HNI 07-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 15: KHOẢNG TRỐNG GIỮA NGÔI NHÀ

Ngày xưa người ta vẫn nghĩ

Nhà càng rộng càng giàu sang

Đồ càng nhiều càng hạnh phúc

Càng đầy càng thấy vẻ vang

 

Rồi căn phòng dần chật kín

Bởi vô số thứ dư thừa

Tâm hồn cũng thành ngột ngạt

Như trời không lối đón mưa

 

Có những người sống rất lớn

Mà lòng trống vắng cô đơn

Có những ngôi nhà lộng lẫy

Nhưng không nghe tiếng bình yên

 

Hôm nay một miền sống mới

Dạy con người biết buông đi

Giữ lại điều thật cần thiết

Cho tâm hồn được thầm thì

 

Một chiếc bàn bên cửa sổ

Một chậu cây nhỏ hiên nhà

Một góc thiền yên ánh nắng

Đã là hạnh phúc chan hòa

 

Không gian không cần quá rộng

Chỉ cần đủ gió và cây

Đủ cho ánh trời đi dạo

Qua từng ô cửa mỗi ngày

 

Phòng khách hóa thành góc học

Bàn ăn thành chỗ làm đêm

Chiếc giường âm thầm gấp gọn

Mở ra khoảng thở dịu êm

 

Ngôi nhà biết mình linh hoạt

Như dòng nước chảy không ngừng

Theo từng đổi thay cuộc sống

Vẫn luôn giữ được bình yên

 

Khoảng trống giữa căn phòng nhỏ

Không hề vô nghĩa đâu người

Nơi ánh sáng đi qua đó

Tâm hồn cũng được nghỉ ngơi

 

Ít đồ hơn lòng nhẹ bớt

Ít lo hơn giấc ngủ sâu

Con người thôi không mệt mỏi

Chạy theo vật chất nhiệm màu

 

Ngoài hiên tiếng chim rất khẽ

Một làn gió chạm hàng cây

Ta ngồi bên ô cửa nhỏ

Nghe đời chậm lại nơi đây

 

Mai này nhân gian sẽ hiểu

Hạnh phúc không ở quá nhiều

Một ngôi nhà đầy khoảng thở

Đã là giàu có bao điều

Khi tâm hồn thôi chật chội

Con người sẽ thấy an nhiên

Và trong căn nhà tối giản

Nở ra sự sống dịu hiền