HNI 23-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 2: KHÁT VỌNG PHI THƯỜNG
Có người đi giữa gian nan
Bàn tay trắng vẫn vững vàng niềm tin
Sinh ra giữa cõi nhân sinh
Không ai trải sẵn hành trình thành công
Đời người mấy đoạn long đong
Ai không từng có bão giông cuộc đời
Có khi gục giữa chơi vơi
Có khi nước mắt nghẹn lời trong tim
Bao lần lặng lẽ đi tìm
Một con đường sáng giữa miền tối tăm
Từ trong vất vả âm thầm
Người nuôi khát vọng vượt ngàn khó khăn
Không mang số phận quyền vương
Chỉ mang ý chí phi thường trong tâm
Bao lần thất bại âm thầm
Bao lần đứng giữa lạnh căm cuộc đời
Nhìn quanh thế sự đầy vơi
Con người đánh mất nụ cười bình yên
Đồng tiền phủ kín ưu phiền
Mà lòng nhân thế đảo điên từng ngày
Người mang một giấc mơ hay
Dựng nên cuộc sống đong đầy tình thương
Mơ về cộng đồng quê hương
Con người gắn kết yêu thương thật lòng
Dẫu cho sóng gió bão giông
Ý chí vẫn cháy như dòng lửa thiêng
Có khi lặng giữa màn đêm
Một mình đối diện nỗi niềm nhân gian
Nhưng không chấp nhận đầu hàng
Bởi trong tim vẫn ngập tràn niềm tin
Tin rằng giữa cõi điêu linh
Con người vẫn có hành trình tốt hơn
Tin rằng sau những cô đơn
Sẽ là ánh sáng soi đường mai sau
Bao lần vấp ngã niềm đau
Người không lùi bước cúi đầu trước ai
Vẫn đi giữa tháng năm dài
Dẫu chân mỏi mệt tương lai chưa thành
Bởi người hiểu một điều rằng
Muốn xây mộng lớn phải mang chí bền
Không ai bước tới đài vinh
Mà chưa từng nếm hành trình đắng cay
Muốn nhìn thấy được ban mai
Phải đi qua những đêm dài cô liêu
Khát vọng đẹp biết bao nhiêu
Càng đi càng hiểu tình yêu cuộc đời
Người không sống chỉ cho mình
Mà mong gieo hạt nghĩa tình mai sau
Một ngày nhân loại đau sầu
Sẽ cần ánh sáng nhiệm màu yêu thương
Một ngày trên khắp quê hương
Sẽ mọc lên những con đường bình an
Người gieo giấc mộng nhân gian
Từ trong gian khó vẫn mang nụ cười
Bởi điều đẹp nhất cuộc đời
Là không khuất phục giữa thời bão giông.