HNI 25-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 45: TUYÊN NGÔN LÀNG TRƯỜNG THỌ

 

Ngày mai khi tóc bạc phơ

Con người vẫn mơ cuộc sống dài lâu

Tuổi già chẳng phải buồn sầu

Mà là mùa nắng ngọt ngào cuối năm

 

Bao năm đi giữa thăng trầm

Đến khi dừng bước vẫn còn ước mơ

Bình minh rơi xuống mái nhà

Tiếng chim thức giấc gọi ta mỉm cười

 

Không còn ánh mắt ngậm ngùi

Không còn lặng lẽ một mình chiều hôm

Có người sẻ chia sớm hôm

Có tay nắm lấy dịu êm tuổi già

 

Vườn xanh nắng đổ hiên nhà

Mùi hoa chạm gió như là thuốc thơm

Mỗi ngày chậm rãi bước chân

Mà lòng rộng mở như lần thanh xuân

 

Trái tim vẫn giữ mùa xuân

Dù thời gian phủ dấu hằn trên vai

Người già vẫn được tương lai

Chứ không khép lại tháng ngày phía sau

 

Sống vui từng phút nhiệm màu

Sống thêm ý nghĩa cho nhau nụ cười

Tuổi già không phải nghỉ ngơi

Mà là chương mới của đời bắt đầu

 

Bao nhiêu mơ ước còn sâu

Được trồng thành những sắc màu bình yên

Có nơi bè bạn triền miên

Có nơi câu chuyện nối liền tháng năm

 

Không ai là gánh nặng âm thầm

Không ai phải sợ âm thầm cô đơn

Ở đây mỗi buổi hoàng hôn

Đều mang hơi ấm tâm hồn nở hoa

 

Con cháu vững bước đi xa

Vẫn yên lòng nghĩ mẹ cha bình an

Tình thân chẳng hề chia tan

Chỉ thêm khoảng cách dịu dàng yêu thương

 

Tuổi già được sống đúng đường

Được nghe nhịp thở thiên nhiên mỗi ngày

Trăm năm chẳng phải điều xa

Khi ta sống trọn từng làn gió xanh

 

Một lời cam kết chân thành

Cho bao thế hệ an lành tương lai

Ngày mai rồi sẽ đến dài

Tuổi già hạnh phúc nở hoài thế gian

Làng Trường Thọ sáng ngời lan

Như vì sao nhỏ dẫn ngàn lối đi

Nơi con người sống an nhiên

Khi chiều buông xuống vẫn còn bình minh