05/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 5. NGÀY CÔNG TRÌNH HOÀN THÀNH Ngày vui trước ngõ hôm nay, Mái nhà mới đón nắng đầy hiên xưa. Bao ngày nắng sớm, chiều mưa, Giờ đây thành một giấc mơ dịu dàng. Tường kia từng phủ rêu vàng, Nay nghe tiếng trẻ rộn ràng bước chân. Căn bếp đỏ lửa trong ngần, Mùi cơm thơm quyện bao lần nhớ mong. Cha nhìn mái ngói trên không, Mẹ nâng chìa khóa, mắt trong lệ cười. Bao nhiêu vất vả một đời, Gửi vào khoảnh khắc tuyệt vời hôm nay. Henryle đứng nơi này, Nhìn từng ánh mắt đong đầy niềm vui. Anh nghe chẳng phải tiếng người, Mà nghe hạnh phúc gọi mời trong tim. Công trình rồi cũng lặng im, Nhưng điều ở lại là niềm tin trao. Một căn nhà chẳng lớn lao, Mà mang theo cả biết bao nghĩa tình. Từ viên gạch, nét bình minh, Từ từng góc nhỏ dựng hình tương lai. Bao công sức nối bàn tay, Để cho mái ấm đong đầy yêu thương. Ngày hoàn thành khép công trường, Nhưng câu chuyện mới mở đường từ đây. Một người khách đã hôm nay, Trao thêm một tiếng “cảm ơn” chân thành. Henryle hiểu giữa đời mình, Giá trị đâu phải chỉ nhìn bằng tên. Mà khi cánh cửa mở lên, Có người hạnh phúc, có thêm niềm tin. Từ một mái ấm đầu tiên, DRHOUSES giữ lời nguyền dựng xây. Làm sao mỗi bước từ nay, Đều gieo hạnh phúc tháng ngày cho nhau.