• HNI 30/8-BÀI HÁT CHƯƠNG 3
    ”Mỗi Con Người Là Một Câu Chuyện Chưa Kể”
    (Henry Le – Lê Đình Hải)
    [Đoạn 1]
    Có những ánh mắt nhìn xa xăm,
    Ẩn sâu một vết thương chẳng gọi tên.
    Có những nụ cười tưởng như ấm áp,
    Mà trong lòng vẫn chảy dài bao nỗi đau.
    Mỗi bàn tay nắm lấy một hy vọng,
    Mỗi bước chân mang một hành trình.
    Dù ta không biết hết nhau,
    Nhưng trong tim ai cũng có một câu chuyện.

    [Điệp khúc]
    Mỗi con người là một câu chuyện chưa kể,
    Một bản nhạc chưa vang hết lời ca.
    Dẫu đời che giấu bằng im lặng,
    Nhưng trái tim vẫn hát khúc thật thà.
    Hãy lắng nghe nhau,
    Hãy mở ra những cánh cửa trong hồn.
    Vì mỗi con người,
    Là một vũ trụ – chẳng ai giống ai.

    [Đoạn 2]
    Có người đã ngã bao lần trên đường,
    Nhưng vẫn đứng lên, vẫn mỉm cười.
    Có người âm thầm hy sinh cả tuổi xuân,
    Để đổi lấy hạnh phúc cho người khác.
    Có những ước mơ chẳng bao giờ nói,
    Có những nỗi nhớ chỉ giữ riêng mình.
    Ai cũng khao khát được thấu hiểu,
    Dù chỉ một lần, dù chỉ một ánh nhìn.

    [Điệp khúc]
    Mỗi con người là một câu chuyện chưa kể,
    Một bản nhạc chưa vang hết lời ca.
    Dẫu đời che giấu bằng im lặng,
    Nhưng trái tim vẫn hát khúc thật thà.
    Hãy lắng nghe nhau,
    Hãy mở ra những cánh cửa trong hồn.
    Vì mỗi con người,
    Là một vũ trụ – chẳng ai giống ai.

    [Bridge]
    Nếu ta nhìn nhau bằng đôi mắt dịu dàng,
    Nếu ta lắng nghe bằng trái tim chân thành,
    Thì thế giới này sẽ thôi cô đơn,
    Mỗi câu chuyện đều trở thành bài ca chung.
    [Điệp khúc cuối]
    Mỗi con người là một câu chuyện chưa kể,
    Như dòng sông ôm giấu ngàn cơn mưa.
    Hãy cùng nhau viết tiếp trang đời,
    Để nỗi đau hóa sức mạnh ngày mai.
    Hãy lắng nghe nhau,
    Hãy yêu thương khi còn kịp trao tay.
    Vì mỗi con người,
    Là một câu chuyện – mãi mãi không phai.

    [Kết]
    Mỗi con người…
    Là một câu chuyện chưa kể…
    Hãy để tình yêu viết nên…
    Những trang đời còn bỏ ngỏ..
    Đọc thêm
    HNI 30/8-BÀI HÁT CHƯƠNG 3 ”Mỗi Con Người Là Một Câu Chuyện Chưa Kể” (Henry Le – Lê Đình Hải) [Đoạn 1] Có những ánh mắt nhìn xa xăm, Ẩn sâu một vết thương chẳng gọi tên. Có những nụ cười tưởng như ấm áp, Mà trong lòng vẫn chảy dài bao nỗi đau. Mỗi bàn tay nắm lấy một hy vọng, Mỗi bước chân mang một hành trình. Dù ta không biết hết nhau, Nhưng trong tim ai cũng có một câu chuyện. [Điệp khúc] Mỗi con người là một câu chuyện chưa kể, Một bản nhạc chưa vang hết lời ca. Dẫu đời che giấu bằng im lặng, Nhưng trái tim vẫn hát khúc thật thà. Hãy lắng nghe nhau, Hãy mở ra những cánh cửa trong hồn. Vì mỗi con người, Là một vũ trụ – chẳng ai giống ai. [Đoạn 2] Có người đã ngã bao lần trên đường, Nhưng vẫn đứng lên, vẫn mỉm cười. Có người âm thầm hy sinh cả tuổi xuân, Để đổi lấy hạnh phúc cho người khác. Có những ước mơ chẳng bao giờ nói, Có những nỗi nhớ chỉ giữ riêng mình. Ai cũng khao khát được thấu hiểu, Dù chỉ một lần, dù chỉ một ánh nhìn. [Điệp khúc] Mỗi con người là một câu chuyện chưa kể, Một bản nhạc chưa vang hết lời ca. Dẫu đời che giấu bằng im lặng, Nhưng trái tim vẫn hát khúc thật thà. Hãy lắng nghe nhau, Hãy mở ra những cánh cửa trong hồn. Vì mỗi con người, Là một vũ trụ – chẳng ai giống ai. [Bridge] Nếu ta nhìn nhau bằng đôi mắt dịu dàng, Nếu ta lắng nghe bằng trái tim chân thành, Thì thế giới này sẽ thôi cô đơn, Mỗi câu chuyện đều trở thành bài ca chung. [Điệp khúc cuối] Mỗi con người là một câu chuyện chưa kể, Như dòng sông ôm giấu ngàn cơn mưa. Hãy cùng nhau viết tiếp trang đời, Để nỗi đau hóa sức mạnh ngày mai. Hãy lắng nghe nhau, Hãy yêu thương khi còn kịp trao tay. Vì mỗi con người, Là một câu chuyện – mãi mãi không phai. [Kết] Mỗi con người… Là một câu chuyện chưa kể… Hãy để tình yêu viết nên… Những trang đời còn bỏ ngỏ.. Đọc thêm
    Like
    Love
    Haha
    Wow
    Sad
    21
    3 Comments 0 Shares
  • HNI 30/8- Bài thơ dài cho chương 2
    “Vì sao con người dễ dàng phán xét nhau – Lê Đình Hải và bài học từ xã hội hiện đại”
    1.
    Giữa phố phường náo động,
    Lời bàn tán vội vàng,
    Người chưa hiểu lòng nhau
    Đã vội mang phán xét.
    2.
    Ánh mắt như lưỡi dao,
    Lời nói như gió độc,
    Một câu buông vô tình,
    Có khi là vết sẹo.

    3.
    Con người từ muôn thuở
    Sợ bị lạc đàn, cô đơn,
    Nên chạy theo tập thể
    Mà quên đi cá nhân.

    4.
    Phán xét như vỏ bọc,
    Che nỗi sợ chính mình,
    Đặt kẻ khác thấp hơn
    Để cảm thấy cao lớn.

    5.
    Thế giới hiện đại lắm,
    Mạng xã hội tràn lan,
    Ngón tay gõ vài chữ,
    Cũng đủ phá tan đời.

    6.
    Chưa kịp nghe trọn câu,
    Đã vội vàng kết tội,
    Chưa nhìn thấy tận mắt,
    Đã chụp mũ phủ đầu.

    7.
    Nhưng đằng sau phán xét
    Là trái tim mong manh,
    Con người luôn bất an,
    Nên phán xét để tự vệ.

    8.
    Xã hội càng phát triển,
    Áp lực càng dâng cao,
    Phán xét trở thành thói,
    Như bản năng sinh tồn.

    9.
    Hải nhìn vào nhân thế,
    Thấy vòng xoáy đau thương:
    Phán xét nuôi thành kiến,
    Thành kiến sinh hận thù.

    10.
    Người phán xét – kẻ khổ,
    Người bị phán xét – đau,
    Tất cả đều mắc kẹt
    Trong ngục tù vô hình.

    11.
    Vậy đâu là lối thoát?
    Hãy học cách lắng nghe,
    Hãy mở lòng từ ái,
    Hiểu rằng ai cũng người.

    12.
    Phán xét chỉ như mây,
    Tan đi trong phút chốc,
    Chỉ tình thương còn lại
    Nuôi dưỡng sự trường tồn.

    13.
    Nếu xã hội nhìn nhau
    Bằng đôi mắt cảm thông,
    Ta sẽ thấy nhân loại
    Là một biển bao dung.

    14.
    Mỗi người đều một phần,
    Trong bản nhạc chung sống,
    Nếu ta thôi phán xét,
    Âm vang đời sẽ trong.

    15.
    Hãy dừng lại một giây,
    Trước khi buông câu nói,
    Biết đâu sau nụ cười
    Là vết thương rướm máu.

    16.
    Hãy nhìn vào chính mình,
    Trước khi nhìn người khác,
    Thấy yếu đuối trong ta
    Để hiểu người yếu đuối.

    17.
    Phán xét là chiếc gương,
    Phản chiếu lòng bất an,
    Người khôn ngoan thấu hiểu,
    Không dùng nó giết nhau.

    18.
    Trong thế giới hôm nay,
    Bài học Hải muốn nhắn:
    Sống là để trưởng thành,
    Không phải để hạ bệ.

    19.
    Con người đẹp nhất khi
    Dám bao dung nhân thế,
    Dám đứng lên bảo vệ
    Kẻ đang bị phán xét.

    20.
    Và rồi ta sẽ thấy
    Một xã hội vững bền,
    Khi không còn ai sợ
    Những lời buông oan nghiệt.
    HNI 30/8- 📕Bài thơ dài cho chương 2 “Vì sao con người dễ dàng phán xét nhau – Lê Đình Hải và bài học từ xã hội hiện đại” 1. Giữa phố phường náo động, Lời bàn tán vội vàng, Người chưa hiểu lòng nhau Đã vội mang phán xét. 2. Ánh mắt như lưỡi dao, Lời nói như gió độc, Một câu buông vô tình, Có khi là vết sẹo. 3. Con người từ muôn thuở Sợ bị lạc đàn, cô đơn, Nên chạy theo tập thể Mà quên đi cá nhân. 4. Phán xét như vỏ bọc, Che nỗi sợ chính mình, Đặt kẻ khác thấp hơn Để cảm thấy cao lớn. 5. Thế giới hiện đại lắm, Mạng xã hội tràn lan, Ngón tay gõ vài chữ, Cũng đủ phá tan đời. 6. Chưa kịp nghe trọn câu, Đã vội vàng kết tội, Chưa nhìn thấy tận mắt, Đã chụp mũ phủ đầu. 7. Nhưng đằng sau phán xét Là trái tim mong manh, Con người luôn bất an, Nên phán xét để tự vệ. 8. Xã hội càng phát triển, Áp lực càng dâng cao, Phán xét trở thành thói, Như bản năng sinh tồn. 9. Hải nhìn vào nhân thế, Thấy vòng xoáy đau thương: Phán xét nuôi thành kiến, Thành kiến sinh hận thù. 10. Người phán xét – kẻ khổ, Người bị phán xét – đau, Tất cả đều mắc kẹt Trong ngục tù vô hình. 11. Vậy đâu là lối thoát? Hãy học cách lắng nghe, Hãy mở lòng từ ái, Hiểu rằng ai cũng người. 12. Phán xét chỉ như mây, Tan đi trong phút chốc, Chỉ tình thương còn lại Nuôi dưỡng sự trường tồn. 13. Nếu xã hội nhìn nhau Bằng đôi mắt cảm thông, Ta sẽ thấy nhân loại Là một biển bao dung. 14. Mỗi người đều một phần, Trong bản nhạc chung sống, Nếu ta thôi phán xét, Âm vang đời sẽ trong. 15. Hãy dừng lại một giây, Trước khi buông câu nói, Biết đâu sau nụ cười Là vết thương rướm máu. 16. Hãy nhìn vào chính mình, Trước khi nhìn người khác, Thấy yếu đuối trong ta Để hiểu người yếu đuối. 17. Phán xét là chiếc gương, Phản chiếu lòng bất an, Người khôn ngoan thấu hiểu, Không dùng nó giết nhau. 18. Trong thế giới hôm nay, Bài học Hải muốn nhắn: Sống là để trưởng thành, Không phải để hạ bệ. 19. Con người đẹp nhất khi Dám bao dung nhân thế, Dám đứng lên bảo vệ Kẻ đang bị phán xét. 20. Và rồi ta sẽ thấy Một xã hội vững bền, Khi không còn ai sợ Những lời buông oan nghiệt.
    Love
    Like
    Wow
    21
    4 Comments 0 Shares
  • chúc cả nhà hcoin có nhiều tài lôc nha
    chúc cả nhà hcoin có nhiều tài lôc nha
    Love
    Like
    Haha
    Wow
    Angry
    19
    3 Comments 0 Shares
  • HNI 30/8 Bài thơ chương 3: Mỗi con người là một câu chuyện chưa kể – Henry Le,

    Mỗi con người là một câu chuyện chưa kể
    Có những ánh mắt lặng thầm trong đêm,
    Chứa bao dặm dài của nỗi niềm chưa tỏ.
    Có những nụ cười tưởng chừng như gió,
    Nhưng phía sau là cơn bão chưa tan.
    Mỗi bàn tay, mỗi bước chân gian nan,
    Đều khắc ghi những đoạn đời chồng chất.
    Những mất mát, những yêu thương ngắt quãng,
    Không một ai ngoài họ hiểu hết được đâu.

    Có người sống cả đời lặng lẽ như màu,
    Chẳng ồn ào nhưng sâu xa như biển.
    Có kẻ đi qua, mang hồn đầy phiến diện,
    Chỉ thấy bề ngoài, chẳng thấu bên trong.
    Mỗi vết sẹo giấu kín trên làn da,
    Là một chương sử thi không bao giờ viết.
    Mỗi giọt nước mắt rơi trong tĩnh mịch,
    Là một trang đời không ai đọc hết đâu.

    Có ai biết đứa trẻ bán vé số bên cầu,
    Từng mơ thành thầy giáo dạy văn nơi phố thị.
    Có ai hay người công nhân ca đêm mệt mỏi,
    Từng muốn trở thành họa sĩ vẽ bầu trời.
    Có ai hiểu người già ngồi trước hiên trông ngóng,
    Cả đời từng là một chiến binh oanh liệt.
    Có ai nghe người phụ nữ gánh hàng rong tha thiết,
    Là một thi sĩ bỏ quên giấc mơ thuở ban đầu.

    Chúng ta thường phán xét rất mau,
    Chỉ từ dáng đi, giọng nói, bộ quần áo.
    Nhưng phía sau những điều nông nổi ấy,
    Là cả một hành trình chưa ai kịp hiểu sâu.
    Có người dám kể, có người không,
    Có người chọn im lặng, có người cất thành thơ.
    Nhưng tất cả – dù trong lặng lẽ hay trong mơ,
    Đều mang trong mình một câu chuyện chưa kể.

    Mỗi con người là một vũ trụ riêng,
    Với hành tinh, với mặt trăng, mặt trời xoay vòng.
    Có ánh sáng, có bóng tối chập chùng,
    Có thiên thần, có ác quỷ bên trong chực chờ.
    Nếu ta lắng nghe, nếu ta mở lòng,
    Ta sẽ thấy ngọc ngà ẩn sau đá sỏi.
    Nếu ta kiên nhẫn nhìn lâu hơn khoảnh khắc,
    Ta sẽ thấy bông hoa nở trong tro tàn.

    Đừng vội kết luận khi chưa đọc hết một trang,
    Đừng vội quay đi khi chưa hiểu một ánh nhìn.
    Mỗi cái bắt tay, mỗi nụ cười bình dị,
    Đều cất giữ một khát vọng sinh tồn.
    Mỗi con người, như một cuốn sách,
    Có chương buồn, có chương rực rỡ, sáng trong.
    Và ta, khi đi ngang đời nhau một thoáng,
    Đừng chỉ lướt qua – hãy thử đọc một dòng.

    Vì biết đâu sau lớp bụi mờ che phủ,
    Là một bài ca đẹp hơn cả trời sao.
    Vì biết đâu sau những bước chân lao đao,
    Là một linh hồn đã từng rực lửa.
    Mỗi con người, Henry Le từng nói,
    Đọc thêm
    HNI 30/8 Bài thơ chương 3: Mỗi con người là một câu chuyện chưa kể – Henry Le, Mỗi con người là một câu chuyện chưa kể Có những ánh mắt lặng thầm trong đêm, Chứa bao dặm dài của nỗi niềm chưa tỏ. Có những nụ cười tưởng chừng như gió, Nhưng phía sau là cơn bão chưa tan. Mỗi bàn tay, mỗi bước chân gian nan, Đều khắc ghi những đoạn đời chồng chất. Những mất mát, những yêu thương ngắt quãng, Không một ai ngoài họ hiểu hết được đâu. Có người sống cả đời lặng lẽ như màu, Chẳng ồn ào nhưng sâu xa như biển. Có kẻ đi qua, mang hồn đầy phiến diện, Chỉ thấy bề ngoài, chẳng thấu bên trong. Mỗi vết sẹo giấu kín trên làn da, Là một chương sử thi không bao giờ viết. Mỗi giọt nước mắt rơi trong tĩnh mịch, Là một trang đời không ai đọc hết đâu. Có ai biết đứa trẻ bán vé số bên cầu, Từng mơ thành thầy giáo dạy văn nơi phố thị. Có ai hay người công nhân ca đêm mệt mỏi, Từng muốn trở thành họa sĩ vẽ bầu trời. Có ai hiểu người già ngồi trước hiên trông ngóng, Cả đời từng là một chiến binh oanh liệt. Có ai nghe người phụ nữ gánh hàng rong tha thiết, Là một thi sĩ bỏ quên giấc mơ thuở ban đầu. Chúng ta thường phán xét rất mau, Chỉ từ dáng đi, giọng nói, bộ quần áo. Nhưng phía sau những điều nông nổi ấy, Là cả một hành trình chưa ai kịp hiểu sâu. Có người dám kể, có người không, Có người chọn im lặng, có người cất thành thơ. Nhưng tất cả – dù trong lặng lẽ hay trong mơ, Đều mang trong mình một câu chuyện chưa kể. Mỗi con người là một vũ trụ riêng, Với hành tinh, với mặt trăng, mặt trời xoay vòng. Có ánh sáng, có bóng tối chập chùng, Có thiên thần, có ác quỷ bên trong chực chờ. Nếu ta lắng nghe, nếu ta mở lòng, Ta sẽ thấy ngọc ngà ẩn sau đá sỏi. Nếu ta kiên nhẫn nhìn lâu hơn khoảnh khắc, Ta sẽ thấy bông hoa nở trong tro tàn. Đừng vội kết luận khi chưa đọc hết một trang, Đừng vội quay đi khi chưa hiểu một ánh nhìn. Mỗi cái bắt tay, mỗi nụ cười bình dị, Đều cất giữ một khát vọng sinh tồn. Mỗi con người, như một cuốn sách, Có chương buồn, có chương rực rỡ, sáng trong. Và ta, khi đi ngang đời nhau một thoáng, Đừng chỉ lướt qua – hãy thử đọc một dòng. Vì biết đâu sau lớp bụi mờ che phủ, Là một bài ca đẹp hơn cả trời sao. Vì biết đâu sau những bước chân lao đao, Là một linh hồn đã từng rực lửa. Mỗi con người, Henry Le từng nói, Đọc thêm
    Love
    Like
    Wow
    Haha
    Sad
    22
    3 Comments 0 Shares
  • HNI30/8 - . . BÀI THƠ CHƯƠNG 1
    KHỞI NGUỒN CỦA MỌI KHINH THƯỜNG
    (Henry Le – Lê Đình Hải)
    Có những ánh mắt soi người như tấm gương,
    Nhưng gương mờ đi bởi bụi kiêu căng lấp phủ.
    Người nhìn người không thấy sự đồng cảm chan chứa,
    Chỉ thấy bóng mình phóng đại trong cơn ảo tưởng ngạo nghễ.

    Khinh thường – hạt giống gieo từ nỗi bất an,
    Từ khao khát hơn người, từ sợ hãi kém cỏi.
    Trong sâu thẳm linh hồn, mỗi con người mong được thừa nhận,
    Nhưng khi trái tim khép lại, ta dựng lên bức tường phân biệt.

    Có kẻ khinh người nghèo vì cho rằng mình giàu,
    Nhưng giàu đâu xóa nổi nỗi lo sợ trắng tay.
    Có kẻ khinh người dốt vì nghĩ mình hiểu biết,
    Nhưng tri thức thật sự là khiêm cung trước vô biên.

    Kẻ khinh thường thường không biết,
    Họ đang cúi xuống chính phần yếu mềm trong mình.
    Khinh người khác – thật ra là khinh chính mình,
    Vì chưa đủ bao dung để thấy giá trị người trước mặt.

    Tôn trọng là gì? – Là nhận ra ta chỉ là một mảnh,
    Một mảnh mong manh trong biển đời vô tận.
    Mỗi con người đều có nỗi đau, khát vọng,
    Mỗi tiếng nói đều là sợi dây nối chúng ta lại gần nhau.

    Khởi nguồn của khinh thường không nằm ngoài thế giới,
    Nó nằm trong góc tối của bản ngã chưa sáng soi.
    Khi ta so sánh, khi ta muốn cao hơn người khác,
    Là lúc hạt mầm khinh rẻ bắt đầu bén rễ.

    Hãy thử cúi xuống một lần thật sự,
    Nhìn vào mắt người ăn xin ngoài phố vắng đêm đông.
    Trong run rẩy kia có bóng dáng ta,
    Trong đói khát kia có nỗi sợ mà chính ta từng biết.

    Khi hiểu được, lòng khinh thường tan biến,
    Chỉ còn lại sự thương yêu và đồng cảm.
    Tôn trọng không phải là ban phát,
    Mà là thừa nhận: người trước mặt ta cũng là một vũ trụ trọn vẹn.

    Khởi nguồn của mọi khinh thường là ngộ nhận,
    Rằng ta cao hơn, rằng ta xứng đáng hơn.
    Nhưng chân lý là: không ai cao hơn sự sống,
    Và không ai thấp hơn phẩm giá con người.

    Hãy dừng lại trước khi gieo ánh mắt khinh khi,
    Bởi ánh mắt ấy phản chiếu lại chính tâm hồn ta.
    Người được tôn trọng – sẽ biết yêu thương,
    Người biết yêu thương – sẽ không còn khinh thường ai nữa.
    Đọc thêm
    HNI30/8 - . . BÀI THƠ CHƯƠNG 1 KHỞI NGUỒN CỦA MỌI KHINH THƯỜNG (Henry Le – Lê Đình Hải) Có những ánh mắt soi người như tấm gương, Nhưng gương mờ đi bởi bụi kiêu căng lấp phủ. Người nhìn người không thấy sự đồng cảm chan chứa, Chỉ thấy bóng mình phóng đại trong cơn ảo tưởng ngạo nghễ. Khinh thường – hạt giống gieo từ nỗi bất an, Từ khao khát hơn người, từ sợ hãi kém cỏi. Trong sâu thẳm linh hồn, mỗi con người mong được thừa nhận, Nhưng khi trái tim khép lại, ta dựng lên bức tường phân biệt. Có kẻ khinh người nghèo vì cho rằng mình giàu, Nhưng giàu đâu xóa nổi nỗi lo sợ trắng tay. Có kẻ khinh người dốt vì nghĩ mình hiểu biết, Nhưng tri thức thật sự là khiêm cung trước vô biên. Kẻ khinh thường thường không biết, Họ đang cúi xuống chính phần yếu mềm trong mình. Khinh người khác – thật ra là khinh chính mình, Vì chưa đủ bao dung để thấy giá trị người trước mặt. Tôn trọng là gì? – Là nhận ra ta chỉ là một mảnh, Một mảnh mong manh trong biển đời vô tận. Mỗi con người đều có nỗi đau, khát vọng, Mỗi tiếng nói đều là sợi dây nối chúng ta lại gần nhau. Khởi nguồn của khinh thường không nằm ngoài thế giới, Nó nằm trong góc tối của bản ngã chưa sáng soi. Khi ta so sánh, khi ta muốn cao hơn người khác, Là lúc hạt mầm khinh rẻ bắt đầu bén rễ. Hãy thử cúi xuống một lần thật sự, Nhìn vào mắt người ăn xin ngoài phố vắng đêm đông. Trong run rẩy kia có bóng dáng ta, Trong đói khát kia có nỗi sợ mà chính ta từng biết. Khi hiểu được, lòng khinh thường tan biến, Chỉ còn lại sự thương yêu và đồng cảm. Tôn trọng không phải là ban phát, Mà là thừa nhận: người trước mặt ta cũng là một vũ trụ trọn vẹn. Khởi nguồn của mọi khinh thường là ngộ nhận, Rằng ta cao hơn, rằng ta xứng đáng hơn. Nhưng chân lý là: không ai cao hơn sự sống, Và không ai thấp hơn phẩm giá con người. Hãy dừng lại trước khi gieo ánh mắt khinh khi, Bởi ánh mắt ấy phản chiếu lại chính tâm hồn ta. Người được tôn trọng – sẽ biết yêu thương, Người biết yêu thương – sẽ không còn khinh thường ai nữa. Đọc thêm
    Like
    Love
    Wow
    Yay
    Sad
    24
    4 Comments 0 Shares
  • HNI 30-8:
    LỜI CẦU NGUYỆN CHO TẬP ĐOÀN HGROUP & CỘNG ĐỒNG ( ĐỨC PHÂT)
    Nam mô a di Đà phật
    Hôm nay ngày 30/8/2025 dương lịch - 8/7 âm lịch

    Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
    Chúng con thành kính hướng về Tam Bảo, dâng lên lời cầu nguyện với tất cả lòng thành, nguyện xin ánh sáng từ bi và trí tuệ của Đức Phật soi rọi và che chở cho tập đoàn HGROUP cùng toàn thể cộng đồng.
    Nguyện cho HGROUP luôn vững bền, phát triển thịnh vượng, là nơi hội tụ những con người tài đức, cùng nhau xây dựng một doanh nghiệp không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu lòng nhân ái, luôn lấy chữ “Tâm” làm gốc, lấy chữ “Tín” làm nền, mang lại giá trị bền vững cho xã hội.
    Nguyện cho những người đồng hành cùng HGROUP luôn được bình an, mạnh khỏe, trí tuệ sáng suốt, vững bước trên con đường sự nghiệp và cuộc sống. Mỗi thành viên trong cộng đồng đều giữ được tâm từ bi, trí tuệ minh mẫn, biết sẻ chia và giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau tạo dựng một tương lai tốt đẹp.
    Nguyện cho cộng đồng HCoin ngày càng phát triển, mang đến sự thịnh vượng cho tất cả những ai đặt niềm tin và nỗ lực vì nó. Xin cho tất cả những ai đồng hành cùng HCoin đều được an lành, có trí tuệ để vững tin trên con đường phát triển, dùng tài chính như một phương tiện để giúp đời, giúp người.
    Nguyện cho tất cả chúng sinh trong cõi đời này luôn được an vui, thoát khỏi khổ đau, sống trong ánh sáng từ bi và trí tuệ của Đức Phật.
    Nam Mô A Di Đà Phật!
    Đọc thêm
    HNI 30-8: LỜI CẦU NGUYỆN CHO TẬP ĐOÀN HGROUP & CỘNG ĐỒNG ( ĐỨC PHÂT) Nam mô a di Đà phật Hôm nay ngày 30/8/2025 dương lịch - 8/7 âm lịch Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật! Chúng con thành kính hướng về Tam Bảo, dâng lên lời cầu nguyện với tất cả lòng thành, nguyện xin ánh sáng từ bi và trí tuệ của Đức Phật soi rọi và che chở cho tập đoàn HGROUP cùng toàn thể cộng đồng. Nguyện cho HGROUP luôn vững bền, phát triển thịnh vượng, là nơi hội tụ những con người tài đức, cùng nhau xây dựng một doanh nghiệp không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu lòng nhân ái, luôn lấy chữ “Tâm” làm gốc, lấy chữ “Tín” làm nền, mang lại giá trị bền vững cho xã hội. Nguyện cho những người đồng hành cùng HGROUP luôn được bình an, mạnh khỏe, trí tuệ sáng suốt, vững bước trên con đường sự nghiệp và cuộc sống. Mỗi thành viên trong cộng đồng đều giữ được tâm từ bi, trí tuệ minh mẫn, biết sẻ chia và giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau tạo dựng một tương lai tốt đẹp. Nguyện cho cộng đồng HCoin ngày càng phát triển, mang đến sự thịnh vượng cho tất cả những ai đặt niềm tin và nỗ lực vì nó. Xin cho tất cả những ai đồng hành cùng HCoin đều được an lành, có trí tuệ để vững tin trên con đường phát triển, dùng tài chính như một phương tiện để giúp đời, giúp người. Nguyện cho tất cả chúng sinh trong cõi đời này luôn được an vui, thoát khỏi khổ đau, sống trong ánh sáng từ bi và trí tuệ của Đức Phật. Nam Mô A Di Đà Phật! Đọc thêm
    Love
    Like
    Haha
    Wow
    22
    4 Comments 0 Shares
  • HCOIN 30/8
    BÀI THƠ CHƯƠNG 2: DOANH NGHIỆP SỐ LÀ GÌ? KHÁC GÌ DOANH NGHIỆP TRUYỀN THỐNG

    Doanh nghiệp số – khúc ca thời đại

    Ngày xưa phố chợ đông vui,
    Gian hàng, quầy kệ, tiếng cười trao tay.
    Buôn bán phải gặp mặt ngay,
    Kẻ mua, người bán, xưa nay mới thành.

    Doanh nghiệp truyền thống dựng thành,
    Tường gạch, mái ngói, đất dành làm kho.
    Hợp đồng giấy trắng mực nho,
    Con dấu đỏ chói mới cho vững bền.

    Kế toán cộng sổ từng bên,
    Từng trang ghi chép, tay bền tháng năm.
    Dữ liệu chậm bước, âm thầm,
    Quyết định nhiều lúc sai lầm muộn thay.

    Rồi một cơn gió tràn bay,
    Cách mạng công nghệ, hôm nay hiện hình.
    Internet mở cánh cửa xinh,
    Đưa doanh nghiệp số quang minh rạng ngời.
    Doanh nghiệp số chẳng cần ngồi,
    Trong văn phòng lớn mới coi là thành.
    Chỉ cần dữ liệu vươn nhanh,
    Kết nối khách khắp bốn phương mười miền.

    Không gian số – chính thị trường,
    Blockchain giữ vững, minh đường giao thương.
    AI phân tích lẽ thường,
    Tự động hóa hết, đo lường chuẩn ngay.

    Khác biệt lớn, chẳng còn đây
    Khoảng cách thời gian, đường bay địa cầu.
    Truyền thống nặng gánh cơ đầu,
    Còn nay doanh nghiệp nhẹ nhàng số hoá.
    Khách hàng chẳng đợi chờ quá,
    Một cú click đã thỏa lòng mong.
    Giao dịch diễn ra thong dong,
    Ngày và đêm cũng không còn khoảng cách.

    Doanh nghiệp số vững vàng thách thức,
    Thay đổi nhanh, thích ứng tức thì.
    Không cần bộ máy li ti,
    Mà cần tư duy, sáng tri thức người.

    Truyền thống ví như con thuyền,
    Cột buồm chắc nịch, vững miền sóng to.
    Doanh nghiệp số giống ánh sao,
    Dẫn đường bão tố, bay cao vạn tầng.
    Một bên dựa sức người cần,
    Một bên dữ liệu, trí nhân dẫn đường.
    Một bên vòng quay thông thường,
    Một bên tốc độ phi thường, vô song.

    Thời đại mới, khúc ca hồng:
    “Doanh nghiệp số – tấm lòng tương lai.
    Không còn tường gạch, hàng rào,
    Chỉ còn sáng tạo, dạt dào niềm tin.”
    Dù truyền thống chẳng lụi tàn,
    Nó như nền móng, bước ban đầu.
    Song kỷ nguyên số vẫy chào,
    Mở ra thế giới, nhiệm mầu vô biên.

    Lời nhắn gửi cuối bài thơ
    Ai xây doanh nghiệp hôm nay,
    Xin đừng chỉ giữ hình hài cũ xưa.
    Hãy hòa nhịp với nắng mưa,
    Cùng dòng kỹ thuật, cùng mùa chuyển thay.

    Doanh nghiệp số – chính tương lai,
    Khác gì truyền thống? Khác ngay nhịp thở.
    Một bên quá khứ chan chứa,
    Một bên mở rộng, bầu trời tự do.
    HCOIN 30/8 🏵️🏵️🌺 BÀI THƠ CHƯƠNG 2: DOANH NGHIỆP SỐ LÀ GÌ? KHÁC GÌ DOANH NGHIỆP TRUYỀN THỐNG 📙Doanh nghiệp số – khúc ca thời đại Ngày xưa phố chợ đông vui, Gian hàng, quầy kệ, tiếng cười trao tay. Buôn bán phải gặp mặt ngay, Kẻ mua, người bán, xưa nay mới thành. Doanh nghiệp truyền thống dựng thành, Tường gạch, mái ngói, đất dành làm kho. Hợp đồng giấy trắng mực nho, Con dấu đỏ chói mới cho vững bền. Kế toán cộng sổ từng bên, Từng trang ghi chép, tay bền tháng năm. Dữ liệu chậm bước, âm thầm, Quyết định nhiều lúc sai lầm muộn thay. Rồi một cơn gió tràn bay, Cách mạng công nghệ, hôm nay hiện hình. Internet mở cánh cửa xinh, Đưa doanh nghiệp số quang minh rạng ngời. Doanh nghiệp số chẳng cần ngồi, Trong văn phòng lớn mới coi là thành. Chỉ cần dữ liệu vươn nhanh, Kết nối khách khắp bốn phương mười miền. Không gian số – chính thị trường, Blockchain giữ vững, minh đường giao thương. AI phân tích lẽ thường, Tự động hóa hết, đo lường chuẩn ngay. Khác biệt lớn, chẳng còn đây Khoảng cách thời gian, đường bay địa cầu. Truyền thống nặng gánh cơ đầu, Còn nay doanh nghiệp nhẹ nhàng số hoá. Khách hàng chẳng đợi chờ quá, Một cú click đã thỏa lòng mong. Giao dịch diễn ra thong dong, Ngày và đêm cũng không còn khoảng cách. Doanh nghiệp số vững vàng thách thức, Thay đổi nhanh, thích ứng tức thì. Không cần bộ máy li ti, Mà cần tư duy, sáng tri thức người. Truyền thống ví như con thuyền, Cột buồm chắc nịch, vững miền sóng to. Doanh nghiệp số giống ánh sao, Dẫn đường bão tố, bay cao vạn tầng. Một bên dựa sức người cần, Một bên dữ liệu, trí nhân dẫn đường. Một bên vòng quay thông thường, Một bên tốc độ phi thường, vô song. Thời đại mới, khúc ca hồng: “Doanh nghiệp số – tấm lòng tương lai. Không còn tường gạch, hàng rào, Chỉ còn sáng tạo, dạt dào niềm tin.” Dù truyền thống chẳng lụi tàn, Nó như nền móng, bước ban đầu. Song kỷ nguyên số vẫy chào, Mở ra thế giới, nhiệm mầu vô biên. Lời nhắn gửi cuối bài thơ Ai xây doanh nghiệp hôm nay, Xin đừng chỉ giữ hình hài cũ xưa. Hãy hòa nhịp với nắng mưa, Cùng dòng kỹ thuật, cùng mùa chuyển thay. Doanh nghiệp số – chính tương lai, Khác gì truyền thống? Khác ngay nhịp thở. Một bên quá khứ chan chứa, Một bên mở rộng, bầu trời tự do.
    Love
    Like
    Yay
    Wow
    Sad
    25
    5 Comments 0 Shares
  • Phạm thị Thái chào cộng đồng mạng H'gruop - HNI CHÚC BUỔI CHIỀU TRÀN ĐẦY NẮNG LƯỢNG. MỜI CẢ NHÀ KẾT BẠN VỚI MÌNH NHÉ
    Phạm thị Thái chào cộng đồng mạng H'gruop - HNI CHÚC BUỔI CHIỀU TRÀN ĐẦY NẮNG LƯỢNG. MỜI CẢ NHÀ KẾT BẠN VỚI MÌNH NHÉ
    Love
    Like
    Haha
    Wow
    20
    4 Comments 0 Shares
  • HNI 30/8- bài hát chương 2 
    BÀI HÁT: “Đừng Vội Phán Xét”
    (Lời ca lấy cảm hứng từ chương 2 – Lê Đình Hải)
    Verse 1
    Con người nhìn nhau qua ánh mắt lạnh,
    Như lưỡi dao vô hình rạch vào tim.
    Một lời nói tưởng như gió thoảng,
    Lại hóa thành xiềng xích giam cầm niềm tin.
    Ta dễ dàng dựng nên tòa án,
    Trong lòng mình, chẳng cần chứng cứ chi.
    Phán xét nhau, như thể ta toàn năng,
    Mà quên rằng ai cũng mang vết thương.

    Điệp khúc 1
    Đừng vội phán xét khi chưa hiểu hết,
    Phía sau nụ cười là bao nỗi đau.
    Mỗi người một kiếp, một câu chuyện dài,
    Không ai xứng đáng bị coi thường đâu.
    Đừng lấy chuẩn mực của riêng ta,
    Mà áp đặt cho cuộc đời người khác.
    Nếu muốn xã hội này bớt thương đau,
    Hãy học cách lắng nghe, cảm thông.

    Verse 2
    Trong xã hội hiện đại,
    Mạng lưới ảo giăng đầy,
    Một dòng chữ phóng đi vội vã,
    Có thể giết chết một trái tim.
    Người ta dễ quên đi sự thật,
    Thích tin vào những điều phù phiếm.
    Đám đông hùa theo tiếng hô vang,
    Mà quên mất sự lặng im công bằng.

    Điệp khúc 2
    Đừng vội phán xét khi chưa hiểu hết,
    Mỗi con người là một vũ trụ riêng.
    Đừng ném đá vào một linh hồn yếu đuối,
    Khi ta cũng từng ngã, từng đau, từng phiền.
    Chúng ta cần nhiều yêu thương hơn,
    Thay vì lời cay nghiệt lạnh lùng.
    Hãy mở rộng vòng tay,
    Thay vì dựng lên bức tường ngăn cách.

    Cầu nối (Bridge)
    Nếu ta sống bằng ánh nhìn tử tế,
    Thế giới này sẽ bớt bao hận thù.
    Nếu ta học cách kiên nhẫn và lắng nghe,
    Con người sẽ không còn sợ nhau nữa.
    Hãy đặt mình trong đôi giày của kẻ khác,
    Để hiểu hành trình họ phải đi qua.
    Đằng sau một quyết định, một sai lầm,
    Có khi là cả một bi kịch sâu xa.

    Điệp khúc cuối
    Đừng vội phán xét khi chưa hiểu hết,
    Mỗi trái tim đều mong được thấu cảm.
    Khi ta chọn yêu thương thay vì phán xét,
    Xã hội này sẽ chữa lành vết thương.
    Hãy để nhân loại cùng nhau học lại,
    Bài học từ nghìn năm vẫn còn nguyên:
    Tôn trọng, bao dung, lắng nghe, thấu hiểu –
    Đó mới là con đường tiến hóa thật sự.

    Kết
    Đừng vội phán xét, xin hãy chậm lại,
    Một ánh mắt nhân từ thay ngàn lời nói.
    Khi ta không còn vội vàng chê trách,
    Ta mới thật sự học cách… làm người.
    HNI 30/8- 🎵 bài hát chương 2  🎵 BÀI HÁT: “Đừng Vội Phán Xét” (Lời ca lấy cảm hứng từ chương 2 – Lê Đình Hải) Verse 1 Con người nhìn nhau qua ánh mắt lạnh, Như lưỡi dao vô hình rạch vào tim. Một lời nói tưởng như gió thoảng, Lại hóa thành xiềng xích giam cầm niềm tin. Ta dễ dàng dựng nên tòa án, Trong lòng mình, chẳng cần chứng cứ chi. Phán xét nhau, như thể ta toàn năng, Mà quên rằng ai cũng mang vết thương. Điệp khúc 1 Đừng vội phán xét khi chưa hiểu hết, Phía sau nụ cười là bao nỗi đau. Mỗi người một kiếp, một câu chuyện dài, Không ai xứng đáng bị coi thường đâu. Đừng lấy chuẩn mực của riêng ta, Mà áp đặt cho cuộc đời người khác. Nếu muốn xã hội này bớt thương đau, Hãy học cách lắng nghe, cảm thông. Verse 2 Trong xã hội hiện đại, Mạng lưới ảo giăng đầy, Một dòng chữ phóng đi vội vã, Có thể giết chết một trái tim. Người ta dễ quên đi sự thật, Thích tin vào những điều phù phiếm. Đám đông hùa theo tiếng hô vang, Mà quên mất sự lặng im công bằng. Điệp khúc 2 Đừng vội phán xét khi chưa hiểu hết, Mỗi con người là một vũ trụ riêng. Đừng ném đá vào một linh hồn yếu đuối, Khi ta cũng từng ngã, từng đau, từng phiền. Chúng ta cần nhiều yêu thương hơn, Thay vì lời cay nghiệt lạnh lùng. Hãy mở rộng vòng tay, Thay vì dựng lên bức tường ngăn cách. Cầu nối (Bridge) Nếu ta sống bằng ánh nhìn tử tế, Thế giới này sẽ bớt bao hận thù. Nếu ta học cách kiên nhẫn và lắng nghe, Con người sẽ không còn sợ nhau nữa. Hãy đặt mình trong đôi giày của kẻ khác, Để hiểu hành trình họ phải đi qua. Đằng sau một quyết định, một sai lầm, Có khi là cả một bi kịch sâu xa. Điệp khúc cuối Đừng vội phán xét khi chưa hiểu hết, Mỗi trái tim đều mong được thấu cảm. Khi ta chọn yêu thương thay vì phán xét, Xã hội này sẽ chữa lành vết thương. Hãy để nhân loại cùng nhau học lại, Bài học từ nghìn năm vẫn còn nguyên: Tôn trọng, bao dung, lắng nghe, thấu hiểu – Đó mới là con đường tiến hóa thật sự. Kết Đừng vội phán xét, xin hãy chậm lại, Một ánh mắt nhân từ thay ngàn lời nói. Khi ta không còn vội vàng chê trách, Ta mới thật sự học cách… làm người.
    Love
    Like
    Wow
    Sad
    23
    5 Comments 0 Shares
  • HNI 30 /8 : THAM GIA Trả lời câu đố sáng:
    Đề 1: Viết 10 lòng biết ơn ban phụng sự tập đoàn HGroup
    1. Biết ơn ban phụng sự H-Group đã luôn cống hiến thầm lặng, giữ cho guồng máy vận hành trơn tru.
    2. Biết ơn tinh thần trách nhiệm và kỷ luật của các anh chị, làm gương cho toàn thể cộng đồng.
    3. Biết ơn sự tận tâm, kiên trì hỗ trợ mọi thành viên, dù công việc lớn hay nhỏ.
    4. Biết ơn sự minh bạch và liêm chính, luôn đặt lợi ích tập thể lên hàng đầu.
    5. Biết ơn tình yêu thương mà ban phụng sự lan tỏa, biến H-Group thành một gia đình lớn.
    6. Biết ơn sự hy sinh thầm lặng, nhiều khi bỏ qua quyền lợi cá nhân để phục vụ cộng đồng.
    7. Biết ơn tầm nhìn và sự dẫn dắt chuẩn mực, giúp H-Group đi đúng định hướng dài hạn.
    8. Biết ơn khả năng kết nối, điều phối và xây dựng văn hóa phục vụ tận hiến.
    9. Biết ơn sự đồng hành không ngừng nghỉ trong mọi hoạt động chiến lược.
    10. Biết ơn trái tim phụng sự cao cả – chính là nền tảng để H-Group phát triển bền vững.
    Đề 2: Cảm nhận Chương 24 – Sách trắng Đồng Tiền Ánh Sáng – Kỷ Nguyên Tiến Hóa Của Nhân Loại
    Chương 24 cho thấy “Đồng Tiền Ánh Sáng” không chỉ là một phương tiện tài chính, mà là ánh sáng soi đường cho sự tiến hóa nhân loại. Đồng tiền này mang ý nghĩa tinh thần – nó khẳng định giá trị của công bằng, minh bạch và lòng nhân ái trong mọi giao dịch. Điều mình cảm nhận sâu sắc là khi kinh tế gắn liền với đạo lý, tiền trở thành công cụ phụng sự thay vì chi phối. Đây chính là bước ngoặt để nhân loại tiến hóa, từ kỷ nguyên vật chất sang kỷ nguyên trí tuệ và tình thương.
    Đề 3: Cảm nhận Chương 24 – Sách *Đạo Trời Thuận Lòng Dân
    Chương 24 nói về “Hiến Pháp Trời – Không ai viết nhưng ai cũng biết”. Đây là đạo luật tối cao vượt trên mọi hiến pháp do con người soạn ra. Cảm nhận sâu nhất là: khi con người sống thuận theo Đạo Trời, thì công lý, tình thương, lẽ phải tự nhiên hiển hiện. Không cần tranh cãi, không cần điều khoản rườm rà, mà lòng người tự biết điều gì đúng – sai. “Đạo Trời” chính là sợi dây gắn kết vũ trụ và nhân loại, nhắc chúng ta rằng luật cao nhất chính là sự thật và tình yêu.
    HNI 30 /8 : THAM GIA Trả lời câu đố sáng: Đề 1: Viết 10 lòng biết ơn ban phụng sự tập đoàn HGroup 1. Biết ơn ban phụng sự H-Group đã luôn cống hiến thầm lặng, giữ cho guồng máy vận hành trơn tru. 2. Biết ơn tinh thần trách nhiệm và kỷ luật của các anh chị, làm gương cho toàn thể cộng đồng. 3. Biết ơn sự tận tâm, kiên trì hỗ trợ mọi thành viên, dù công việc lớn hay nhỏ. 4. Biết ơn sự minh bạch và liêm chính, luôn đặt lợi ích tập thể lên hàng đầu. 5. Biết ơn tình yêu thương mà ban phụng sự lan tỏa, biến H-Group thành một gia đình lớn. 6. Biết ơn sự hy sinh thầm lặng, nhiều khi bỏ qua quyền lợi cá nhân để phục vụ cộng đồng. 7. Biết ơn tầm nhìn và sự dẫn dắt chuẩn mực, giúp H-Group đi đúng định hướng dài hạn. 8. Biết ơn khả năng kết nối, điều phối và xây dựng văn hóa phục vụ tận hiến. 9. Biết ơn sự đồng hành không ngừng nghỉ trong mọi hoạt động chiến lược. 10. Biết ơn trái tim phụng sự cao cả – chính là nền tảng để H-Group phát triển bền vững. Đề 2: Cảm nhận Chương 24 – Sách trắng Đồng Tiền Ánh Sáng – Kỷ Nguyên Tiến Hóa Của Nhân Loại Chương 24 cho thấy “Đồng Tiền Ánh Sáng” không chỉ là một phương tiện tài chính, mà là ánh sáng soi đường cho sự tiến hóa nhân loại. Đồng tiền này mang ý nghĩa tinh thần – nó khẳng định giá trị của công bằng, minh bạch và lòng nhân ái trong mọi giao dịch. Điều mình cảm nhận sâu sắc là khi kinh tế gắn liền với đạo lý, tiền trở thành công cụ phụng sự thay vì chi phối. Đây chính là bước ngoặt để nhân loại tiến hóa, từ kỷ nguyên vật chất sang kỷ nguyên trí tuệ và tình thương. Đề 3: Cảm nhận Chương 24 – Sách *Đạo Trời Thuận Lòng Dân Chương 24 nói về “Hiến Pháp Trời – Không ai viết nhưng ai cũng biết”. Đây là đạo luật tối cao vượt trên mọi hiến pháp do con người soạn ra. Cảm nhận sâu nhất là: khi con người sống thuận theo Đạo Trời, thì công lý, tình thương, lẽ phải tự nhiên hiển hiện. Không cần tranh cãi, không cần điều khoản rườm rà, mà lòng người tự biết điều gì đúng – sai. “Đạo Trời” chính là sợi dây gắn kết vũ trụ và nhân loại, nhắc chúng ta rằng luật cao nhất chính là sự thật và tình yêu.
    Love
    Like
    Wow
    Haha
    19
    2 Comments 0 Shares