• CÂU ĐỐ BUỔI CHIỀU NGÀY 15-9

    Đề 1:
    CÁC CÁCH GIỮ ĐƯỜNG KHÔNG BIN KIÉN
    1. Đựng trong lọ thủy tinh hoặc hộp nhựa kín: Đường nên được bảo quản trong hũ có nắp đậy chắc chắn, tránh để hở.
    2. Đặt túi muối hoặc vài hạt muối trong hũ đường. Mùi và vị của muối có thể hạn chế kiến bò vào.
    3. Đặt hũ đường ở nơi cao ráo, khô thoáng: Tránh để gần sàn nhà hoặc nơi ẩm thấp – kiến dễ xuất hiện.
    4. Tạo hàng rào chống kiến bằng nước hoặc phấn: Có thể đặt hũ đường vào trong một cái khay nước cạn, hoặc vẽ vòng tròn bằng phấn xung quanh nơi để hũ đường.
    5. Dùng lá chanh, lá bạc hà, hoặc vỏ cam quýt khô. Những loại này có mùi mà kiến thường tránh xa, có thể bỏ một ít vào trong hoặc gần hũ đường.
    6. Vệ sinh khu vực bếp sạch sẽ. Không để vụn đồ ngọt rơi vãi, vì kiến sẽ lần theo đó tìm tới đường.

    Đề 2:
    Cảm nhận Chương 18 – "Tổ Chức Rạp Phim Mini Và Bán Bỏng Ngô"
    Sách trắng 1000 Ý TƯỞNG KHỞI NGHIỆP CHO CÁC EM BÉ
    Chương 18 gợi mở một ý tưởng rất gần gũi nhưng đầy sáng tạo: biến không gian nhỏ thành một rạp phim mini cho bạn bè, người thân cùng thưởng thức và kết hợp bán bỏng ngô – món ăn vặt không thể thiếu khi xem phim.
    Điều mình cảm nhận được là ý tưởng này giúp trẻ em rèn luyện tư duy kinh doanh thực tế từ những điều đơn giản trong đời sống. Không cần vốn lớn, chỉ với một chiếc máy chiếu, màn hình nhỏ, vài chiếc ghế, và sự khéo léo trong việc làm bỏng ngô, các em có thể tạo nên một mô hình kinh doanh nho nhỏ.
    Điều quan trọng hơn cả là ý tưởng này giúp các em hiểu rằng kinh doanh không chỉ là buôn bán mà còn là tạo ra trải nghiệm. Khi đến rạp phim mini, khách hàng không chỉ xem phim, mà còn tận hưởng không khí ấm áp, gần gũi và sự chu đáo từ "chủ rạp nhí".
    Qua chương này, mình thấy tác giả muốn nhắn nhủ: khởi nghiệp không phải lúc nào cũng bắt đầu từ những gì to tát. Chỉ cần biết nắm bắt nhu cầu và mang đến niềm vui cho người khác, ta đã có thể khởi sự kinh doanh. Đây là một bài học quý giá về sự sáng tạo, tinh thần phục vụ và niềm vui chia sẻ trong kinh doanh.
    CÂU ĐỐ BUỔI CHIỀU NGÀY 15-9 Đề 1: CÁC CÁCH GIỮ ĐƯỜNG KHÔNG BIN KIÉN 1. Đựng trong lọ thủy tinh hoặc hộp nhựa kín: Đường nên được bảo quản trong hũ có nắp đậy chắc chắn, tránh để hở. 2. Đặt túi muối hoặc vài hạt muối trong hũ đường. Mùi và vị của muối có thể hạn chế kiến bò vào. 3. Đặt hũ đường ở nơi cao ráo, khô thoáng: Tránh để gần sàn nhà hoặc nơi ẩm thấp – kiến dễ xuất hiện. 4. Tạo hàng rào chống kiến bằng nước hoặc phấn: Có thể đặt hũ đường vào trong một cái khay nước cạn, hoặc vẽ vòng tròn bằng phấn xung quanh nơi để hũ đường. 5. Dùng lá chanh, lá bạc hà, hoặc vỏ cam quýt khô. Những loại này có mùi mà kiến thường tránh xa, có thể bỏ một ít vào trong hoặc gần hũ đường. 6. Vệ sinh khu vực bếp sạch sẽ. Không để vụn đồ ngọt rơi vãi, vì kiến sẽ lần theo đó tìm tới đường. Đề 2: Cảm nhận Chương 18 – "Tổ Chức Rạp Phim Mini Và Bán Bỏng Ngô" Sách trắng 1000 Ý TƯỞNG KHỞI NGHIỆP CHO CÁC EM BÉ Chương 18 gợi mở một ý tưởng rất gần gũi nhưng đầy sáng tạo: biến không gian nhỏ thành một rạp phim mini cho bạn bè, người thân cùng thưởng thức và kết hợp bán bỏng ngô – món ăn vặt không thể thiếu khi xem phim. Điều mình cảm nhận được là ý tưởng này giúp trẻ em rèn luyện tư duy kinh doanh thực tế từ những điều đơn giản trong đời sống. Không cần vốn lớn, chỉ với một chiếc máy chiếu, màn hình nhỏ, vài chiếc ghế, và sự khéo léo trong việc làm bỏng ngô, các em có thể tạo nên một mô hình kinh doanh nho nhỏ. Điều quan trọng hơn cả là ý tưởng này giúp các em hiểu rằng kinh doanh không chỉ là buôn bán mà còn là tạo ra trải nghiệm. Khi đến rạp phim mini, khách hàng không chỉ xem phim, mà còn tận hưởng không khí ấm áp, gần gũi và sự chu đáo từ "chủ rạp nhí". Qua chương này, mình thấy tác giả muốn nhắn nhủ: khởi nghiệp không phải lúc nào cũng bắt đầu từ những gì to tát. Chỉ cần biết nắm bắt nhu cầu và mang đến niềm vui cho người khác, ta đã có thể khởi sự kinh doanh. Đây là một bài học quý giá về sự sáng tạo, tinh thần phục vụ và niềm vui chia sẻ trong kinh doanh.
    Like
    Love
    Haha
    9
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 15/9 - BÀI THƠ CHƯƠNG 24 :
    TRONG XÃ HỘI – MỖI NGHỀ ĐỀU CÓ GIÁ TRỊ – Lê Đình Hải

    Trong bức tranh xã hội loài người,
    Không một màu nào kém tươi hơn màu khác.
    Mỗi nghề, mỗi việc, mỗi bàn tay góp nhặt,
    Ghép nên bức họa toàn vẹn của nhân sinh.
    (1)
    Ai dệt nên manh áo giữ ấm cho đời,
    Người thợ may âm thầm vẫn sáng ngời giá trị.
    Đường kim, mũi chỉ giản đơn nhưng bền bỉ,
    Là hơi ấm tình người nối kết niềm tin.

    (2)
    Ai gieo hạt mầm trong đất lạnh mưa đêm,
    Người nông dân cày sâu cuốc bẫm,
    Đổ giọt mồ hôi vào hạt gạo thơm ngọt lịm,
    Nuôi muôn triệu mái nhà, bữa cơm bình yên.

    (3)
    Ai lái những chuyến xe, chở người qua từng phố,
    Người tài xế cần mẫn, hiền hòa,
    Không chỉ lái đường dài, lái cả những ước mơ nhỏ bé,
    Đưa kẻ đi xa trở lại mái nhà xưa.

    (4)
    Ai cầm phấn trắng đứng trên bục giảng,
    Người thầy gieo chữ nghĩa cho đời.
    Bàn tay ấy mở ra bao cánh cửa,
    Để học trò vươn tới bầu trời.

    (5)
    Ai là bác sĩ đêm ngày nơi bệnh viện,
    Gác lại niềm riêng để giữ mạng người.
    Mỗi mũi kim, viên thuốc, lời động viên khẽ khàng,
    Chứa cả nhân gian trong một trái tim.

    (6)
    Ai giữ phố phường bình yên từng lối ngõ,
    Người lính, công an đứng gác suốt canh thâu.
    Giấc ngủ ngon của nhân dân là thành trì vững chãi,
    Được dựng xây bởi bóng dáng thầm lặng của họ.

    (7)
    Ai là nghệ sĩ cất tiếng ca, tiếng đàn,
    Thổi hồn vào không gian u tịch.
    Một khúc nhạc làm dịu lòng bão tố,
    Một vần thơ làm sáng mắt nhân gian.

    (8)
    Ai là công nhân giữa nhà máy đêm ngày,
    Người gõ nhịp búa rèn, người canh máy thét gầm.
    Không có họ, làm sao có thép, có xe, có điện,
    Có nhịp sống hiện đại hằng ngày ta hưởng thụ?

    (9)
    Ai là người quét rác ban mai,
    Lặng lẽ đi qua phố dài vắng lặng.
    Bước chân khẽ, chổi tre quét sạch,
    Cho phố phường tinh khôi đón bình minh.

    (10)
    Ai làm công việc giấy tờ sổ sách,
    Người thư ký, kế toán ngồi cặm cụi từng trang.
    Những con số, những hồ sơ chằng chịt,
    Giữ cho dòng chảy tổ chức được an toàn.

    (11)
    Ai là nông dân biển khơi thuyền lộng,
    Đối mặt bão tố tìm cá cho đời.
    Mỗi con cá tươi không chỉ là lộc biển,
    Mà còn là chứng nhân dũng cảm của bao phận người.

    (12)
    Ai xây cầu đường nối bờ vui sum họp,
    Người kỹ sư vẽ nhịp cong trong tim.
    Một cây cầu không chỉ nối sông, nối bến,
    Mà còn nối tình người – khát vọng – niềm tin.

    (13)
    Ai làm việc trong phòng nghiên cứu nhỏ,
    HNI 15/9 - 💥💥💥💥📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 24 : TRONG XÃ HỘI – MỖI NGHỀ ĐỀU CÓ GIÁ TRỊ – Lê Đình Hải Trong bức tranh xã hội loài người, Không một màu nào kém tươi hơn màu khác. Mỗi nghề, mỗi việc, mỗi bàn tay góp nhặt, Ghép nên bức họa toàn vẹn của nhân sinh. (1) Ai dệt nên manh áo giữ ấm cho đời, Người thợ may âm thầm vẫn sáng ngời giá trị. Đường kim, mũi chỉ giản đơn nhưng bền bỉ, Là hơi ấm tình người nối kết niềm tin. (2) Ai gieo hạt mầm trong đất lạnh mưa đêm, Người nông dân cày sâu cuốc bẫm, Đổ giọt mồ hôi vào hạt gạo thơm ngọt lịm, Nuôi muôn triệu mái nhà, bữa cơm bình yên. (3) Ai lái những chuyến xe, chở người qua từng phố, Người tài xế cần mẫn, hiền hòa, Không chỉ lái đường dài, lái cả những ước mơ nhỏ bé, Đưa kẻ đi xa trở lại mái nhà xưa. (4) Ai cầm phấn trắng đứng trên bục giảng, Người thầy gieo chữ nghĩa cho đời. Bàn tay ấy mở ra bao cánh cửa, Để học trò vươn tới bầu trời. (5) Ai là bác sĩ đêm ngày nơi bệnh viện, Gác lại niềm riêng để giữ mạng người. Mỗi mũi kim, viên thuốc, lời động viên khẽ khàng, Chứa cả nhân gian trong một trái tim. (6) Ai giữ phố phường bình yên từng lối ngõ, Người lính, công an đứng gác suốt canh thâu. Giấc ngủ ngon của nhân dân là thành trì vững chãi, Được dựng xây bởi bóng dáng thầm lặng của họ. (7) Ai là nghệ sĩ cất tiếng ca, tiếng đàn, Thổi hồn vào không gian u tịch. Một khúc nhạc làm dịu lòng bão tố, Một vần thơ làm sáng mắt nhân gian. (8) Ai là công nhân giữa nhà máy đêm ngày, Người gõ nhịp búa rèn, người canh máy thét gầm. Không có họ, làm sao có thép, có xe, có điện, Có nhịp sống hiện đại hằng ngày ta hưởng thụ? (9) Ai là người quét rác ban mai, Lặng lẽ đi qua phố dài vắng lặng. Bước chân khẽ, chổi tre quét sạch, Cho phố phường tinh khôi đón bình minh. (10) Ai làm công việc giấy tờ sổ sách, Người thư ký, kế toán ngồi cặm cụi từng trang. Những con số, những hồ sơ chằng chịt, Giữ cho dòng chảy tổ chức được an toàn. (11) Ai là nông dân biển khơi thuyền lộng, Đối mặt bão tố tìm cá cho đời. Mỗi con cá tươi không chỉ là lộc biển, Mà còn là chứng nhân dũng cảm của bao phận người. (12) Ai xây cầu đường nối bờ vui sum họp, Người kỹ sư vẽ nhịp cong trong tim. Một cây cầu không chỉ nối sông, nối bến, Mà còn nối tình người – khát vọng – niềm tin. (13) Ai làm việc trong phòng nghiên cứu nhỏ,
    Like
    Love
    11
    0 Comments 0 Shares
  • CÂU ĐỐ BUỔI CHIỀU NGÀY 15-9

    Đề 1:
    CÁC CÁCH GIỮ ĐƯỜNG KHÔNG BIN KIÉN
    1. Đựng trong lọ thủy tinh hoặc hộp nhựa kín: Đường nên được bảo quản trong hũ có nắp đậy chắc chắn, tránh để hở.
    2. Đặt túi muối hoặc vài hạt muối trong hũ đường. Mùi và vị của muối có thể hạn chế kiến bò vào.
    3. Đặt hũ đường ở nơi cao ráo, khô thoáng: Tránh để gần sàn nhà hoặc nơi ẩm thấp – kiến dễ xuất hiện.
    4. Tạo hàng rào chống kiến bằng nước hoặc phấn: Có thể đặt hũ đường vào trong một cái khay nước cạn, hoặc vẽ vòng tròn bằng phấn xung quanh nơi để hũ đường.
    5. Dùng lá chanh, lá bạc hà, hoặc vỏ cam quýt khô. Những loại này có mùi mà kiến thường tránh xa, có thể bỏ một ít vào trong hoặc gần hũ đường.
    6. Vệ sinh khu vực bếp sạch sẽ. Không để vụn đồ ngọt rơi vãi, vì kiến sẽ lần theo đó tìm tới đường.

    Đề 2:
    Cảm nhận Chương 18 – "Tổ Chức Rạp Phim Mini Và Bán Bỏng Ngô"
    Sách trắng 1000 Ý TƯỞNG KHỞI NGHIỆP CHO CÁC EM BÉ
    Chương 18 gợi mở một ý tưởng rất gần gũi nhưng đầy sáng tạo: biến không gian nhỏ thành một rạp phim mini cho bạn bè, người thân cùng thưởng thức và kết hợp bán bỏng ngô – món ăn vặt không thể thiếu khi xem phim.
    Điều mình cảm nhận được là ý tưởng này giúp trẻ em rèn luyện tư duy kinh doanh thực tế từ những điều đơn giản trong đời sống. Không cần vốn lớn, chỉ với một chiếc máy chiếu, màn hình nhỏ, vài chiếc ghế, và sự khéo léo trong việc làm bỏng ngô, các em có thể tạo nên một mô hình kinh doanh nho nhỏ.
    Điều quan trọng hơn cả là ý tưởng này giúp các em hiểu rằng kinh doanh không chỉ là buôn bán mà còn là tạo ra trải nghiệm. Khi đến rạp phim mini, khách hàng không chỉ xem phim, mà còn tận hưởng không khí ấm áp, gần gũi và sự chu đáo từ "chủ rạp nhí".
    Qua chương này, mình thấy tác giả muốn nhắn nhủ: khởi nghiệp không phải lúc nào cũng bắt đầu từ những gì to tát. Chỉ cần biết nắm bắt nhu cầu và mang đến niềm vui cho người khác, ta đã có thể khởi sự kinh doanh. Đây là một bài học quý giá về sự sáng tạo, tinh thần phục vụ và niềm vui chia sẻ trong kinh doanh.
    CÂU ĐỐ BUỔI CHIỀU NGÀY 15-9 Đề 1: CÁC CÁCH GIỮ ĐƯỜNG KHÔNG BIN KIÉN 1. Đựng trong lọ thủy tinh hoặc hộp nhựa kín: Đường nên được bảo quản trong hũ có nắp đậy chắc chắn, tránh để hở. 2. Đặt túi muối hoặc vài hạt muối trong hũ đường. Mùi và vị của muối có thể hạn chế kiến bò vào. 3. Đặt hũ đường ở nơi cao ráo, khô thoáng: Tránh để gần sàn nhà hoặc nơi ẩm thấp – kiến dễ xuất hiện. 4. Tạo hàng rào chống kiến bằng nước hoặc phấn: Có thể đặt hũ đường vào trong một cái khay nước cạn, hoặc vẽ vòng tròn bằng phấn xung quanh nơi để hũ đường. 5. Dùng lá chanh, lá bạc hà, hoặc vỏ cam quýt khô. Những loại này có mùi mà kiến thường tránh xa, có thể bỏ một ít vào trong hoặc gần hũ đường. 6. Vệ sinh khu vực bếp sạch sẽ. Không để vụn đồ ngọt rơi vãi, vì kiến sẽ lần theo đó tìm tới đường. Đề 2: Cảm nhận Chương 18 – "Tổ Chức Rạp Phim Mini Và Bán Bỏng Ngô" Sách trắng 1000 Ý TƯỞNG KHỞI NGHIỆP CHO CÁC EM BÉ Chương 18 gợi mở một ý tưởng rất gần gũi nhưng đầy sáng tạo: biến không gian nhỏ thành một rạp phim mini cho bạn bè, người thân cùng thưởng thức và kết hợp bán bỏng ngô – món ăn vặt không thể thiếu khi xem phim. Điều mình cảm nhận được là ý tưởng này giúp trẻ em rèn luyện tư duy kinh doanh thực tế từ những điều đơn giản trong đời sống. Không cần vốn lớn, chỉ với một chiếc máy chiếu, màn hình nhỏ, vài chiếc ghế, và sự khéo léo trong việc làm bỏng ngô, các em có thể tạo nên một mô hình kinh doanh nho nhỏ. Điều quan trọng hơn cả là ý tưởng này giúp các em hiểu rằng kinh doanh không chỉ là buôn bán mà còn là tạo ra trải nghiệm. Khi đến rạp phim mini, khách hàng không chỉ xem phim, mà còn tận hưởng không khí ấm áp, gần gũi và sự chu đáo từ "chủ rạp nhí". Qua chương này, mình thấy tác giả muốn nhắn nhủ: khởi nghiệp không phải lúc nào cũng bắt đầu từ những gì to tát. Chỉ cần biết nắm bắt nhu cầu và mang đến niềm vui cho người khác, ta đã có thể khởi sự kinh doanh. Đây là một bài học quý giá về sự sáng tạo, tinh thần phục vụ và niềm vui chia sẻ trong kinh doanh.
    Like
    Love
    Yay
    9
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 15/9:
    Bài Chương 34: “Kho Báu Trong Mái Tóc Bạc”
    Tóc bạc phơ như sương chiều bảng lảng
    Bước chậm rãi nhưng ánh mắt vẫn trong
    Mỗi nếp nhăn là một chương đời rộng
    Mỗi vết sẹo là một trang trí tuệ sâu.

    Người già chẳng cần nói thật nhiều
    Chỉ ngồi lặng đã thành lời giảng dạy
    Một nụ cười chứa cả ngàn năm kiếp
    Một ánh nhìn lấp lánh cả thiên thu.

    Tuổi trẻ vội vàng gom góp vinh quang
    Người già an nhiên buông đi thừa thãi
    Không so hơn thua, chẳng cần tranh cãi
    Tâm dung hòa, lòng rộng tựa biển khơi.

    Bao bão giông đã một thời trải qua
    Nay chỉ giữ ngọn lửa nhỏ an hòa
    Ngồi bên hiên, kể chuyện xưa năm cũ
    Để thế hệ sau bước vững lòng tin.

    Kho báu ấy không đo bằng vàng bạc
    Không đong đếm bằng chức vị, quyền uy
    Kho báu ấy là tình thương bất tận
    Là bài học hóa thành máu thịt đời.

    Người già là bóng cây rợp mát
    Là bến bờ để lũ trẻ neo thuyền
    Là ánh đèn soi đường khi đêm tối
    Là mùa đông ủ mầm cho xuân sang.
    HNI 15/9: 🌿 Bài Chương 34: “Kho Báu Trong Mái Tóc Bạc” Tóc bạc phơ như sương chiều bảng lảng Bước chậm rãi nhưng ánh mắt vẫn trong Mỗi nếp nhăn là một chương đời rộng Mỗi vết sẹo là một trang trí tuệ sâu. Người già chẳng cần nói thật nhiều Chỉ ngồi lặng đã thành lời giảng dạy Một nụ cười chứa cả ngàn năm kiếp Một ánh nhìn lấp lánh cả thiên thu. Tuổi trẻ vội vàng gom góp vinh quang Người già an nhiên buông đi thừa thãi Không so hơn thua, chẳng cần tranh cãi Tâm dung hòa, lòng rộng tựa biển khơi. Bao bão giông đã một thời trải qua Nay chỉ giữ ngọn lửa nhỏ an hòa Ngồi bên hiên, kể chuyện xưa năm cũ Để thế hệ sau bước vững lòng tin. Kho báu ấy không đo bằng vàng bạc Không đong đếm bằng chức vị, quyền uy Kho báu ấy là tình thương bất tận Là bài học hóa thành máu thịt đời. Người già là bóng cây rợp mát Là bến bờ để lũ trẻ neo thuyền Là ánh đèn soi đường khi đêm tối Là mùa đông ủ mầm cho xuân sang.
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    14
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 15/9 - B34 CHƯƠNG 26: TRONG BẠN BÈ – KHÔNG AI ĐÁNG BỊ BỎ RƠI – Lê Đình Hải

    1. MỞ ĐẦU – BẠN BÈ LÀ PhẦN HỒN CỦA ĐỜI SỐNG CON NGƯỜI
    Trong lịch sử nhân loại, con người không bao giờ tồn tại đơn độc. Chúng ta được sinh ra trong cộng đồng, lớn lên trong vòng tay gia đình, trưởng thành giữa những kết nối xã hội, và thăng hoa trong tình bạn. Bạn bè chính là tấm gương phản chiếu bản thân, là nơi ta chia sẻ niềm vui cũng như gánh vác nỗi buồn. Một người có thể sống mà không giàu có, không quyền lực, nhưng không thể sống một cuộc đời đầy đủ nếu không có bạn bè.
    Tuy nhiên, thực tế xã hội ngày nay cho thấy, không ít người bị bỏ rơi ngay cả trong mối quan hệ bạn bè. Khi thành công, ta có rất nhiều người xung quanh; nhưng khi thất bại, có thể chỉ còn một vài người thật sự ở lại. Chương này muốn khẳng định: trong bạn bè – không ai đáng bị bỏ rơi. Bởi vì mỗi con người đều mang trong mình giá trị, và tình bạn đích thực không bao giờ gắn liền với sự loại trừ.
    2. Tình bạn – nền tảng của sự gắn kết nhân loại
    Tình bạn không chỉ là một mối quan hệ cá nhân, mà còn là chất keo gắn kết xã hội.
    Bạn bè là nơi nương tựa tinh thần. Trong những giây phút khủng hoảng, một lời động viên của bạn có thể thay đổi cả quyết định sống còn.
    Bạn bè là nhân chứng của cuộc đời. Họ là người biết rõ hành trình ta đi, thấu hiểu con người thật của ta.
    Bạn bè là người bạn đồng hành. Không chỉ chia sẻ kỷ niệm vui, họ còn cùng ta đi qua những ngã rẽ tối tăm.
    Nếu gia đình là nơi ta sinh ra, thì bạn bè là gia đình mà ta chọn. Không một ai trong mối quan hệ ấy đáng bị gạt bỏ chỉ vì họ yếu kém hơn, mắc sai lầm, hay đang trong giai đoạn khốn khó.
    3. Tại sao con người lại dễ bỏ rơi bạn bè?
    Có nhiều nguyên nhân dẫn đến việc con người vô tình hoặc hữu ý bỏ rơi bạn bè:
    Chủ nghĩa vụ lợi: Nhiều mối quan hệ bạn bè dựa trên lợi ích. Khi lợi ích biến mất, tình bạn cũng biến mất.
    Áp lực xã hội: Khi một người bạn bị coi thường, bị thất bại, nhiều người vì sợ liên lụy mà xa lánh.
    Thiếu kiên nhẫn: Tình bạn cần sự bao dung. Nhưng có người dễ dàng cắt bỏ bạn bè khi họ mắc lỗi.
    Cái tôi quá lớn: Có người chỉ muốn bạn bè phải giống mình, phải theo ý mình, nếu khác biệt liền quay lưng.
    HNI 15/9 - B34 💥💥💥💥🌺 CHƯƠNG 26: TRONG BẠN BÈ – KHÔNG AI ĐÁNG BỊ BỎ RƠI – Lê Đình Hải 1. MỞ ĐẦU – BẠN BÈ LÀ PhẦN HỒN CỦA ĐỜI SỐNG CON NGƯỜI Trong lịch sử nhân loại, con người không bao giờ tồn tại đơn độc. Chúng ta được sinh ra trong cộng đồng, lớn lên trong vòng tay gia đình, trưởng thành giữa những kết nối xã hội, và thăng hoa trong tình bạn. Bạn bè chính là tấm gương phản chiếu bản thân, là nơi ta chia sẻ niềm vui cũng như gánh vác nỗi buồn. Một người có thể sống mà không giàu có, không quyền lực, nhưng không thể sống một cuộc đời đầy đủ nếu không có bạn bè. Tuy nhiên, thực tế xã hội ngày nay cho thấy, không ít người bị bỏ rơi ngay cả trong mối quan hệ bạn bè. Khi thành công, ta có rất nhiều người xung quanh; nhưng khi thất bại, có thể chỉ còn một vài người thật sự ở lại. Chương này muốn khẳng định: trong bạn bè – không ai đáng bị bỏ rơi. Bởi vì mỗi con người đều mang trong mình giá trị, và tình bạn đích thực không bao giờ gắn liền với sự loại trừ. 2. Tình bạn – nền tảng của sự gắn kết nhân loại Tình bạn không chỉ là một mối quan hệ cá nhân, mà còn là chất keo gắn kết xã hội. Bạn bè là nơi nương tựa tinh thần. Trong những giây phút khủng hoảng, một lời động viên của bạn có thể thay đổi cả quyết định sống còn. Bạn bè là nhân chứng của cuộc đời. Họ là người biết rõ hành trình ta đi, thấu hiểu con người thật của ta. Bạn bè là người bạn đồng hành. Không chỉ chia sẻ kỷ niệm vui, họ còn cùng ta đi qua những ngã rẽ tối tăm. Nếu gia đình là nơi ta sinh ra, thì bạn bè là gia đình mà ta chọn. Không một ai trong mối quan hệ ấy đáng bị gạt bỏ chỉ vì họ yếu kém hơn, mắc sai lầm, hay đang trong giai đoạn khốn khó. 3. Tại sao con người lại dễ bỏ rơi bạn bè? Có nhiều nguyên nhân dẫn đến việc con người vô tình hoặc hữu ý bỏ rơi bạn bè: Chủ nghĩa vụ lợi: Nhiều mối quan hệ bạn bè dựa trên lợi ích. Khi lợi ích biến mất, tình bạn cũng biến mất. Áp lực xã hội: Khi một người bạn bị coi thường, bị thất bại, nhiều người vì sợ liên lụy mà xa lánh. Thiếu kiên nhẫn: Tình bạn cần sự bao dung. Nhưng có người dễ dàng cắt bỏ bạn bè khi họ mắc lỗi. Cái tôi quá lớn: Có người chỉ muốn bạn bè phải giống mình, phải theo ý mình, nếu khác biệt liền quay lưng.
    Like
    Love
    Sad
    10
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 15/9
    BÀI THƠ CHƯƠNG 44:
    MẠNG XÃ HỘI XANH – TIẾNG GỌI TỪ TRÁI TIM
    Trên không gian số ngập tràn dữ liệu,
    Có một miền xanh – lan tỏa tình yêu.
    Không tin đồn, chẳng ồn ào phù phiếm,
    Chỉ ánh mắt người – cùng trái đất thương yêu.

    Ở nơi ấy, dòng thời gian tràn ngập
    Những mầm xanh nhú dậy giữa xi măng.
    Một bàn tay nhặt rác ven bờ cát,
    Một mái nhà lắp tấm năng lượng năng.

    Không còn ảnh khoe hình hào nhoáng rỗng,
    Không còn like câu chuyện giật gân hoang.
    Mạng xã hội là hành tinh nhỏ gọn,
    Kết nối người – bằng hành động đàng hoàng.

    Không chạy theo xu hướng ảo mờ nhạt,
    Mạng xanh này chạm đến thật con tim.
    Ai gieo giống – được người người chung sức,
    Ai trồng cây – được nắng sưởi êm đềm.

    Mỗi bài viết là một ngọn gió nhẹ,
    Thổi tâm hồn giữa khói bụi thị thành.
    Mỗi câu chữ là một hạt giống mới,
    Gieo vào đời hy vọng rất mong manh.

    Ai chăm đất – ghi nhật ký mùa vụ,
    Ai đi xe đạp – sẻ đường với chim.
    Mỗi nụ cười là một luồng ánh sáng,
    Mỗi hành vi là một ngọn lửa tim.

    Có em nhỏ nhặt chai trong nắng sớm,
    Góc chụp mờ – nhưng sáng mắt bao người.
    Có cụ già cặm cụi bên chậu đất,
    Bón từng lá rau – nuôi bữa cơm đời.

    Có anh kỹ sư lập trình nền tảng,
    Mã hóa yêu thương bằng những dòng code.
    Có cô ca sĩ gác lại sân khấu,
    Hát lời xanh – bên dòng sông trong vắt.

    Có cộng đồng chia sẻ từng nhịp thở,
    Tái sinh rừng – bằng hành động cụ thể.
    Mạng xã hội không còn là giả tưởng,
    Nó là máu tim – lan khắp địa cầu.

    Không còn ai là người ngoài cuộc sống,
    Mỗi ngón tay – một dấu vân xanh ngời.
    Chạm vào đó, ta chạm vào trách nhiệm,
    Chạm vào nhau – bằng đạo lý con người.

    Mỗi tài khoản là một điểm chạm sống,
    Mỗi cuộc đời là một hành tinh riêng.
    Chúng ta viết – không cần ngôn từ đẹp,
    Mà bằng rác đã gom, cây đã trồng, hiên.

    Và rồi thế giới chẳng còn xa cách,
    Mạng xã hội – cầu nối giữa muôn nơi.
    Trẻ ở Phi gửi lời chào xanh mát,
    Người Việt mình cùng đáp lại nụ cười.

    Trái đất này là một trang nhật ký,
    Chúng ta viết – bằng cảm xúc thật lòng.
    Không còn chờ "ai đó" thay đổi hộ,
    Tự mình làm – dù nhỏ – cũng thành sông.

    Nếu một ngày bạn lướt mạng mỏi mệt,
    Hãy dừng lại nơi mạng xã hội xanh.
    Để thấy mình chưa hề vô nghĩa,
    Để thấy đời còn rất đỗi chân thành.

    Không ai hoàn hảo từ lần đầu bước,
    Nhưng từng bước sẽ gom lại thành đường.
    Đọc ít hơn

    0 Bình luận
    HNI 15/9 BÀI THƠ CHƯƠNG 44: MẠNG XÃ HỘI XANH – TIẾNG GỌI TỪ TRÁI TIM Trên không gian số ngập tràn dữ liệu, Có một miền xanh – lan tỏa tình yêu. Không tin đồn, chẳng ồn ào phù phiếm, Chỉ ánh mắt người – cùng trái đất thương yêu. Ở nơi ấy, dòng thời gian tràn ngập Những mầm xanh nhú dậy giữa xi măng. Một bàn tay nhặt rác ven bờ cát, Một mái nhà lắp tấm năng lượng năng. Không còn ảnh khoe hình hào nhoáng rỗng, Không còn like câu chuyện giật gân hoang. Mạng xã hội là hành tinh nhỏ gọn, Kết nối người – bằng hành động đàng hoàng. Không chạy theo xu hướng ảo mờ nhạt, Mạng xanh này chạm đến thật con tim. Ai gieo giống – được người người chung sức, Ai trồng cây – được nắng sưởi êm đềm. Mỗi bài viết là một ngọn gió nhẹ, Thổi tâm hồn giữa khói bụi thị thành. Mỗi câu chữ là một hạt giống mới, Gieo vào đời hy vọng rất mong manh. Ai chăm đất – ghi nhật ký mùa vụ, Ai đi xe đạp – sẻ đường với chim. Mỗi nụ cười là một luồng ánh sáng, Mỗi hành vi là một ngọn lửa tim. Có em nhỏ nhặt chai trong nắng sớm, Góc chụp mờ – nhưng sáng mắt bao người. Có cụ già cặm cụi bên chậu đất, Bón từng lá rau – nuôi bữa cơm đời. Có anh kỹ sư lập trình nền tảng, Mã hóa yêu thương bằng những dòng code. Có cô ca sĩ gác lại sân khấu, Hát lời xanh – bên dòng sông trong vắt. Có cộng đồng chia sẻ từng nhịp thở, Tái sinh rừng – bằng hành động cụ thể. Mạng xã hội không còn là giả tưởng, Nó là máu tim – lan khắp địa cầu. Không còn ai là người ngoài cuộc sống, Mỗi ngón tay – một dấu vân xanh ngời. Chạm vào đó, ta chạm vào trách nhiệm, Chạm vào nhau – bằng đạo lý con người. Mỗi tài khoản là một điểm chạm sống, Mỗi cuộc đời là một hành tinh riêng. Chúng ta viết – không cần ngôn từ đẹp, Mà bằng rác đã gom, cây đã trồng, hiên. Và rồi thế giới chẳng còn xa cách, Mạng xã hội – cầu nối giữa muôn nơi. Trẻ ở Phi gửi lời chào xanh mát, Người Việt mình cùng đáp lại nụ cười. Trái đất này là một trang nhật ký, Chúng ta viết – bằng cảm xúc thật lòng. Không còn chờ "ai đó" thay đổi hộ, Tự mình làm – dù nhỏ – cũng thành sông. Nếu một ngày bạn lướt mạng mỏi mệt, Hãy dừng lại nơi mạng xã hội xanh. Để thấy mình chưa hề vô nghĩa, Để thấy đời còn rất đỗi chân thành. Không ai hoàn hảo từ lần đầu bước, Nhưng từng bước sẽ gom lại thành đường. Đọc ít hơn 0 Bình luận
    Like
    Love
    Haha
    Wow
    13
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 15/9 - CHƯƠNG 26: TRONG BẠN BÈ – KHÔNG AI ĐÁNG BỊ BỎ RƠI – Lê Đình Hải

    1. MỞ ĐẦU – BẠN BÈ LÀ PhẦN HỒN CỦA ĐỜI SỐNG CON NGƯỜI
    Trong lịch sử nhân loại, con người không bao giờ tồn tại đơn độc. Chúng ta được sinh ra trong cộng đồng, lớn lên trong vòng tay gia đình, trưởng thành giữa những kết nối xã hội, và thăng hoa trong tình bạn. Bạn bè chính là tấm gương phản chiếu bản thân, là nơi ta chia sẻ niềm vui cũng như gánh vác nỗi buồn. Một người có thể sống mà không giàu có, không quyền lực, nhưng không thể sống một cuộc đời đầy đủ nếu không có bạn bè.
    Tuy nhiên, thực tế xã hội ngày nay cho thấy, không ít người bị bỏ rơi ngay cả trong mối quan hệ bạn bè. Khi thành công, ta có rất nhiều người xung quanh; nhưng khi thất bại, có thể chỉ còn một vài người thật sự ở lại. Chương này muốn khẳng định: trong bạn bè – không ai đáng bị bỏ rơi. Bởi vì mỗi con người đều mang trong mình giá trị, và tình bạn đích thực không bao giờ gắn liền với sự loại trừ.
    2. Tình bạn – nền tảng của sự gắn kết nhân loại
    Tình bạn không chỉ là một mối quan hệ cá nhân, mà còn là chất keo gắn kết xã hội.
    Bạn bè là nơi nương tựa tinh thần. Trong những giây phút khủng hoảng, một lời động viên của bạn có thể thay đổi cả quyết định sống còn.
    Bạn bè là nhân chứng của cuộc đời. Họ là người biết rõ hành trình ta đi, thấu hiểu con người thật của ta.
    Bạn bè là người bạn đồng hành. Không chỉ chia sẻ kỷ niệm vui, họ còn cùng ta đi qua những ngã rẽ tối tăm.
    Nếu gia đình là nơi ta sinh ra, thì bạn bè là gia đình mà ta chọn. Không một ai trong mối quan hệ ấy đáng bị gạt bỏ chỉ vì họ yếu kém hơn, mắc sai lầm, hay đang trong giai đoạn khốn khó.
    3. Tại sao con người lại dễ bỏ rơi bạn bè?
    Có nhiều nguyên nhân dẫn đến việc con người vô tình hoặc hữu ý bỏ rơi bạn bè:
    Chủ nghĩa vụ lợi: Nhiều mối quan hệ bạn bè dựa trên lợi ích. Khi lợi ích biến mất, tình bạn cũng biến mất.
    Áp lực xã hội: Khi một người bạn bị coi thường, bị thất bại, nhiều người vì sợ liên lụy mà xa lánh.
    Thiếu kiên nhẫn: Tình bạn cần sự bao dung. Nhưng có người dễ dàng cắt bỏ bạn bè khi họ mắc lỗi.
    Cái tôi quá lớn: Có người chỉ muốn bạn bè phải giống mình, phải theo ý mình, nếu khác biệt liền quay lưng.
    HNI 15/9 - 💥💥💥💥🌺 CHƯƠNG 26: TRONG BẠN BÈ – KHÔNG AI ĐÁNG BỊ BỎ RƠI – Lê Đình Hải 1. MỞ ĐẦU – BẠN BÈ LÀ PhẦN HỒN CỦA ĐỜI SỐNG CON NGƯỜI Trong lịch sử nhân loại, con người không bao giờ tồn tại đơn độc. Chúng ta được sinh ra trong cộng đồng, lớn lên trong vòng tay gia đình, trưởng thành giữa những kết nối xã hội, và thăng hoa trong tình bạn. Bạn bè chính là tấm gương phản chiếu bản thân, là nơi ta chia sẻ niềm vui cũng như gánh vác nỗi buồn. Một người có thể sống mà không giàu có, không quyền lực, nhưng không thể sống một cuộc đời đầy đủ nếu không có bạn bè. Tuy nhiên, thực tế xã hội ngày nay cho thấy, không ít người bị bỏ rơi ngay cả trong mối quan hệ bạn bè. Khi thành công, ta có rất nhiều người xung quanh; nhưng khi thất bại, có thể chỉ còn một vài người thật sự ở lại. Chương này muốn khẳng định: trong bạn bè – không ai đáng bị bỏ rơi. Bởi vì mỗi con người đều mang trong mình giá trị, và tình bạn đích thực không bao giờ gắn liền với sự loại trừ. 2. Tình bạn – nền tảng của sự gắn kết nhân loại Tình bạn không chỉ là một mối quan hệ cá nhân, mà còn là chất keo gắn kết xã hội. Bạn bè là nơi nương tựa tinh thần. Trong những giây phút khủng hoảng, một lời động viên của bạn có thể thay đổi cả quyết định sống còn. Bạn bè là nhân chứng của cuộc đời. Họ là người biết rõ hành trình ta đi, thấu hiểu con người thật của ta. Bạn bè là người bạn đồng hành. Không chỉ chia sẻ kỷ niệm vui, họ còn cùng ta đi qua những ngã rẽ tối tăm. Nếu gia đình là nơi ta sinh ra, thì bạn bè là gia đình mà ta chọn. Không một ai trong mối quan hệ ấy đáng bị gạt bỏ chỉ vì họ yếu kém hơn, mắc sai lầm, hay đang trong giai đoạn khốn khó. 3. Tại sao con người lại dễ bỏ rơi bạn bè? Có nhiều nguyên nhân dẫn đến việc con người vô tình hoặc hữu ý bỏ rơi bạn bè: Chủ nghĩa vụ lợi: Nhiều mối quan hệ bạn bè dựa trên lợi ích. Khi lợi ích biến mất, tình bạn cũng biến mất. Áp lực xã hội: Khi một người bạn bị coi thường, bị thất bại, nhiều người vì sợ liên lụy mà xa lánh. Thiếu kiên nhẫn: Tình bạn cần sự bao dung. Nhưng có người dễ dàng cắt bỏ bạn bè khi họ mắc lỗi. Cái tôi quá lớn: Có người chỉ muốn bạn bè phải giống mình, phải theo ý mình, nếu khác biệt liền quay lưng.
    Like
    Love
    Yay
    Wow
    13
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 15/9:
    Bài Hát Chương 34: “Kho Báu Tuổi Già”
    [Verse 1]
    Tóc bạc như mây trôi,
    Mắt sáng như sao rơi,
    Mỗi nếp nhăn trên làn da
    Là bài ca của tháng ngày xưa.

    [Pre-Chorus]
    Người đi qua bão giông,
    Giữ trong tim ánh hồng,
    Bao kinh nghiệm, bao niềm tin,
    Trao lại đời như kho báu vô hình.

    [Chorus]
    Tuổi già là kho tàng,
    Không nằm trong vàng ngọc,
    Mà trong lời dịu dàng,
    Trong ánh mắt bình an.
    Người già là cây cổ thụ,
    Che chở bao thế hệ sau,
    Dẫu thời gian có đổi thay,
    Trí tuệ này còn mãi đây.

    [Verse 2]
    Người trẻ đi nhanh xa,
    Mang theo bao ước mơ,
    Người già ngồi lặng yên
    Nhưng trái tim mở rộng không ngừng.

    [Pre-Chorus]
    Không tranh giành, không hơn thua,
    Chỉ lặng lẽ, chỉ chan chứa.
    Một cái nắm tay, một nụ cười,
    Đủ nâng bước ta qua ngàn đời.

    [Chorus]
    Tuổi già là kho tàng,
    Không nằm trong vàng ngọc,
    Mà trong lời dịu dàng,
    Trong ánh mắt bình an.
    Người già là cây cổ thụ,
    Che chở bao thế hệ sau,
    Dẫu thời gian có đổi thay,
    Trí tuệ này còn mãi đây.

    [Bridge]
    Buông bỏ chẳng phải thua,
    Mà là tự do tâm hồn.
    Trao lại chẳng mất đi,
    Mà là gieo thêm mùa xuân.

    [Chorus – cao trào]
    Tuổi già là kho tàng,
    Không nằm trong vàng ngọc,
    Mà trong lời dịu dàng,
    Trong ánh mắt bình an.
    Người già là cây cổ thụ,
    Che chở bao thế hệ sau,
    Dẫu thời gian có đổi thay,
    Trí tuệ này còn mãi đây.

    [Outro]
    Ôi tuổi già, kho báu ngàn đời,
    Giữ cho đời niềm tin sáng ngời.
    Như ngọn đèn thắp trong đêm tối,
    Soi đường cho mai sau vững bước
    HNI 15/9: 🎵 Bài Hát Chương 34: “Kho Báu Tuổi Già” [Verse 1] Tóc bạc như mây trôi, Mắt sáng như sao rơi, Mỗi nếp nhăn trên làn da Là bài ca của tháng ngày xưa. [Pre-Chorus] Người đi qua bão giông, Giữ trong tim ánh hồng, Bao kinh nghiệm, bao niềm tin, Trao lại đời như kho báu vô hình. [Chorus] Tuổi già là kho tàng, Không nằm trong vàng ngọc, Mà trong lời dịu dàng, Trong ánh mắt bình an. Người già là cây cổ thụ, Che chở bao thế hệ sau, Dẫu thời gian có đổi thay, Trí tuệ này còn mãi đây. [Verse 2] Người trẻ đi nhanh xa, Mang theo bao ước mơ, Người già ngồi lặng yên Nhưng trái tim mở rộng không ngừng. [Pre-Chorus] Không tranh giành, không hơn thua, Chỉ lặng lẽ, chỉ chan chứa. Một cái nắm tay, một nụ cười, Đủ nâng bước ta qua ngàn đời. [Chorus] Tuổi già là kho tàng, Không nằm trong vàng ngọc, Mà trong lời dịu dàng, Trong ánh mắt bình an. Người già là cây cổ thụ, Che chở bao thế hệ sau, Dẫu thời gian có đổi thay, Trí tuệ này còn mãi đây. [Bridge] Buông bỏ chẳng phải thua, Mà là tự do tâm hồn. Trao lại chẳng mất đi, Mà là gieo thêm mùa xuân. [Chorus – cao trào] Tuổi già là kho tàng, Không nằm trong vàng ngọc, Mà trong lời dịu dàng, Trong ánh mắt bình an. Người già là cây cổ thụ, Che chở bao thế hệ sau, Dẫu thời gian có đổi thay, Trí tuệ này còn mãi đây. [Outro] Ôi tuổi già, kho báu ngàn đời, Giữ cho đời niềm tin sáng ngời. Như ngọn đèn thắp trong đêm tối, Soi đường cho mai sau vững bước
    Like
    Love
    Haha
    14
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 15/9 - B34 CHƯƠNG 26: TRONG BẠN BÈ – KHÔNG AI ĐÁNG BỊ BỎ RƠI – Lê Đình Hải

    1. MỞ ĐẦU – BẠN BÈ LÀ PhẦN HỒN CỦA ĐỜI SỐNG CON NGƯỜI
    Trong lịch sử nhân loại, con người không bao giờ tồn tại đơn độc. Chúng ta được sinh ra trong cộng đồng, lớn lên trong vòng tay gia đình, trưởng thành giữa những kết nối xã hội, và thăng hoa trong tình bạn. Bạn bè chính là tấm gương phản chiếu bản thân, là nơi ta chia sẻ niềm vui cũng như gánh vác nỗi buồn. Một người có thể sống mà không giàu có, không quyền lực, nhưng không thể sống một cuộc đời đầy đủ nếu không có bạn bè.
    Tuy nhiên, thực tế xã hội ngày nay cho thấy, không ít người bị bỏ rơi ngay cả trong mối quan hệ bạn bè. Khi thành công, ta có rất nhiều người xung quanh; nhưng khi thất bại, có thể chỉ còn một vài người thật sự ở lại. Chương này muốn khẳng định: trong bạn bè – không ai đáng bị bỏ rơi. Bởi vì mỗi con người đều mang trong mình giá trị, và tình bạn đích thực không bao giờ gắn liền với sự loại trừ.
    2. Tình bạn – nền tảng của sự gắn kết nhân loại
    Tình bạn không chỉ là một mối quan hệ cá nhân, mà còn là chất keo gắn kết xã hội.
    Bạn bè là nơi nương tựa tinh thần. Trong những giây phút khủng hoảng, một lời động viên của bạn có thể thay đổi cả quyết định sống còn.
    Bạn bè là nhân chứng của cuộc đời. Họ là người biết rõ hành trình ta đi, thấu hiểu con người thật của ta.
    Bạn bè là người bạn đồng hành. Không chỉ chia sẻ kỷ niệm vui, họ còn cùng ta đi qua những ngã rẽ tối tăm.
    Nếu gia đình là nơi ta sinh ra, thì bạn bè là gia đình mà ta chọn. Không một ai trong mối quan hệ ấy đáng bị gạt bỏ chỉ vì họ yếu kém hơn, mắc sai lầm, hay đang trong giai đoạn khốn khó.
    3. Tại sao con người lại dễ bỏ rơi bạn bè?
    Có nhiều nguyên nhân dẫn đến việc con người vô tình hoặc hữu ý bỏ rơi bạn bè:
    Chủ nghĩa vụ lợi: Nhiều mối quan hệ bạn bè dựa trên lợi ích. Khi lợi ích biến mất, tình bạn cũng biến mất.
    Áp lực xã hội: Khi một người bạn bị coi thường, bị thất bại, nhiều người vì sợ liên lụy mà xa lánh.
    Thiếu kiên nhẫn: Tình bạn cần sự bao dung. Nhưng có người dễ dàng cắt bỏ bạn bè khi họ mắc lỗi.
    Cái tôi quá lớn: Có người chỉ muốn bạn bè phải giống mình, phải theo ý mình, nếu khác biệt liền quay lưng.
    HNI 15/9 - B34 💥💥💥💥🌺 CHƯƠNG 26: TRONG BẠN BÈ – KHÔNG AI ĐÁNG BỊ BỎ RƠI – Lê Đình Hải 1. MỞ ĐẦU – BẠN BÈ LÀ PhẦN HỒN CỦA ĐỜI SỐNG CON NGƯỜI Trong lịch sử nhân loại, con người không bao giờ tồn tại đơn độc. Chúng ta được sinh ra trong cộng đồng, lớn lên trong vòng tay gia đình, trưởng thành giữa những kết nối xã hội, và thăng hoa trong tình bạn. Bạn bè chính là tấm gương phản chiếu bản thân, là nơi ta chia sẻ niềm vui cũng như gánh vác nỗi buồn. Một người có thể sống mà không giàu có, không quyền lực, nhưng không thể sống một cuộc đời đầy đủ nếu không có bạn bè. Tuy nhiên, thực tế xã hội ngày nay cho thấy, không ít người bị bỏ rơi ngay cả trong mối quan hệ bạn bè. Khi thành công, ta có rất nhiều người xung quanh; nhưng khi thất bại, có thể chỉ còn một vài người thật sự ở lại. Chương này muốn khẳng định: trong bạn bè – không ai đáng bị bỏ rơi. Bởi vì mỗi con người đều mang trong mình giá trị, và tình bạn đích thực không bao giờ gắn liền với sự loại trừ. 2. Tình bạn – nền tảng của sự gắn kết nhân loại Tình bạn không chỉ là một mối quan hệ cá nhân, mà còn là chất keo gắn kết xã hội. Bạn bè là nơi nương tựa tinh thần. Trong những giây phút khủng hoảng, một lời động viên của bạn có thể thay đổi cả quyết định sống còn. Bạn bè là nhân chứng của cuộc đời. Họ là người biết rõ hành trình ta đi, thấu hiểu con người thật của ta. Bạn bè là người bạn đồng hành. Không chỉ chia sẻ kỷ niệm vui, họ còn cùng ta đi qua những ngã rẽ tối tăm. Nếu gia đình là nơi ta sinh ra, thì bạn bè là gia đình mà ta chọn. Không một ai trong mối quan hệ ấy đáng bị gạt bỏ chỉ vì họ yếu kém hơn, mắc sai lầm, hay đang trong giai đoạn khốn khó. 3. Tại sao con người lại dễ bỏ rơi bạn bè? Có nhiều nguyên nhân dẫn đến việc con người vô tình hoặc hữu ý bỏ rơi bạn bè: Chủ nghĩa vụ lợi: Nhiều mối quan hệ bạn bè dựa trên lợi ích. Khi lợi ích biến mất, tình bạn cũng biến mất. Áp lực xã hội: Khi một người bạn bị coi thường, bị thất bại, nhiều người vì sợ liên lụy mà xa lánh. Thiếu kiên nhẫn: Tình bạn cần sự bao dung. Nhưng có người dễ dàng cắt bỏ bạn bè khi họ mắc lỗi. Cái tôi quá lớn: Có người chỉ muốn bạn bè phải giống mình, phải theo ý mình, nếu khác biệt liền quay lưng.
    Like
    Love
    Wow
    11
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 15/9 - B33. BÀI HÁT CHƯƠNG 25 :
    TRONG LÃNH ĐẠO – NGƯỜI GIỎI THẬT SỰ LÀ NGƯỜI BIẾT LẮNG NGHE - Henry Le
    [Verse 1]
    Không phải người đứng trên cao,
    là kẻ chỉ tay, ra lệnh từng câu.
    Không phải người nói thật nhiều,
    mà quên lắng nghe tiếng lòng dân sâu.
    [Pre-Chorus]
    Lãnh đạo giỏi đâu phải quyền uy,
    mà là biết cúi đầu, chia sẻ suy nghĩ.
    Một đôi tai mở ra cho đời,
    lắng nghe khát vọng, nghe cả niềm đau.
    [Chorus]
    Người thật sự mạnh, là người biết lắng nghe,
    không vội phán xét, không khép tim mình lại.
    Từ lời nhỏ bé, ánh sáng dần tỏa ra,
    lãnh đạo vì dân, là lãnh đạo vĩ đại.
    [Verse 2]
    Giữa đêm dài, bao tiếng kêu vang,
    bao con người mong được thấu hiểu.
    Một trái tim biết cảm thông,
    sẽ dẫn lối muôn người đồng hành.
    [Pre-Chorus]
    Quyền lực thật không nằm trong ngai,
    mà trong ánh mắt người dân tin cậy.
    Một bàn tay nắm lấy bàn tay,
    người thủ lĩnh bước cùng nhân loại.
    [Chorus]
    Người thật sự mạnh, là người biết lắng nghe,
    không vội phán xét, không khép tim mình lại.
    Từ lời nhỏ bé, ánh sáng dần tỏa ra,
    lãnh đạo vì dân, là lãnh đạo vĩ đại.
    [Bridge]
    Khi lắng nghe, ta tìm thấy chân lý,
    khi lắng nghe, niềm tin được khơi dậy.
    Không phải để trả lời,
    mà để trái tim được nối liền trái tim.
    [Final Chorus]
    Người thật sự mạnh, là người biết lắng nghe,
    mở rộng vòng tay, trao hy vọng chan hòa.
    Từ nỗi niềm nhỏ, dựng nên cả giấc mơ,
    lãnh đạo nhân dân, là lãnh đạo bất diệt.
    [Outro]
    Người biết lắng nghe… mới thật sự dẫn đường.
    HNI 15/9 - B33. 💥💥💥💥🎶 BÀI HÁT CHƯƠNG 25 : TRONG LÃNH ĐẠO – NGƯỜI GIỎI THẬT SỰ LÀ NGƯỜI BIẾT LẮNG NGHE - Henry Le [Verse 1] Không phải người đứng trên cao, là kẻ chỉ tay, ra lệnh từng câu. Không phải người nói thật nhiều, mà quên lắng nghe tiếng lòng dân sâu. [Pre-Chorus] Lãnh đạo giỏi đâu phải quyền uy, mà là biết cúi đầu, chia sẻ suy nghĩ. Một đôi tai mở ra cho đời, lắng nghe khát vọng, nghe cả niềm đau. [Chorus] Người thật sự mạnh, là người biết lắng nghe, không vội phán xét, không khép tim mình lại. Từ lời nhỏ bé, ánh sáng dần tỏa ra, lãnh đạo vì dân, là lãnh đạo vĩ đại. [Verse 2] Giữa đêm dài, bao tiếng kêu vang, bao con người mong được thấu hiểu. Một trái tim biết cảm thông, sẽ dẫn lối muôn người đồng hành. [Pre-Chorus] Quyền lực thật không nằm trong ngai, mà trong ánh mắt người dân tin cậy. Một bàn tay nắm lấy bàn tay, người thủ lĩnh bước cùng nhân loại. [Chorus] Người thật sự mạnh, là người biết lắng nghe, không vội phán xét, không khép tim mình lại. Từ lời nhỏ bé, ánh sáng dần tỏa ra, lãnh đạo vì dân, là lãnh đạo vĩ đại. [Bridge] Khi lắng nghe, ta tìm thấy chân lý, khi lắng nghe, niềm tin được khơi dậy. Không phải để trả lời, mà để trái tim được nối liền trái tim. [Final Chorus] Người thật sự mạnh, là người biết lắng nghe, mở rộng vòng tay, trao hy vọng chan hòa. Từ nỗi niềm nhỏ, dựng nên cả giấc mơ, lãnh đạo nhân dân, là lãnh đạo bất diệt. [Outro] Người biết lắng nghe… mới thật sự dẫn đường.
    Like
    Love
    Haha
    12
    1 Comments 0 Shares