HNI 04-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 33: CÁNH CỬA NGÔN NGỮ

 

Ngày con học lời đầu tiên

Mẹ trao con chiếc chìa khóa nhỏ

 

Không mở cửa ngôi nhà thôi

Mà mở cánh cửa thế giới rộng

 

Mỗi âm thanh như hạt mầm

Rơi vào đất lòng tuổi nhỏ

 

Một ngày mầm sẽ nảy xanh

Vươn thành cánh rừng tri thức

 

Ngoại ngữ không chỉ lời nói

Là con đường bước ra xa

 

Là bầu trời không biên giới

Gọi con khám phá mỗi ngày

 

Con nghe câu chào xa lạ

Mà thấy tim mình gần hơn

 

Những người chưa từng gặp gỡ

Bỗng thành bạn giữa hành tinh

 

Từng câu chữ như nhịp cầu

Bắc qua đại dương rộng lớn

 

Từng trang sách mở chân trời

Cho con bay xa mơ ước

 

Con học cách nghe thế giới

Không chỉ nghe tiếng quê mình

 

Học cách nhìn bằng đôi mắt

Của muôn nền văn hóa xa

 

Mỗi ngôn ngữ là cánh cửa

Mỗi cánh cửa một chân trời

 

Mỗi chân trời thêm sắc màu

Cho giấc mơ con rộng mở

 

Con kể chuyện làng nhỏ bé

Bằng ngôn ngữ của hành tinh

 

Để bạn bè nơi xa xôi

Biết quê hương mình tươi đẹp

 

Con lắng nghe câu chuyện họ

Để hiểu trái tim muôn nơi

 

Thế giới chẳng còn xa lạ

Khi ta hiểu được ngôn từ

 

Ngôn ngữ dạy con tôn trọng

Những khác biệt rất diệu kỳ

 

Dạy con học cách lắng nghe

Trước khi muốn được thấu hiểu

 

Một ngày con đi thật xa

Nhưng gốc rễ còn nguyên vẹn

 

Mang quê hương trong từng bước

Mang tiếng Việt trong trái tim

 

Ngoại ngữ không làm con mất

Những điều thuộc về quê hương

 

Chỉ giúp con mang đất nước

Đi khắp bốn phương chân trời

Ngày con nói lời thế giới

Là ngày giấc mơ bắt đầu

Cánh cửa ngôn ngữ mở ra

Đón con thành công dân mới