HNI 21-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 7: NGÔI LÀNG CỦA NHỮNG MÙA SỐNG MỚI

 

Có một nơi không gọi là viện

Không gọi là khu nghỉ dưỡng

Người ta gọi bằng một cái tên dịu dàng

Làng của những năm tháng bình yên

 

Nơi buổi sáng bắt đầu bằng nắng

Không phải bằng tiếng chuông báo thức

Nơi bước chân đi chậm rãi

Mà lòng không hề vội vàng

 

Có những con đường quanh co

Dẫn qua vườn cây xanh mát

Mỗi chiếc lá rung khẽ

Như đang thì thầm chuyện đời

 

Có những căn nhà nhỏ

Mở cửa ra tiếng chào nhau

Hàng xóm không chỉ là người bên cạnh

Mà là bạn đồng hành mỗi ngày

 

Ở đây không ai bị gọi là bệnh nhân

Chỉ là những người đang sống tiếp

Không ai bị xếp vào góc lặng

Mỗi người đều có vị trí riêng

 

Một buổi sáng học vẽ tranh

Một buổi chiều tập dưỡng sinh

Một buổi tối ngồi nghe kể chuyện

Thời gian trôi nhẹ như mây

 

Có những câu chuyện đời dài

Chưa bao giờ kể hết

Ở nơi này người ta lắng nghe

Như nghe một cuốn sách quý

 

Tiếng cười vang trong sân nhỏ

Như trẻ thơ vừa tan học

Tuổi tác bỗng trở nên nhẹ

Như chiếc lá vừa rơi

 

Có người dạy làm vườn

Có người dạy nấu ăn

Có người kể về hành trình cũ

Cho thế hệ sau bắt đầu

 

Ở đây cho đi và nhận lại

Luôn song hành từng ngày

Bởi trái tim khi còn được cần

Sẽ không bao giờ già

 

Chiều xuống bên hồ nước

Hoàng hôn dịu dàng như lụa

Ai đó ngồi im rất lâu

Nhưng không còn thấy cô đơn

 

Đêm đến ánh đèn ấm

Những câu chuyện vẫn chưa dừng

Ngày mai lại có điều để đợi

Một lớp học, một người bạn mới

Ngôi làng không giữ tuổi trẻ

Nhưng giữ được mùa xuân trong lòng.