HNI 01-9

BÀI THƠ CHƯƠNG 27: BÌNH TÂM GIỮA CUỘC ĐỜI

 

Cuộc đời đâu phải bình yên

Có ngày nắng đẹp, có miền gió giông

Có khi lòng thấy chênh chông

Có khi áp lực chất chồng quanh ta

 

Công việc cứ nối việc qua

Gia đình, tiền bạc, gần xa bao điều

Có khi mệt mỏi rất nhiều

Mà ta vẫn cố, vẫn theo mỗi ngày

 

Stress chẳng phải chuyện xa xôi

Nó thường xuất hiện trong đời chúng ta

Một câu nói, một việc nhà

Một tin nhắn đến cũng làm lòng căng

 

Nhưng đừng vội sợ gian nan

Đừng xem áp lực là ngàn khổ đau

Hãy ngồi lại, thở thật sâu

Nhìn xem điều trước, điều sau thế nào

 

Việc nào có thể làm ngay

Thì mình bắt tay, từng ngày giải thôi

Việc nào chưa thể quyết rồi

Hãy cho nó được một thời gian thêm

 

Có điều chẳng thể kiểm soát

Càng ôm càng khiến tâm mình mỏi hơn

Buông đi những chuyện không cần

Giữ cho tâm trí một phần bình an

 

Đừng mang tất cả trong lòng

Khi buồn hãy nói với người mình tin

Một lời chia sẻ chân tình

Đôi khi làm nhẹ tâm mình rất nhiều

 

Đừng vì một phút tiêu điều

Mà quên cuộc sống còn nhiều niềm vui

Hãy đi chậm lại một chút

Ngắm trời, nghe gió, mỉm cười với nhau

 

Khi lòng quá đỗi lao xao

Hãy tìm một chốn thanh tao cho mình

Một vòng đi bộ bình minh

Một trang sách nhỏ, một mình lặng yên

 

Hít vào thật nhẹ, thật sâu

Thở ra chậm rãi, nỗi sầu nhẹ đi

Không cần thay đổi điều gì

Chỉ cần một phút trở về với thân

 

Cơ thể cũng cần được chăm

Tinh thần cũng phải âm thầm nghỉ ngơi

Đừng luôn ép buộc bản thân

Phải làm hoàn hảo mọi phần trong đời

 

Có ngày ta khỏe, ta vui

Có ngày mệt mỏi, ngậm ngùi cũng thôi

Chấp nhận mình chẳng hoàn hảo

Là trao cho chính cuộc đời tự do

 

Đừng lấy thất bại làm đau

Đừng đem sai lầm theo sau tháng ngày

Sai thì sửa, ngã đứng lên

Ngày mai lại bước, bình yên bắt đầu

 

Điện thoại đôi lúc đặt xa

Cho tâm trí được trở về với mình

Một bữa cơm thật yên bình

Một câu hỏi nhỏ: “Hôm nay khỏe không?”

 

Gia đình nếu biết yêu thương

Đừng chỉ hỏi chuyện thành công, tiền tài

Hãy hỏi nhau lúc mệt nhoài

“Hôm nay trong lòng có điều gì không?”

 

Có khi chẳng cần nói nhiều

Chỉ cần ngồi cạnh cũng tiêu muộn phiền

Một bàn tay nắm dịu hiền

Một lời động viên đủ khiến lòng vui

 

Cuộc đời vẫn có ngược xuôi

Nhưng ta có thể chọn vui cách mình

Không thể tránh hết bão giông

Nhưng ta có thể giữ lòng bình tâm

 

Khi nào mệt quá, nghỉ thôi

Đừng coi nghỉ ngơi là lỗi của mình

Biết dừng cũng chính là khôn

Biết chăm bản thân mới còn đường xa

 

Nếu lòng quá nặng, hãy tìm

Một người phù hợp để mình sẻ chia

Khi cần chuyên gia giúp ta

Đừng ngần ngại bước tìm ra lời khuyên

 

Sức khỏe chẳng chỉ thân mình

Mà còn tâm trí, gia đình, tình thân

Một đời khỏe mạnh cần luôn

Biết yêu, biết nghỉ, biết thương chính mình

 

Stress không thể biến mất ngay

Nhưng ta có thể đổi thay cách nhìn

Bình tâm trước những bất bình

Kiên trì giải quyết, giữ mình an nhiên

 

Ngày mai công việc vẫn còn

Nhưng đêm nay hãy cho hồn nghỉ ngơi

Ngày mai còn những chuyện đời

Hôm nay hãy sống với người mình thương

 

BÌNH TÂM GIỮA NHỮNG BÃO GIÔNG

GIỮ CHO TÂM TRÍ MỘT VÙNG BÌNH AN

BIẾT NGHỈ, BIẾT SỐNG, BIẾT THƯƠNG

ĐỂ ĐỜI NHẸ BƯỚC, ĐỂ ĐƯỜNG THÊM XANH.