HNI 28/1
📕 Bài thơ CHƯƠNG 3
VÌ SAO THẾ GIỚI CẦN NHỮNG THAM VỌNG VĨ ĐẠI
KHÔNG PHẢI NHỮNG MỤC TIÊU NHỎ
Thế giới không đổi thay bởi những ước mơ bé nhỏ,
Mà bởi những trái tim dám mơ điều chưa từng có.
Không phải vì người ta yếu đuối,
Mà vì họ quên mình sinh ra để lớn lao.
Mục tiêu nhỏ giúp ta tồn tại,
Tham vọng lớn giúp ta dẫn đường.
Một bước đi an toàn chỉ đưa ta đến hôm nay,
Nhưng tầm nhìn vĩ đại mở ra ngày mai của nhân loại.
Ai cũng có thể sống cho riêng mình,
Nhưng ít người dám sống cho hàng triệu người khác.
Tham vọng vĩ đại không phải là cái tôi phô trương,
Mà là khát khao để lại dấu chân trên dòng lịch sử.
Nếu không ai dám nghĩ xa hơn giới hạn,
Làm sao có cầu nối hai bờ cách biệt?
Nếu không ai dám mơ lớn hơn nỗi sợ,
Làm sao có ánh sáng xuyên qua bóng đêm?
Người có tham vọng lớn thường bị nghi ngờ,
Bị cười chê, bị gọi là “viển vông”.
Nhưng chính họ, trong thầm lặng bền bỉ,
Đã viết lại luật chơi của thời đại.
Tham vọng lớn không sinh ra độc đoán,
Nó sinh ra trách nhiệm.
Càng mơ lớn bao nhiêu,
Càng phải trưởng thành bấy nhiêu.
Bởi khi bạn mang giấc mơ của cộng đồng,
Bạn không được phép bỏ cuộc dễ dàng.
Khi bạn gánh tầm nhìn của thế hệ sau,
Mỗi quyết định đều phải có đạo đức và trí tuệ.
Thế giới không cần thêm người sống đủ,
Mà cần người sống có sứ mệnh.
Không cần thêm những kẻ an phận,
Mà cần người dám đứng lên dẫn lối.
Hãy mơ lớn, không phải để hơn người,
Mà để nâng người khác lên cùng bạn.
Bởi tham vọng vĩ đại nhất của con người,
Là biến sự thành công cá nhân thành giá trị cho nhân loại.