Những tiếng cười, những lần cùng vượt khó Là hành trang theo ta suốt cuộc đời Một người bạn chân thành là tài sản Không đo bằng vật chất ở trên đời Mà đo bằng những lúc ta cần nhất Vẫn có người lặng lẽ đứng bên thôi Hãy giữ lấy những tình bạn chân thật Đừng để trôi theo năm tháng vô tình Vì giữa đời, tìm một người tri kỷ Còn quý hơn muôn vạn thứ lung linh Biết ơn bạn – là biết trân trọng Những tấm gương phản chiếu chính tâm mình Khi ta tốt, bạn cũng là người sáng Cùng soi đường cho nhau giữa hành trình 🌿✨
    Love
    1
    0 Comments 0 Shares
More Results