05/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 1. NGÔI NHÀ CÓ CÁNH CỬA CŨ Sớm mai nắng rót hiên nhà, Henryle đứng trước nhà đã phai. Tường vôi loang dấu tháng ngày, Mái cong che những hao gầy gió sương. Cánh then khép giữa con đường, Nghe như giữ lại yêu thương một thời. Trong nhà thấp thoáng tiếng người, Một gia đình nhỏ đợi trời sang xuân. Ngoài kia phố vẫn bước chân, Trong đây mong ước âm thầm lớn lên. Bếp xưa còn chút hơi quen, Mà bao hy vọng gọi tên mái nhà. Henryle chợt hiểu rằng là, Mỗi căn nhà cũng chính là đời ai. Sau từng vách cũ, tường phai, Có bao câu chuyện nối dài niềm tin. Có người tìm một bình minh, Có người mong một mái tình bình yên. Có người gom góp ưu phiền, Để xây hạnh phúc từ miền gian nan. Anh nhìn cánh cửa thời gian, Nghe trong tiếng gió chứa chan lời đời. Nhà đâu chỉ chốn nghỉ ngơi, Mà là nơi giữ nụ cười người thân. Từ căn nhà cũ hôm nay, Một con đường mới mở ngay phía mình. Bắt đầu chẳng bởi công trình, Mà từ một chữ chân tình trao nhau. Mai này dẫu có đi đâu, Cánh cửa năm ấy vẫn sâu trong lòng. Một ngôi nhà, một ước mong, Mở ra hành trình nối vòng yêu thương.