HNI 21-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 42: CÂY CẦU H’COIN TOÀN CẦU
Ngày xưa muốn đi thế giới
Phải qua núi rộng biển sâu
Con đường tơ lụa năm cũ
In chân thương lái bạc đầu
Hôm nay nhân loại kết nối
Qua từng làn sóng internet
Một chiếc điện thoại nhỏ bé
Mở ra muôn cửa địa cầu
Người Việt ngồi bên hiên nhỏ
Vẫn làm việc với trời Tây
Một cô giáo nơi làng núi
Dạy học cho cả năm châu
Nhưng dòng tiền còn chậm bước
Qua bao cánh cửa ngân hàng
Qua bao thủ tục phức tạp
Qua nhiều rào cản biên cương
H’Coin như cây cầu mới
Bắc ngang thế giới rộng dài
Cho giá trị đi thật nhanh
Như ánh sáng giữa ban mai
Không còn đợi chờ nhiều ngày
Không còn phí cao ngăn lối
Một giao dịch vừa gửi đi
Đã vượt biển xa tức thời
Người họa sĩ nơi phố nhỏ
Bán tranh cho tận trời Âu
Người nông dân trong ngôi làng
Bán dược liệu ra toàn cầu
Một chàng trai làm lập trình
Ngồi bên quán nhỏ ven sông
Khách hàng từ miền sa mạc
Trả công bằng H’Coin thật nhanh
Không ai hỏi anh quốc tịch
Không ai hỏi tài khoản giàu
Chỉ cần internet kết nối
Là thế giới mở nhịp cầu
Blockchain giữ niềm minh bạch
Cho mọi giao dịch hiện lên
Niềm tin không còn mong manh
Như khói bay giữa lênh đênh
Một ngôi làng không còn nhỏ
Khi biết kết nối toàn cầu
Một cộng đồng đầy giá trị
Có thể chạm đến năm châu
H’Coin không là tiền số
Chỉ để đầu cơ đổi lời
Mà là cây cầu thương mại
Cho nhân loại bước tương lai
Cầu nối người cùng người lại
Cầu nối giá trị cùng nhau
Cầu nối tri thức nhân loại
Qua mọi biên giới địa cầu
Ngày mai thế giới sẽ khác
Không còn khoảng cách xa xôi
Một người bình thường vẫn có
Cơ hội bước giữa toàn cầu
Và trong dòng chảy thương mại
H’Coin lặng lẽ sáng ngời
Như nhịp tim thời đại mới
Đang vang giữa khắp muôn nơi