HNI 02-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 17: HẠT GIỐNG GIỮA THỜI GIAN
Có những khu rừng đã lặng im rất lâu
Không còn bước chân người đi tìm trầm
Chỉ còn gió kể chuyện ngày xưa cũ
Về những thân cây từng chảy hương sâu
Một thời rừng thở bằng mùi gỗ ấm
Hương lan xa qua suối qua đồi
Người đến rồi đi mang theo giấc mộng
Để lại đại ngàn khoảng trống chơi vơi
Có những cây dó già như lịch sử
Gốc rễ ôm ký ức của đất trời
Bị hạ xuống trong một ngày rất vội
Không kịp gửi hạt giống cho mai sau
Chúng ta đã đi qua thời tận thu
Như cơn gió nóng thổi qua mùa hạ
Lấy đi hết những gì là quý giá
Mà quên rằng rừng cũng biết đau
Giữa tĩnh lặng có mầm xanh thức dậy
Một hạt giống bé nhỏ kiên cường
Nằm sâu trong lòng đất tối
Chờ một bàn tay biết yêu thương
Nguồn gen không phải là điều nhìn thấy
Nhưng là ký ức của ngàn năm
Là lời hứa của rừng với gió
Rằng sự sống sẽ tiếp tục âm thầm
Mỗi hạt giống là một lời nhắn gửi
Từ quá khứ sang phía tương lai
Rằng nếu con người biết gìn giữ
Rừng sẽ nở hoa thêm một lần hai
Có những phòng thí nghiệm sáng đèn
Nơi khoa học lắng nghe tiếng lá
Giải mã từng dòng ADN nhỏ
Như đọc thư cổ của thiên hà
Từng mầm cây được nâng niu nhân bản
Như giữ lại hơi thở của rừng sâu
Không phải để thay thế thiên nhiên
Mà để thiên nhiên có ngày trở lại
Ta học cách trồng thay vì tìm kiếm
Học cách giữ thay vì lấy đi
Học cách chờ thay vì vội vã
Để rừng có thời gian hồi sinh
Ba mươi năm chỉ là một cái chớp mắt
Trong giấc ngủ dài của đại ngàn
Nhưng đủ để một khu rừng lớn lên
Nếu hôm nay ta bắt đầu gieo hạt
Hạt giống rơi xuống không phát ra tiếng
Nhưng tương lai lặng lẽ nảy mầm
Một ngày nào đó rừng sẽ kể lại
Rằng con người đã học cách yêu rừng
Khi đứa trẻ bước vào rừng mai sau
Ngửi thấy hương trầm trong gió nhẹ
Nó sẽ không biết về những ngày đã mất
Chỉ biết rằng rừng luôn ở đó
Và trong mùi hương bay qua thời gian
Có lời cảm ơn không thành tiếng
Gửi đến những người từng kiên nhẫn
Giữ hạt giống giữa dòng đời nhanh.
BÀI THƠ CHƯƠNG 17: HẠT GIỐNG GIỮA THỜI GIAN
Có những khu rừng đã lặng im rất lâu
Không còn bước chân người đi tìm trầm
Chỉ còn gió kể chuyện ngày xưa cũ
Về những thân cây từng chảy hương sâu
Một thời rừng thở bằng mùi gỗ ấm
Hương lan xa qua suối qua đồi
Người đến rồi đi mang theo giấc mộng
Để lại đại ngàn khoảng trống chơi vơi
Có những cây dó già như lịch sử
Gốc rễ ôm ký ức của đất trời
Bị hạ xuống trong một ngày rất vội
Không kịp gửi hạt giống cho mai sau
Chúng ta đã đi qua thời tận thu
Như cơn gió nóng thổi qua mùa hạ
Lấy đi hết những gì là quý giá
Mà quên rằng rừng cũng biết đau
Giữa tĩnh lặng có mầm xanh thức dậy
Một hạt giống bé nhỏ kiên cường
Nằm sâu trong lòng đất tối
Chờ một bàn tay biết yêu thương
Nguồn gen không phải là điều nhìn thấy
Nhưng là ký ức của ngàn năm
Là lời hứa của rừng với gió
Rằng sự sống sẽ tiếp tục âm thầm
Mỗi hạt giống là một lời nhắn gửi
Từ quá khứ sang phía tương lai
Rằng nếu con người biết gìn giữ
Rừng sẽ nở hoa thêm một lần hai
Có những phòng thí nghiệm sáng đèn
Nơi khoa học lắng nghe tiếng lá
Giải mã từng dòng ADN nhỏ
Như đọc thư cổ của thiên hà
Từng mầm cây được nâng niu nhân bản
Như giữ lại hơi thở của rừng sâu
Không phải để thay thế thiên nhiên
Mà để thiên nhiên có ngày trở lại
Ta học cách trồng thay vì tìm kiếm
Học cách giữ thay vì lấy đi
Học cách chờ thay vì vội vã
Để rừng có thời gian hồi sinh
Ba mươi năm chỉ là một cái chớp mắt
Trong giấc ngủ dài của đại ngàn
Nhưng đủ để một khu rừng lớn lên
Nếu hôm nay ta bắt đầu gieo hạt
Hạt giống rơi xuống không phát ra tiếng
Nhưng tương lai lặng lẽ nảy mầm
Một ngày nào đó rừng sẽ kể lại
Rằng con người đã học cách yêu rừng
Khi đứa trẻ bước vào rừng mai sau
Ngửi thấy hương trầm trong gió nhẹ
Nó sẽ không biết về những ngày đã mất
Chỉ biết rằng rừng luôn ở đó
Và trong mùi hương bay qua thời gian
Có lời cảm ơn không thành tiếng
Gửi đến những người từng kiên nhẫn
Giữ hạt giống giữa dòng đời nhanh.
HNI 02-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 17: HẠT GIỐNG GIỮA THỜI GIAN
Có những khu rừng đã lặng im rất lâu
Không còn bước chân người đi tìm trầm
Chỉ còn gió kể chuyện ngày xưa cũ
Về những thân cây từng chảy hương sâu
Một thời rừng thở bằng mùi gỗ ấm
Hương lan xa qua suối qua đồi
Người đến rồi đi mang theo giấc mộng
Để lại đại ngàn khoảng trống chơi vơi
Có những cây dó già như lịch sử
Gốc rễ ôm ký ức của đất trời
Bị hạ xuống trong một ngày rất vội
Không kịp gửi hạt giống cho mai sau
Chúng ta đã đi qua thời tận thu
Như cơn gió nóng thổi qua mùa hạ
Lấy đi hết những gì là quý giá
Mà quên rằng rừng cũng biết đau
Giữa tĩnh lặng có mầm xanh thức dậy
Một hạt giống bé nhỏ kiên cường
Nằm sâu trong lòng đất tối
Chờ một bàn tay biết yêu thương
Nguồn gen không phải là điều nhìn thấy
Nhưng là ký ức của ngàn năm
Là lời hứa của rừng với gió
Rằng sự sống sẽ tiếp tục âm thầm
Mỗi hạt giống là một lời nhắn gửi
Từ quá khứ sang phía tương lai
Rằng nếu con người biết gìn giữ
Rừng sẽ nở hoa thêm một lần hai
Có những phòng thí nghiệm sáng đèn
Nơi khoa học lắng nghe tiếng lá
Giải mã từng dòng ADN nhỏ
Như đọc thư cổ của thiên hà
Từng mầm cây được nâng niu nhân bản
Như giữ lại hơi thở của rừng sâu
Không phải để thay thế thiên nhiên
Mà để thiên nhiên có ngày trở lại
Ta học cách trồng thay vì tìm kiếm
Học cách giữ thay vì lấy đi
Học cách chờ thay vì vội vã
Để rừng có thời gian hồi sinh
Ba mươi năm chỉ là một cái chớp mắt
Trong giấc ngủ dài của đại ngàn
Nhưng đủ để một khu rừng lớn lên
Nếu hôm nay ta bắt đầu gieo hạt
Hạt giống rơi xuống không phát ra tiếng
Nhưng tương lai lặng lẽ nảy mầm
Một ngày nào đó rừng sẽ kể lại
Rằng con người đã học cách yêu rừng
Khi đứa trẻ bước vào rừng mai sau
Ngửi thấy hương trầm trong gió nhẹ
Nó sẽ không biết về những ngày đã mất
Chỉ biết rằng rừng luôn ở đó
Và trong mùi hương bay qua thời gian
Có lời cảm ơn không thành tiếng
Gửi đến những người từng kiên nhẫn
Giữ hạt giống giữa dòng đời nhanh.