• TRẢ LỜI CÂU ĐỐ BUỔI SÁNG NGÀY 14/7/2026
    Ðề 1:  10 xin biết ơn Ban Phụng sự cộng đồng HNI 1. Biết ơn Ban Phụng sự đã luôn tận tâm cống hiến vì sự phát triển bền vững của cộng đồng  2. Biết ơn các anh chị đã dành thời gian, công sức và tâm huyết để hỗ trợ cộng đồng 3. Xin cám ơn tinh thần Phúc vô điều kiện, luôn đặt lợi...
    Like
    Love
    7
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 14-7-2026
    LỜI CẦU NGUYỆN CHO TẬP ĐOÀN HGROUP & CỘNG ĐỒNG ( ĐỨC PHÂT)
    Nam mô a di Đà phật
    Hôm nay ngày 14-7 -2026 dương lịch 01-6 âm lịch

    Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
    Chúng con thành kính hướng về Tam Bảo, dâng lên lời cầu nguyện với tất cả lòng thành, nguyện xin ánh sáng từ bi và trí tuệ của Đức Phật soi rọi và che chở cho tập đoàn HGROUP cùng toàn thể cộng đồng.
    Nguyện cho HGROUP luôn vững bền, phát triển thịnh vượng, là nơi hội tụ những con người tài đức, cùng nhau xây dựng một doanh nghiệp không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu lòng nhân ái, luôn lấy chữ “Tâm” làm gốc, lấy chữ “Tín” làm nền, mang lại giá trị bền vững cho xã hội.
    Nguyện cho những người đồng hành cùng HGROUP luôn được bình an, mạnh khỏe, trí tuệ sáng suốt, vững bước trên con đường sự nghiệp và cuộc sống. Mỗi thành viên trong cộng đồng đều giữ được tâm từ bi, trí tuệ minh mẫn, biết sẻ chia và giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau tạo dựng một tương lai tốt đẹp.
    Nguyện cho cộng đồng HCoin ngày càng phát triển, mang đến sự thịnh vượng cho tất cả những ai đặt niềm tin và nỗ lực vì nó. Xin cho tất cả những ai đồng hành cùng HCoin đều được an lành, có trí tuệ để vững tin trên con đường phát triển, dùng tài chính như một phương tiện để giúp đời, giúp người.
    Nguyện cho tất cả chúng sinh trong cõi đời này luôn được an vui, thoát khỏi khổ đau, sống trong ánh sáng từ bi và trí tuệ của Đức Phật.
    Nam Mô A Di Đà Phật!7
    HNI 14-7-2026 LỜI CẦU NGUYỆN CHO TẬP ĐOÀN HGROUP & CỘNG ĐỒNG ( ĐỨC PHÂT) 🙏🙏🙏 Nam mô a di Đà phật Hôm nay ngày 14-7 -2026 dương lịch 01-6 âm lịch 🙏🙏🙏 Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật! Chúng con thành kính hướng về Tam Bảo, dâng lên lời cầu nguyện với tất cả lòng thành, nguyện xin ánh sáng từ bi và trí tuệ của Đức Phật soi rọi và che chở cho tập đoàn HGROUP cùng toàn thể cộng đồng. Nguyện cho HGROUP luôn vững bền, phát triển thịnh vượng, là nơi hội tụ những con người tài đức, cùng nhau xây dựng một doanh nghiệp không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu lòng nhân ái, luôn lấy chữ “Tâm” làm gốc, lấy chữ “Tín” làm nền, mang lại giá trị bền vững cho xã hội. Nguyện cho những người đồng hành cùng HGROUP luôn được bình an, mạnh khỏe, trí tuệ sáng suốt, vững bước trên con đường sự nghiệp và cuộc sống. Mỗi thành viên trong cộng đồng đều giữ được tâm từ bi, trí tuệ minh mẫn, biết sẻ chia và giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau tạo dựng một tương lai tốt đẹp. Nguyện cho cộng đồng HCoin ngày càng phát triển, mang đến sự thịnh vượng cho tất cả những ai đặt niềm tin và nỗ lực vì nó. Xin cho tất cả những ai đồng hành cùng HCoin đều được an lành, có trí tuệ để vững tin trên con đường phát triển, dùng tài chính như một phương tiện để giúp đời, giúp người. Nguyện cho tất cả chúng sinh trong cõi đời này luôn được an vui, thoát khỏi khổ đau, sống trong ánh sáng từ bi và trí tuệ của Đức Phật. Nam Mô A Di Đà Phật!7
    Like
    Love
    8
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 14/7
    Bài thơ – Chương 40: Gia đình và nền tảng nhân cách
    GIA ĐÌNH VÀ NỀN TẢNG NHÂN CÁCH
    Gia đình là chiếc nôi đầu tiên,
    Ươm mầm nhân ái giữa bình yên.
    Dạy con tiếng nói, lời lễ nghĩa,
    Nuôi lớn tâm hồn đẹp tự nhiên.
    Từ vòng tay mẹ đầy yêu dấu,
    Đến bờ vai vững chãi của cha.
    Bao điều tử tế được vun đắp,
    Thành hành trang bước khắp gần xa.
    Một mái nhà không cần quá rộng,
    Chỉ cần chan chứa nghĩa yêu thương.
    Nơi mọi người luôn biết lắng nghe,
    Sẻ chia gian khó mỗi đoạn đường.
    Cha dạy con lòng ngay chính trực,
    Mẹ dạy con đức hạnh hiền hòa.
    Ông bà trao bao điều khôn quý,
    Gìn giữ nếp nhà tự ngàn xưa.
    Nhân cách chẳng tự nhiên mà có,
    Được bồi đắp từ mỗi tháng ngày.
    Từ lời xin lỗi khi mắc lỗi,
    Đến lời cảm ơn nói mỗi ngày.
    Gia đình là trường học đầu tiên,
    Không bảng đen, chẳng có giáo trình.
    Nhưng từng việc làm, từng cư xử,
    Đều thành bài học của đời mình.
    Tiền bạc có thể rồi mất đi,
    Danh vọng cũng theo gió nhạt phai.
    Chỉ nền nhân cách được nuôi dưỡng,
    Sẽ theo con mãi đến tương lai.
    Một bữa cơm đầy tình sum họp,
    Một câu hỏi thăm lúc muộn phiền.
    Những điều tưởng chừng như rất nhỏ,
    Lại làm hạnh phúc mãi thiêng liêng.
    Gia đình biết trọng điều trung thực,
    Biết giữ chữ Tín, sống nghĩa tình.
    Con cháu lớn lên từ gương sáng,
    Sẽ mang điều tốt đến nhân sinh.
    Dẫu mai con bước đi muôn ngả,
    Vượt biển lớn hay đến non cao.
    Nếp nhà luôn là ngọn hải đăng,
    Soi đường con giữa biết bao.
    Xin giữ mái ấm luôn bền chặt,
    Giữ yêu thương qua mọi thăng trầm.
    Bởi gia đình là nơi bắt đầu,
    Của mỗi ước mơ và chữ Tâm.
    Mai này nhìn lại đường đã bước,
    Điều quý nhất chẳng phải sang giàu.
    Mà là còn có nơi để nhớ,
    Hai tiếng Gia đình mãi bền lâu.
    HNI 14/7 Bài thơ – Chương 40: Gia đình và nền tảng nhân cách GIA ĐÌNH VÀ NỀN TẢNG NHÂN CÁCH Gia đình là chiếc nôi đầu tiên, Ươm mầm nhân ái giữa bình yên. Dạy con tiếng nói, lời lễ nghĩa, Nuôi lớn tâm hồn đẹp tự nhiên. Từ vòng tay mẹ đầy yêu dấu, Đến bờ vai vững chãi của cha. Bao điều tử tế được vun đắp, Thành hành trang bước khắp gần xa. Một mái nhà không cần quá rộng, Chỉ cần chan chứa nghĩa yêu thương. Nơi mọi người luôn biết lắng nghe, Sẻ chia gian khó mỗi đoạn đường. Cha dạy con lòng ngay chính trực, Mẹ dạy con đức hạnh hiền hòa. Ông bà trao bao điều khôn quý, Gìn giữ nếp nhà tự ngàn xưa. Nhân cách chẳng tự nhiên mà có, Được bồi đắp từ mỗi tháng ngày. Từ lời xin lỗi khi mắc lỗi, Đến lời cảm ơn nói mỗi ngày. Gia đình là trường học đầu tiên, Không bảng đen, chẳng có giáo trình. Nhưng từng việc làm, từng cư xử, Đều thành bài học của đời mình. Tiền bạc có thể rồi mất đi, Danh vọng cũng theo gió nhạt phai. Chỉ nền nhân cách được nuôi dưỡng, Sẽ theo con mãi đến tương lai. Một bữa cơm đầy tình sum họp, Một câu hỏi thăm lúc muộn phiền. Những điều tưởng chừng như rất nhỏ, Lại làm hạnh phúc mãi thiêng liêng. Gia đình biết trọng điều trung thực, Biết giữ chữ Tín, sống nghĩa tình. Con cháu lớn lên từ gương sáng, Sẽ mang điều tốt đến nhân sinh. Dẫu mai con bước đi muôn ngả, Vượt biển lớn hay đến non cao. Nếp nhà luôn là ngọn hải đăng, Soi đường con giữa biết bao. Xin giữ mái ấm luôn bền chặt, Giữ yêu thương qua mọi thăng trầm. Bởi gia đình là nơi bắt đầu, Của mỗi ước mơ và chữ Tâm. Mai này nhìn lại đường đã bước, Điều quý nhất chẳng phải sang giàu. Mà là còn có nơi để nhớ, Hai tiếng Gia đình mãi bền lâu.
    Like
    Love
    8
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • CÂU ĐỐ BUỔI SÁNG NGÀY 14/7/2026
    Đề 1: 10 Lòng Biết ơn cộng đồng HNI1. Biết ơn HNI đã tạo ra một môi trường kết nối những người cùng chí hướng, cùng học hỏi và phát triển.2. Biết ơn HNI đã mang đến nhiều cơ hội đầu tư cho những người tham gia 3. Biết ơn các anh chị lãnh đạo đã tận tâm chia sẻ kinh nghiệm, kiến thức và...
    Like
    Love
    9
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 14/7
    Bài thơ – Chương 39: Giá trị của giáo dục
    GIÁ TRỊ CỦA GIÁO DỤC
    Giáo dục chẳng chỉ truyền tri thức,
    Mà gieo nhân cách giữa lòng người.
    Ươm bao hạt giống đầy hy vọng,
    Nở thành hoa đẹp khắp muôn nơi.
    Một trang sách mở ngàn chân trời,
    Một lời dạy sáng cả cuộc đời.
    Người thầy gieo từng mầm chân lý,
    Lặng thầm như ánh nắng ban mai.
    Tri thức là ngọn đèn soi lối,
    Đưa con người vượt bóng tối đêm.
    Giúp ta biết phân điều đúng – sai,
    Giữ lòng ngay thẳng, sống ấm êm.
    Học để hiểu người và hiểu mình,
    Học để phụng sự chứ không tranh.
    Học để vun bồi lòng nhân ái,
    Cho đời thêm đẹp, nước thêm xanh.
    Người học thật không ngừng tự mãn,
    Biển tri thức rộng mãi vô cùng.
    Càng đi càng thấy mình nhỏ bé,
    Càng học càng thêm sáng trí lòng.
    Giáo dục bắt đầu từ gia đình,
    Từ lời cha mẹ, nghĩa sinh thành.
    Rồi lớn lên nhờ thầy cô dạy,
    Cùng bạn bè vun đắp chân tình.
    Một dân tộc trọng nền giáo dục,
    Sẽ dựng tương lai thật huy hoàng.
    Không chỉ giàu về khoa học mới,
    Mà giàu nhân nghĩa, đẹp văn minh.
    Đừng chỉ dạy cách làm giàu có,
    Hãy dạy cách giữ trọn lương tâm.
    Đừng chỉ dạy tài năng xuất chúng,
    Hãy dạy lòng trung thực, nghĩa ân.
    Mỗi lớp học là nơi gieo mộng,
    Mỗi cuốn sách là một cánh buồm.
    Đưa tuổi trẻ ra khơi tri thức,
    Vững niềm tin vượt mọi sóng cồn.
    Thầy cô là người gieo ánh sáng,
    Lặng thầm chẳng quản những gian lao.
    Đổi lấy nụ cười của thế hệ,
    Để ngày mai đất nước vươn cao.
    Xin trân quý hành trình học hỏi,
    Vì học không có điểm kết cùng.
    Tri thức đi cùng lòng nhân ái,
    Sẽ làm cuộc sống mãi hưng thịnh.
    Mai này dù cuộc đời đổi khác,
    Máy móc thông minh khắp mọi miền.
    Điều làm nên tương lai dân tộc,
    Vẫn là giáo dục và con người.
    Hãy để tri thức làm nền móng,
    Để nhân văn tỏa sáng muôn phương.
    Bởi giáo dục gieo mầm hy vọng,
    Cho quê hương rạng rỡ, phồn vinh.
    HNI 14/7 Bài thơ – Chương 39: Giá trị của giáo dục GIÁ TRỊ CỦA GIÁO DỤC Giáo dục chẳng chỉ truyền tri thức, Mà gieo nhân cách giữa lòng người. Ươm bao hạt giống đầy hy vọng, Nở thành hoa đẹp khắp muôn nơi. Một trang sách mở ngàn chân trời, Một lời dạy sáng cả cuộc đời. Người thầy gieo từng mầm chân lý, Lặng thầm như ánh nắng ban mai. Tri thức là ngọn đèn soi lối, Đưa con người vượt bóng tối đêm. Giúp ta biết phân điều đúng – sai, Giữ lòng ngay thẳng, sống ấm êm. Học để hiểu người và hiểu mình, Học để phụng sự chứ không tranh. Học để vun bồi lòng nhân ái, Cho đời thêm đẹp, nước thêm xanh. Người học thật không ngừng tự mãn, Biển tri thức rộng mãi vô cùng. Càng đi càng thấy mình nhỏ bé, Càng học càng thêm sáng trí lòng. Giáo dục bắt đầu từ gia đình, Từ lời cha mẹ, nghĩa sinh thành. Rồi lớn lên nhờ thầy cô dạy, Cùng bạn bè vun đắp chân tình. Một dân tộc trọng nền giáo dục, Sẽ dựng tương lai thật huy hoàng. Không chỉ giàu về khoa học mới, Mà giàu nhân nghĩa, đẹp văn minh. Đừng chỉ dạy cách làm giàu có, Hãy dạy cách giữ trọn lương tâm. Đừng chỉ dạy tài năng xuất chúng, Hãy dạy lòng trung thực, nghĩa ân. Mỗi lớp học là nơi gieo mộng, Mỗi cuốn sách là một cánh buồm. Đưa tuổi trẻ ra khơi tri thức, Vững niềm tin vượt mọi sóng cồn. Thầy cô là người gieo ánh sáng, Lặng thầm chẳng quản những gian lao. Đổi lấy nụ cười của thế hệ, Để ngày mai đất nước vươn cao. Xin trân quý hành trình học hỏi, Vì học không có điểm kết cùng. Tri thức đi cùng lòng nhân ái, Sẽ làm cuộc sống mãi hưng thịnh. Mai này dù cuộc đời đổi khác, Máy móc thông minh khắp mọi miền. Điều làm nên tương lai dân tộc, Vẫn là giáo dục và con người. Hãy để tri thức làm nền móng, Để nhân văn tỏa sáng muôn phương. Bởi giáo dục gieo mầm hy vọng, Cho quê hương rạng rỡ, phồn vinh.
    Like
    Love
    9
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 14-7
    BÀI THƠ CHƯƠNG 11: THẢO DƯỢC – MÓN QUÀ TỪ THIÊN NHIÊN

    Thảo dược xanh ngát quê nhà,
    Thiên nhiên trao tặng bao la nghĩa tình.
    Nuôi nguồn sức khỏe an bình,
    Cho đời thêm đẹp, gia đình ấm êm.

    Người xưa để lại bao đêm,
    Kinh nghiệm quý báu dịu êm tháng ngày.
    Cỏ cây, hoa lá quanh đây,
    Góp phần gìn giữ thân này khỏe hơn.

    Thiên nhiên như mẹ hiền luôn,
    Âm thầm che chở yêu thương mọi người.
    Bao mùa nắng gió đầy vơi,
    Vẫn trao dược liệu cho đời bình an.

    Sống xanh từ những việc làm,
    Ăn lành, ngủ đủ, lòng càng thảnh thơi.
    Giữ tâm thanh thản mỉm cười,
    Đón nguồn sinh khí rạng ngời mỗi ngày.

    Thảo dược chẳng phải phép màu,
    Càng không thay thế thuốc đâu bạn à.
    Kết cùng nếp sống ôn hòa,
    Mới đem lợi ích đến nhà mọi người.

    Người xưa nhắn nhủ bao lời,
    Phòng hơn chữa bệnh sáng ngời ngàn năm.
    Biết lo sức khỏe âm thầm,
    Ấy là giữ lấy trăm năm an lành.

    Muốn trao giá trị chân thành,
    Trước tiên hiểu rõ ngọn ngành sản phẩm.
    Hiểu từ nguồn gốc xa xăm,
    Hiểu từng cách dùng mới chăm đúng người.

    Đừng vì lợi nhỏ trước đời,
    Mà quên chữ tín sáng ngời trong tim.
    Thật thà quý tựa vàng ròng,
    Niềm tin sẽ mãi vun trồng dài lâu.

    Khách hàng quý bởi tình sâu,
    Bởi lời tư vấn trước sau chân thành.
    Không vì quảng bá quá nhanh,
    Mà quên sự thật mong manh niềm tin.

    Khoa học phát triển văn minh,
    Kết cùng thảo dược tạo thành giá trị.
    Chắt chiu từng chút bền bỉ,
    Mang nguồn an lạc diệu kỳ đến dân.

    Học thêm tri thức chuyên cần,
    Lắng nghe chuyên gia bao lần sẻ chia.
    Mỗi ngày hiểu biết thêm kia,
    Phục vụ khách tốt, lòng lìa lo âu.

    Thiên nhiên gìn giữ bền lâu,
    Mỗi cây mỗi lá là màu yêu thương.
    Giữ cho đất nước quê hương,
    Xanh tươi mãi mãi muôn phương an lành.

    HNI kết nối chân thành,
    Lan truyền sức khỏe, nghĩa tình gần xa.
    Đồng hành cùng mỗi mái nhà,
    Trao nguồn hạnh phúc đậm đà yêu thương.

    Người gieo hạt giống thiện lương,
    Sẽ gặt trái ngọt trên đường mai sau.
    Trao đi giá trị bền lâu,
    Nhận về hạnh phúc nhiệm màu nhân gian.

    Thảo dược từ đất Việt Nam,
    Nuôi bao hy vọng âm thầm nở hoa.
    Chung tay gìn giữ sơn hà,
    HNI 14-7 BÀI THƠ CHƯƠNG 11: THẢO DƯỢC – MÓN QUÀ TỪ THIÊN NHIÊN Thảo dược xanh ngát quê nhà, Thiên nhiên trao tặng bao la nghĩa tình. Nuôi nguồn sức khỏe an bình, Cho đời thêm đẹp, gia đình ấm êm. Người xưa để lại bao đêm, Kinh nghiệm quý báu dịu êm tháng ngày. Cỏ cây, hoa lá quanh đây, Góp phần gìn giữ thân này khỏe hơn. Thiên nhiên như mẹ hiền luôn, Âm thầm che chở yêu thương mọi người. Bao mùa nắng gió đầy vơi, Vẫn trao dược liệu cho đời bình an. Sống xanh từ những việc làm, Ăn lành, ngủ đủ, lòng càng thảnh thơi. Giữ tâm thanh thản mỉm cười, Đón nguồn sinh khí rạng ngời mỗi ngày. Thảo dược chẳng phải phép màu, Càng không thay thế thuốc đâu bạn à. Kết cùng nếp sống ôn hòa, Mới đem lợi ích đến nhà mọi người. Người xưa nhắn nhủ bao lời, Phòng hơn chữa bệnh sáng ngời ngàn năm. Biết lo sức khỏe âm thầm, Ấy là giữ lấy trăm năm an lành. Muốn trao giá trị chân thành, Trước tiên hiểu rõ ngọn ngành sản phẩm. Hiểu từ nguồn gốc xa xăm, Hiểu từng cách dùng mới chăm đúng người. Đừng vì lợi nhỏ trước đời, Mà quên chữ tín sáng ngời trong tim. Thật thà quý tựa vàng ròng, Niềm tin sẽ mãi vun trồng dài lâu. Khách hàng quý bởi tình sâu, Bởi lời tư vấn trước sau chân thành. Không vì quảng bá quá nhanh, Mà quên sự thật mong manh niềm tin. Khoa học phát triển văn minh, Kết cùng thảo dược tạo thành giá trị. Chắt chiu từng chút bền bỉ, Mang nguồn an lạc diệu kỳ đến dân. Học thêm tri thức chuyên cần, Lắng nghe chuyên gia bao lần sẻ chia. Mỗi ngày hiểu biết thêm kia, Phục vụ khách tốt, lòng lìa lo âu. Thiên nhiên gìn giữ bền lâu, Mỗi cây mỗi lá là màu yêu thương. Giữ cho đất nước quê hương, Xanh tươi mãi mãi muôn phương an lành. HNI kết nối chân thành, Lan truyền sức khỏe, nghĩa tình gần xa. Đồng hành cùng mỗi mái nhà, Trao nguồn hạnh phúc đậm đà yêu thương. Người gieo hạt giống thiện lương, Sẽ gặt trái ngọt trên đường mai sau. Trao đi giá trị bền lâu, Nhận về hạnh phúc nhiệm màu nhân gian. Thảo dược từ đất Việt Nam, Nuôi bao hy vọng âm thầm nở hoa. Chung tay gìn giữ sơn hà,
    Like
    Love
    9
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 14/7
    Chương 14: Công viên trung tâm
    Thơ lục bát – Henry Le

    Công viên xanh giữa lòng thành,
    Là nơi gìn giữ màu xanh đất trời.
    Không gian rộng mở thảnh thơi,
    Cho người tìm lại nụ cười bình yên.

    Ngọc Sơn trải thảm cỏ mềm,
    Hàng cây soi bóng bên thềm nắng mai.
    Hồ trong gợn sóng miệt mài,
    Gió đưa hương lá ban mai dịu dàng.

    Muôn hoa khoe sắc ngập tràn,
    Bốn mùa tỏa ngát hương ngàn cỏ cây.
    Trẻ thơ nô đùa mỗi ngày,
    Tiếng cười vang giữa hàng cây rợp trời.

    Người già thong thả dạo chơi,
    An vui tập dưỡng, yêu đời nhiều hơn.
    Thanh niên rèn luyện kiên cường,
    Đường chạy rực nắng, yêu thương chan hòa.

    Gia đình quây quần gần xa,
    Cuối tuần sum họp dưới tà bóng cây.
    Mỗi hàng ghế đá nơi đây,
    Lưu bao kỷ niệm tháng ngày yêu thương.

    Mỗi con đường nhỏ thân quen,
    Đưa người trở lại với miền thiên nhiên.
    Chim về cất tiếng bình yên,
    Hoa thơm kết nụ khắp miền công viên.

    Henry Le gửi lời nguyền,
    Giữ màu xanh mãi nối liền tương lai.
    Đừng vì lợi ích hôm nay,
    Đánh đổi cây lá tháng ngày mai sau.

    Một mầm xanh nhỏ ban đầu,
    Mai thành bóng mát nhiệm màu cho dân.
    Một dòng nước sạch trong ngần,
    Nuôi bao sự sống muôn phần bình an.

    Thiên nhiên là báu vật vàng,
    Xin đừng lãng phí, xin đừng lãng quên.
    Giữ cho đất mẹ bình yên,
    Giữ cho con cháu màu xanh muôn đời.

    Đô thành đẹp nhất trên đời,
    Là nơi cây lá mỉm cười cùng dân.
    Ngọc Sơn gửi trọn tinh thần,
    Sống cùng thiên nhiên, sống gần yêu thương.

    Mai sau trên mọi nẻo đường,
    Còn nghe tiếng gió vấn vương hàng cây.
    Khát vọng gieo giữa hôm nay,
    Cho ngàn năm nữa xanh đầy quê hương.

    Việt Nam rực sáng bốn phương,
    Bắt đầu từ những con đường màu xanh.
    Xin cùng gìn giữ màu xanh,
    Để đời sau mãi tự hào Ngọc Sơn.
    HNI 14/7 Chương 14: Công viên trung tâm Thơ lục bát – Henry Le Công viên xanh giữa lòng thành, Là nơi gìn giữ màu xanh đất trời. Không gian rộng mở thảnh thơi, Cho người tìm lại nụ cười bình yên. Ngọc Sơn trải thảm cỏ mềm, Hàng cây soi bóng bên thềm nắng mai. Hồ trong gợn sóng miệt mài, Gió đưa hương lá ban mai dịu dàng. Muôn hoa khoe sắc ngập tràn, Bốn mùa tỏa ngát hương ngàn cỏ cây. Trẻ thơ nô đùa mỗi ngày, Tiếng cười vang giữa hàng cây rợp trời. Người già thong thả dạo chơi, An vui tập dưỡng, yêu đời nhiều hơn. Thanh niên rèn luyện kiên cường, Đường chạy rực nắng, yêu thương chan hòa. Gia đình quây quần gần xa, Cuối tuần sum họp dưới tà bóng cây. Mỗi hàng ghế đá nơi đây, Lưu bao kỷ niệm tháng ngày yêu thương. Mỗi con đường nhỏ thân quen, Đưa người trở lại với miền thiên nhiên. Chim về cất tiếng bình yên, Hoa thơm kết nụ khắp miền công viên. Henry Le gửi lời nguyền, Giữ màu xanh mãi nối liền tương lai. Đừng vì lợi ích hôm nay, Đánh đổi cây lá tháng ngày mai sau. Một mầm xanh nhỏ ban đầu, Mai thành bóng mát nhiệm màu cho dân. Một dòng nước sạch trong ngần, Nuôi bao sự sống muôn phần bình an. Thiên nhiên là báu vật vàng, Xin đừng lãng phí, xin đừng lãng quên. Giữ cho đất mẹ bình yên, Giữ cho con cháu màu xanh muôn đời. Đô thành đẹp nhất trên đời, Là nơi cây lá mỉm cười cùng dân. Ngọc Sơn gửi trọn tinh thần, Sống cùng thiên nhiên, sống gần yêu thương. Mai sau trên mọi nẻo đường, Còn nghe tiếng gió vấn vương hàng cây. Khát vọng gieo giữa hôm nay, Cho ngàn năm nữa xanh đầy quê hương. Việt Nam rực sáng bốn phương, Bắt đầu từ những con đường màu xanh. Xin cùng gìn giữ màu xanh, Để đời sau mãi tự hào Ngọc Sơn.
    Like
    Love
    9
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 14/7
    Bài thơ – Chương 36: Giá trị của sự đổi mới
    GIÁ TRỊ CỦA SỰ ĐỔI MỚI
    Thế gian chẳng đứng yên một chỗ,
    Dòng đời luôn chảy về ngày mai.
    Ai biết đổi mình cùng thời cuộc,
    Sẽ tìm thấy những khoảng trời dài.
    Đổi mới đâu chỉ thay hình thức,
    Mà đổi tư duy, đổi cách làm.
    Giữ điều cốt lõi luôn bền vững,
    Mở đường sáng tạo để vươn tầm.
    Có những lối mòn từng quen thuộc,
    Đã từng dẫn lối biết bao người.
    Nhưng nếu cứ hoài không đổi mới,
    Sẽ lỡ mùa xuân của cuộc đời.
    Đổi mới cần lòng dũng cảm lớn,
    Dám bước qua giới hạn của mình.
    Dám nhận thất bại làm bài học,
    Để ngày mai đẹp những hành trình.
    Mỗi sáng kiến là một hạt giống,
    Gieo vào mảnh đất của niềm tin.
    Được chăm bằng ý chí bền bỉ,
    Sẽ thành rừng lớn giữa nhân sinh.
    Đừng sợ con đường còn xa lạ,
    Đừng ngại thử sức với gian nan.
    Mọi thành tựu đều từ khởi bước,
    Bằng niềm tin và chí kiên gan.
    Khoa học mở ra ngàn cơ hội,
    Công nghệ đưa thế giới gần hơn.
    Nhưng điều làm nên mọi giá trị,
    Là trái tim luôn hướng vì dân.
    Đổi mới không quên nền đạo đức,
    Không vì lợi ích mà lạc đường.
    Sáng tạo đi cùng lòng chính trực,
    Mới xây tương lai thật phi thường.
    Một dân tộc biết luôn học hỏi,
    Biết tiếp thu điều tốt năm châu.
    Nhưng vẫn gìn giữ hồn văn hóa,
    Sẽ vững vàng tiến bước dài lâu.
    Hãy để tri thức làm ngọn lửa,
    Thắp sáng khát vọng của con người.
    Để mỗi ý tưởng thành hành động,
    Góp xây cuộc sống đẹp muôn nơi.
    Mai này nhìn lại bao năm tháng,
    Điều còn lưu dấu với thời gian.
    Là những đổi mới vì giá trị,
    Vì con người, vì cả nhân gian.
    Xin giữ tinh thần không ngừng tiến,
    Giữ niềm tin giữa mọi đổi thay.
    Bởi giá trị của người biết đổi mới,
    Là mở tương lai bằng chính hôm nay.
    HNI 14/7 Bài thơ – Chương 36: Giá trị của sự đổi mới GIÁ TRỊ CỦA SỰ ĐỔI MỚI Thế gian chẳng đứng yên một chỗ, Dòng đời luôn chảy về ngày mai. Ai biết đổi mình cùng thời cuộc, Sẽ tìm thấy những khoảng trời dài. Đổi mới đâu chỉ thay hình thức, Mà đổi tư duy, đổi cách làm. Giữ điều cốt lõi luôn bền vững, Mở đường sáng tạo để vươn tầm. Có những lối mòn từng quen thuộc, Đã từng dẫn lối biết bao người. Nhưng nếu cứ hoài không đổi mới, Sẽ lỡ mùa xuân của cuộc đời. Đổi mới cần lòng dũng cảm lớn, Dám bước qua giới hạn của mình. Dám nhận thất bại làm bài học, Để ngày mai đẹp những hành trình. Mỗi sáng kiến là một hạt giống, Gieo vào mảnh đất của niềm tin. Được chăm bằng ý chí bền bỉ, Sẽ thành rừng lớn giữa nhân sinh. Đừng sợ con đường còn xa lạ, Đừng ngại thử sức với gian nan. Mọi thành tựu đều từ khởi bước, Bằng niềm tin và chí kiên gan. Khoa học mở ra ngàn cơ hội, Công nghệ đưa thế giới gần hơn. Nhưng điều làm nên mọi giá trị, Là trái tim luôn hướng vì dân. Đổi mới không quên nền đạo đức, Không vì lợi ích mà lạc đường. Sáng tạo đi cùng lòng chính trực, Mới xây tương lai thật phi thường. Một dân tộc biết luôn học hỏi, Biết tiếp thu điều tốt năm châu. Nhưng vẫn gìn giữ hồn văn hóa, Sẽ vững vàng tiến bước dài lâu. Hãy để tri thức làm ngọn lửa, Thắp sáng khát vọng của con người. Để mỗi ý tưởng thành hành động, Góp xây cuộc sống đẹp muôn nơi. Mai này nhìn lại bao năm tháng, Điều còn lưu dấu với thời gian. Là những đổi mới vì giá trị, Vì con người, vì cả nhân gian. Xin giữ tinh thần không ngừng tiến, Giữ niềm tin giữa mọi đổi thay. Bởi giá trị của người biết đổi mới, Là mở tương lai bằng chính hôm nay.
    Like
    Love
    10
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 14/7
    Bài thơ – Chương 44: Hướng tới một xã hội đánh giá bằng giá trị thật
    HƯỚNG TỚI MỘT XÃ HỘI ĐÁNH GIÁ BẰNG GIÁ TRỊ THẬT
    Xin đừng nhìn đời qua cái vỏ,
    Mà quên đi giá trị bên trong.
    Có những điều lặng thầm tỏa sáng,
    Qua tháng năm vẫn mãi bền lòng.
    Đừng vội xét người qua dáng vẻ,
    Hay lời hoa mỹ giữa nhân gian.
    Hãy nhìn việc làm cùng nhân cách,
    Đó mới là thước đo vẹn toàn.
    Một hạt giống nhỏ trong lòng đất,
    Âm thầm nuôi giấc mộng xanh cây.
    Giá trị thật đâu cần phô diễn,
    Đến mùa sẽ trổ lá sum vầy.
    Có người giàu bằng bao của cải,
    Có người giàu bởi nghĩa, bởi nhân.
    Thời gian sẽ là người công chính,
    Đo lòng chân thật giữa thế gian.
    Một xã hội trọng điều chân thực,
    Sẽ bền vững qua mọi đổi thay.
    Khi công bằng được gìn giữ mãi,
    Niềm tin sẽ nở khắp đó đây.
    Đừng để định kiến che đôi mắt,
    Đừng để hơn thua lấp chữ tình.
    Mỗi người đều mang bao giá trị,
    Đều có quyền viết đẹp đời mình.
    Người lao động bằng đôi tay thật,
    Người nghiên cứu bằng trí tuệ sâu.
    Người thầy, người lính, người bác sĩ,
    Đều góp phần dựng đẹp mai sau.
    Hãy tôn trọng người sống chính trực,
    Biết giữ lời hứa, giữ niềm tin.
    Chữ Tâm, chữ Tín là nền móng,
    Cho tương lai đẹp của nhân sinh.
    Khi tài năng đi cùng đạo đức,
    Khi thành công gắn với sẻ chia.
    Xã hội sẽ thêm nhiều ánh sáng,
    Và lòng người thêm những thiết tha.
    Đừng chạy theo hào quang giả tạo,
    Rồi đánh mất phẩm giá của mình.
    Giá trị thật không cần tô điểm,
    Vẫn sáng ngời giữa buổi bình minh.
    Xin mỗi người gieo một điều tốt,
    Một lời chân thật, một việc lành.
    Muôn hạt giống kết thành rừng lớn,
    Cho đời thêm nghĩa, nước thêm xanh.
    Mai này khi thời gian lên tiếng,
    Mọi hư danh rồi cũng qua mau.
    Chỉ còn giá trị thật ở lại,
    Tỏa sáng cùng năm tháng dài lâu.
    Hãy chung tay dựng xây cuộc sống,
    Bằng công bằng, nhân ái, niềm tin.
    Để xã hội luôn nhìn con người,
    Qua giá trị thật của chính mình.
    HNI 14/7 Bài thơ – Chương 44: Hướng tới một xã hội đánh giá bằng giá trị thật HƯỚNG TỚI MỘT XÃ HỘI ĐÁNH GIÁ BẰNG GIÁ TRỊ THẬT Xin đừng nhìn đời qua cái vỏ, Mà quên đi giá trị bên trong. Có những điều lặng thầm tỏa sáng, Qua tháng năm vẫn mãi bền lòng. Đừng vội xét người qua dáng vẻ, Hay lời hoa mỹ giữa nhân gian. Hãy nhìn việc làm cùng nhân cách, Đó mới là thước đo vẹn toàn. Một hạt giống nhỏ trong lòng đất, Âm thầm nuôi giấc mộng xanh cây. Giá trị thật đâu cần phô diễn, Đến mùa sẽ trổ lá sum vầy. Có người giàu bằng bao của cải, Có người giàu bởi nghĩa, bởi nhân. Thời gian sẽ là người công chính, Đo lòng chân thật giữa thế gian. Một xã hội trọng điều chân thực, Sẽ bền vững qua mọi đổi thay. Khi công bằng được gìn giữ mãi, Niềm tin sẽ nở khắp đó đây. Đừng để định kiến che đôi mắt, Đừng để hơn thua lấp chữ tình. Mỗi người đều mang bao giá trị, Đều có quyền viết đẹp đời mình. Người lao động bằng đôi tay thật, Người nghiên cứu bằng trí tuệ sâu. Người thầy, người lính, người bác sĩ, Đều góp phần dựng đẹp mai sau. Hãy tôn trọng người sống chính trực, Biết giữ lời hứa, giữ niềm tin. Chữ Tâm, chữ Tín là nền móng, Cho tương lai đẹp của nhân sinh. Khi tài năng đi cùng đạo đức, Khi thành công gắn với sẻ chia. Xã hội sẽ thêm nhiều ánh sáng, Và lòng người thêm những thiết tha. Đừng chạy theo hào quang giả tạo, Rồi đánh mất phẩm giá của mình. Giá trị thật không cần tô điểm, Vẫn sáng ngời giữa buổi bình minh. Xin mỗi người gieo một điều tốt, Một lời chân thật, một việc lành. Muôn hạt giống kết thành rừng lớn, Cho đời thêm nghĩa, nước thêm xanh. Mai này khi thời gian lên tiếng, Mọi hư danh rồi cũng qua mau. Chỉ còn giá trị thật ở lại, Tỏa sáng cùng năm tháng dài lâu. Hãy chung tay dựng xây cuộc sống, Bằng công bằng, nhân ái, niềm tin. Để xã hội luôn nhìn con người, Qua giá trị thật của chính mình.
    Like
    Love
    9
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 14/7
    Bài thơ – Chương 45: Kết luận – Giá trị thật sẽ luôn được thời gian chứng minh
    GIÁ TRỊ THẬT SẼ LUÔN ĐƯỢC THỜI GIAN CHỨNG MINH
    Khép lại trang sách, không khép lại,
    Hành trình gieo hạt giữa nhân gian.
    Mỗi người là một trang lịch sử,
    Viết bằng nhân nghĩa, bởi thời gian.
    Đừng đánh giá người qua cái vỏ,
    Lời xưa vẫn sáng tựa trăng rằm.
    Bề ngoài chỉ là điều thoáng chốc,
    Giá trị bền lâu ở chữ Tâm.
    Có những đóa hoa nở rất sớm,
    Rồi chóng tàn theo gió vô tình.
    Có những cây âm thầm bén rễ,
    Lại xanh bền suốt cả hành trình.
    Thời gian chẳng thiên vị một ai,
    Là vị quan công chính nhất đời.
    Điều chân thật sẽ luôn tỏa sáng,
    Điều giả dối rồi cũng rụng rơi.
    Đừng vì được mất mà thay đổi,
    Đừng vì hơn thua đánh mất mình.
    Hãy giữ nhân cách làm nền móng,
    Giữ lòng ngay thẳng giữa nhân sinh.
    Chữ Tín là cầu nối muôn người,
    Chữ Tâm là ánh lửa không vơi.
    Chữ Trí soi đường qua giông bão,
    Chữ Nhân làm đẹp khắp muôn nơi.
    Nếu mỗi người gieo điều tử tế,
    Mỗi ngày thêm một việc nghĩa ân.
    Thì xã hội sẽ thêm tươi đẹp,
    Đất nước thêm hạnh phúc, thanh bình.
    Giá trị chẳng cần lời ca ngợi,
    Cũng không cần ánh đèn vinh quang.
    Giá trị sống trong từng hành động,
    Và lớn dần theo mỗi tháng năm.
    Mai này tóc có pha màu bạc,
    Nhìn lại đường đời đã đi qua.
    Điều đáng tự hào không danh lợi,
    Mà là sống trọn nghĩa bao la.
    Xin gửi lại niềm tin cho bạn,
    Hãy bước đi bằng trái tim lành.
    Tin vào điều thiện, vào chân lý,
    Tin vào sức mạnh của chân thành.
    Dẫu cuộc đời đổi thay muôn hướng,
    Dẫu thời gian lặng lẽ trôi qua.
    Điều còn ở lại cùng năm tháng,
    Là tình người, đạo nghĩa thiết tha.
    Khép lại sách, mở ra cuộc sống,
    Để mỗi ngày là một mùa xuân.
    Sống bằng giá trị, bằng nhân cách,
    Để thời gian chứng thực chính mình.
    Và nếu mai sau còn ai hỏi:
    "Điều gì quý nhất ở con người?"
    Xin mỉm cười đáp bằng hành động:
    "Giá trị thật sẽ sáng muôn đời."
    HNI 14/7 Bài thơ – Chương 45: Kết luận – Giá trị thật sẽ luôn được thời gian chứng minh GIÁ TRỊ THẬT SẼ LUÔN ĐƯỢC THỜI GIAN CHỨNG MINH Khép lại trang sách, không khép lại, Hành trình gieo hạt giữa nhân gian. Mỗi người là một trang lịch sử, Viết bằng nhân nghĩa, bởi thời gian. Đừng đánh giá người qua cái vỏ, Lời xưa vẫn sáng tựa trăng rằm. Bề ngoài chỉ là điều thoáng chốc, Giá trị bền lâu ở chữ Tâm. Có những đóa hoa nở rất sớm, Rồi chóng tàn theo gió vô tình. Có những cây âm thầm bén rễ, Lại xanh bền suốt cả hành trình. Thời gian chẳng thiên vị một ai, Là vị quan công chính nhất đời. Điều chân thật sẽ luôn tỏa sáng, Điều giả dối rồi cũng rụng rơi. Đừng vì được mất mà thay đổi, Đừng vì hơn thua đánh mất mình. Hãy giữ nhân cách làm nền móng, Giữ lòng ngay thẳng giữa nhân sinh. Chữ Tín là cầu nối muôn người, Chữ Tâm là ánh lửa không vơi. Chữ Trí soi đường qua giông bão, Chữ Nhân làm đẹp khắp muôn nơi. Nếu mỗi người gieo điều tử tế, Mỗi ngày thêm một việc nghĩa ân. Thì xã hội sẽ thêm tươi đẹp, Đất nước thêm hạnh phúc, thanh bình. Giá trị chẳng cần lời ca ngợi, Cũng không cần ánh đèn vinh quang. Giá trị sống trong từng hành động, Và lớn dần theo mỗi tháng năm. Mai này tóc có pha màu bạc, Nhìn lại đường đời đã đi qua. Điều đáng tự hào không danh lợi, Mà là sống trọn nghĩa bao la. Xin gửi lại niềm tin cho bạn, Hãy bước đi bằng trái tim lành. Tin vào điều thiện, vào chân lý, Tin vào sức mạnh của chân thành. Dẫu cuộc đời đổi thay muôn hướng, Dẫu thời gian lặng lẽ trôi qua. Điều còn ở lại cùng năm tháng, Là tình người, đạo nghĩa thiết tha. Khép lại sách, mở ra cuộc sống, Để mỗi ngày là một mùa xuân. Sống bằng giá trị, bằng nhân cách, Để thời gian chứng thực chính mình. Và nếu mai sau còn ai hỏi: "Điều gì quý nhất ở con người?" Xin mỉm cười đáp bằng hành động: "Giá trị thật sẽ sáng muôn đời."
    Like
    Love
    9
    1 Bình luận 0 Chia sẽ