• HNI 30/8-Bài thơ chương 27:
    Biến đau thương thành sức mạnh
    (Henry Le)
    Có những vết thương không bao giờ khép miệng,
    Những giọt nước mắt rơi vào lòng đất mẹ khô cằn,
    Những tiếng kêu thầm giữa đêm dài mịt mù,
    Ai nghe được nỗi đau của một dân tộc?
    Có những đôi bàn tay chai sần vì đổ máu,
    Có những bờ vai trĩu nặng gánh oan khiên,
    Có những bước chân đi trong lửa đạn,
    Nhưng trái tim vẫn sáng như ngọn đuốc bất diệt.

    Đau thương không giết chết được niềm tin,
    Trái lại, nó nung chảy thành thép,
    Rèn ý chí, rèn tinh thần, rèn bản lĩnh,
    Để từ tro tàn ta đứng dậy hiên ngang.

    Khi con người mất mát,
    Họ tìm thấy sức mạnh ẩn sâu,
    Từ nước mắt mọc lên những cánh đồng hi vọng,
    Từ vết thương nảy nở những đoá hồng kiêu hãnh.

    Hãy nhìn vào lịch sử – máu nhuộm đỏ từng trang,
    Nhưng cũng từ đó dựng lên bao đỉnh cao chói lọi,
    Không có khổ đau thì làm sao biết hạnh phúc,
    Không có gục ngã thì làm sao biết đứng lên?

    Những đứa trẻ sinh ra giữa bão tố,
    Lớn lên bằng nghị lực của cha ông,
    Mang trong tim một lời thề bất khuất:
    “Đau thương chỉ là bệ phóng để vươn xa”.

    Chúng ta đã khóc, nhưng nước mắt không trôi đi vô ích,
    Nó tưới cho mầm sống hồi sinh,
    Chúng ta đã mất, nhưng mất mát không là hư vô,
    Nó khắc vào ký ức sức mạnh của muôn đời.

    Người chiến sĩ ngã xuống, để triệu người đứng lên,
    Một mái nhà cháy rụi, để muôn vàn mái ấm được dựng xây,
    Một giọt máu rơi, để thành sông thành biển,
    Chảy mãi không ngừng trong huyết quản giống nòi.

    Đau thương biến thành ngọn gió,
    Đẩy cánh buồm vươn ra biển lớn,
    Biến thành ngọn lửa,
    Sưởi ấm tim người giữa đêm đông.

    Có khi, đau thương chính là món quà khắc nghiệt,
    Nhưng cũng là chân lý vĩnh hằng:
    Chỉ trong khổ nạn, ta mới thấy sức mạnh thật,
    Chỉ trong tăm tối, ánh sáng mới hiện ra.

    Hãy khắc ghi:
    Không có kẻ thù nào giết được tinh thần ta,
    Không có xiềng xích nào khoá được khát vọng,
    Không có bóng đêm nào che lấp được bình minh.

    Và nếu một ngày bạn ngã quỵ,
    Đừng coi đó là dấu chấm hết,
    Mà hãy coi như điểm khởi đầu,
    Cho một hành trình tái sinh phi thường.

    Hãy ngẩng cao đầu mà đi,
    Dù vết thương còn rỉ máu,
    Vì chính nó sẽ dạy bạn kiên cường,
    Và biến bạn thành ngọn núi sừng sững giữa bão giông.

    Người anh hùng không sinh ra từ hoa hồng,
    Mà từ máu và tro tàn,
    Người vĩ đại không bước đi trên nhung lụa,
    Mà từ đôi chân rớm máu trên đá nhọn đường dài.

    Đau thương ơi,
    Ngươi là bài học cay đắng,
    Nhưng cũng là người thầy vĩ đại,
    Đã dạy con người biết sống xứng đáng với sự hy sinh.

    Và hôm nay,
    Ta thề trước trời cao đất dày:
    Sẽ biến mọi giọt lệ thành ngọc sáng,
    Sẽ biến mọi khổ đau thành sức mạnh vô biên.

    Để dựng nên một kỷ nguyên mới,
    Nơi con người không còn sợ hãi,
    Nơi dân tộc ta đứng lên kiêu hãnh,
    Bằng sức mạnh được sinh ra từ đau thương.
    HNI 30/8-📕Bài thơ chương 27: Biến đau thương thành sức mạnh (Henry Le) Có những vết thương không bao giờ khép miệng, Những giọt nước mắt rơi vào lòng đất mẹ khô cằn, Những tiếng kêu thầm giữa đêm dài mịt mù, Ai nghe được nỗi đau của một dân tộc? Có những đôi bàn tay chai sần vì đổ máu, Có những bờ vai trĩu nặng gánh oan khiên, Có những bước chân đi trong lửa đạn, Nhưng trái tim vẫn sáng như ngọn đuốc bất diệt. Đau thương không giết chết được niềm tin, Trái lại, nó nung chảy thành thép, Rèn ý chí, rèn tinh thần, rèn bản lĩnh, Để từ tro tàn ta đứng dậy hiên ngang. Khi con người mất mát, Họ tìm thấy sức mạnh ẩn sâu, Từ nước mắt mọc lên những cánh đồng hi vọng, Từ vết thương nảy nở những đoá hồng kiêu hãnh. Hãy nhìn vào lịch sử – máu nhuộm đỏ từng trang, Nhưng cũng từ đó dựng lên bao đỉnh cao chói lọi, Không có khổ đau thì làm sao biết hạnh phúc, Không có gục ngã thì làm sao biết đứng lên? Những đứa trẻ sinh ra giữa bão tố, Lớn lên bằng nghị lực của cha ông, Mang trong tim một lời thề bất khuất: “Đau thương chỉ là bệ phóng để vươn xa”. Chúng ta đã khóc, nhưng nước mắt không trôi đi vô ích, Nó tưới cho mầm sống hồi sinh, Chúng ta đã mất, nhưng mất mát không là hư vô, Nó khắc vào ký ức sức mạnh của muôn đời. Người chiến sĩ ngã xuống, để triệu người đứng lên, Một mái nhà cháy rụi, để muôn vàn mái ấm được dựng xây, Một giọt máu rơi, để thành sông thành biển, Chảy mãi không ngừng trong huyết quản giống nòi. Đau thương biến thành ngọn gió, Đẩy cánh buồm vươn ra biển lớn, Biến thành ngọn lửa, Sưởi ấm tim người giữa đêm đông. Có khi, đau thương chính là món quà khắc nghiệt, Nhưng cũng là chân lý vĩnh hằng: Chỉ trong khổ nạn, ta mới thấy sức mạnh thật, Chỉ trong tăm tối, ánh sáng mới hiện ra. Hãy khắc ghi: Không có kẻ thù nào giết được tinh thần ta, Không có xiềng xích nào khoá được khát vọng, Không có bóng đêm nào che lấp được bình minh. Và nếu một ngày bạn ngã quỵ, Đừng coi đó là dấu chấm hết, Mà hãy coi như điểm khởi đầu, Cho một hành trình tái sinh phi thường. Hãy ngẩng cao đầu mà đi, Dù vết thương còn rỉ máu, Vì chính nó sẽ dạy bạn kiên cường, Và biến bạn thành ngọn núi sừng sững giữa bão giông. Người anh hùng không sinh ra từ hoa hồng, Mà từ máu và tro tàn, Người vĩ đại không bước đi trên nhung lụa, Mà từ đôi chân rớm máu trên đá nhọn đường dài. Đau thương ơi, Ngươi là bài học cay đắng, Nhưng cũng là người thầy vĩ đại, Đã dạy con người biết sống xứng đáng với sự hy sinh. Và hôm nay, Ta thề trước trời cao đất dày: Sẽ biến mọi giọt lệ thành ngọc sáng, Sẽ biến mọi khổ đau thành sức mạnh vô biên. Để dựng nên một kỷ nguyên mới, Nơi con người không còn sợ hãi, Nơi dân tộc ta đứng lên kiêu hãnh, Bằng sức mạnh được sinh ra từ đau thương.
    Like
    Love
    Wow
    Haha
    19
    3 Comments 0 Shares
  • HNI 30/8- Bài hát chương 27: Biến đau thương thành sức mạnh -(Henry Le)
    [Verse 1]
    Có những ngày bầu trời đổ xuống,
    Nỗi đau quặn thắt chẳng ai hay.
    Giọt nước mắt rơi thành biển rộng,
    Gọi tên niềm tin giữa tháng ngày.
    Con tim vụn vỡ trăm lần gắng đứng,
    Thân người ngã xuống vẫn không thôi.
    Từ đêm tối cháy lên ngọn lửa,
    Soi đường dân tộc bước ra đời.
    [Chorus]
    Biến đau thương thành sức mạnh,
    Như hạt giống nảy mầm sau bão giông.
    Biến nước mắt thành dòng sông,
    Tưới cho tương lai vươn trời rộng lớn.
    Biến hy sinh thành ngọn cờ,
    Để triệu con tim cùng chung nhịp thở.
    Chúng ta đi qua bão tố,
    Để thấy mình bất diệt giữa nhân gian.
    [Verse 2]
    Bàn tay gầy mà nâng cả núi,
    Vai trĩu nặng vẫn bước hiên ngang.
    Mỗi vết thương là lời nhắc nhở,
    Rằng tự do chẳng đến dễ dàng.
    Anh đã ngã nơi chiến trường vắng,
    Chị thắp đèn nơi mái tranh nghèo.
    Mẹ cha gánh trọn bao mất mát,
    Để ngày mai sáng rực tinh khôi.

    [Chorus]
    Biến đau thương thành sức mạnh,
    Như hạt giống nảy mầm sau bão giông.
    Biến nước mắt thành dòng sông,
    Tưới cho tương lai vươn trời rộng lớn.
    Biến hy sinh thành ngọn cờ,
    Để triệu con tim cùng chung nhịp thở.
    Chúng ta đi qua bão tố,
    Để thấy mình bất diệt giữa nhân gian.
    [Bridge]
    Khi bóng tối tưởng như vĩnh hằng,
    Thì ánh sáng bừng lên từ trong chính ta.
    Không ai cướp đi ngọn lửa,
    Đã cháy từ máu và nước mắt dân lành.
    Ngẩng đầu lên, ta là dân tộc,
    Không khuất phục, không chịu lùi tan.
    Biển cả gào thét, núi sông chứng giám,
    Chúng ta trường tồn như mặt trời vàng.

    [Chorus mạnh mẽ]
    Biến đau thương thành sức mạnh,
    Như phượng hoàng bay lên từ tro tàn.
    Biến mất mát thành khát vọng,
    Khắc tên mình trên từng bước gian nan.
    Biến khổ đau thành khải hoàn,
    Cho con cháu đời sau còn hát vang.
    Chúng ta là dòng sông bất tận,
    Chảy ngàn năm vẫn sáng rực huy hoàng.
    [Outro]
    Có thể máu đã rơi,
    Có thể đời bão tố.
    Nhưng con đường ta chọn,
    Là con đường của ánh sáng.
    Biến đau thương thành sức mạnh,
    Biến hy sinh thành khúc ca.
    Henry Le viết trang sử mới,
    Cùng dân tộc dựng một thiên hà.
    HNI 30/8- 🎵Bài hát chương 27: Biến đau thương thành sức mạnh -(Henry Le) [Verse 1] Có những ngày bầu trời đổ xuống, Nỗi đau quặn thắt chẳng ai hay. Giọt nước mắt rơi thành biển rộng, Gọi tên niềm tin giữa tháng ngày. Con tim vụn vỡ trăm lần gắng đứng, Thân người ngã xuống vẫn không thôi. Từ đêm tối cháy lên ngọn lửa, Soi đường dân tộc bước ra đời. [Chorus] Biến đau thương thành sức mạnh, Như hạt giống nảy mầm sau bão giông. Biến nước mắt thành dòng sông, Tưới cho tương lai vươn trời rộng lớn. Biến hy sinh thành ngọn cờ, Để triệu con tim cùng chung nhịp thở. Chúng ta đi qua bão tố, Để thấy mình bất diệt giữa nhân gian. [Verse 2] Bàn tay gầy mà nâng cả núi, Vai trĩu nặng vẫn bước hiên ngang. Mỗi vết thương là lời nhắc nhở, Rằng tự do chẳng đến dễ dàng. Anh đã ngã nơi chiến trường vắng, Chị thắp đèn nơi mái tranh nghèo. Mẹ cha gánh trọn bao mất mát, Để ngày mai sáng rực tinh khôi. [Chorus] Biến đau thương thành sức mạnh, Như hạt giống nảy mầm sau bão giông. Biến nước mắt thành dòng sông, Tưới cho tương lai vươn trời rộng lớn. Biến hy sinh thành ngọn cờ, Để triệu con tim cùng chung nhịp thở. Chúng ta đi qua bão tố, Để thấy mình bất diệt giữa nhân gian. [Bridge] Khi bóng tối tưởng như vĩnh hằng, Thì ánh sáng bừng lên từ trong chính ta. Không ai cướp đi ngọn lửa, Đã cháy từ máu và nước mắt dân lành. Ngẩng đầu lên, ta là dân tộc, Không khuất phục, không chịu lùi tan. Biển cả gào thét, núi sông chứng giám, Chúng ta trường tồn như mặt trời vàng. [Chorus mạnh mẽ] Biến đau thương thành sức mạnh, Như phượng hoàng bay lên từ tro tàn. Biến mất mát thành khát vọng, Khắc tên mình trên từng bước gian nan. Biến khổ đau thành khải hoàn, Cho con cháu đời sau còn hát vang. Chúng ta là dòng sông bất tận, Chảy ngàn năm vẫn sáng rực huy hoàng. [Outro] Có thể máu đã rơi, Có thể đời bão tố. Nhưng con đường ta chọn, Là con đường của ánh sáng. Biến đau thương thành sức mạnh, Biến hy sinh thành khúc ca. Henry Le viết trang sử mới, Cùng dân tộc dựng một thiên hà.
    Love
    Like
    Wow
    Haha
    20
    3 Comments 0 Shares
  • HNI 30-8
    BÀI HÁT CHƯƠNG 2: “Ngọt Và Thật”

    Tempo: 85 BPM, pop-ballad, piano + guitar, build dần lên rock nhẹ.

    Verse 1
    Anh nghe em nói: “Mọi thứ ổn thôi”
    Ngọt như mật tan trong đêm tối
    Nhưng tim anh biết, đâu phải thế
    Có khoảng trống lớn giữa đôi ta

    Pre-chorus
    Nếu yêu là thật, đừng chỉ vẽ thêm
    Cho anh bức tranh màu hồng giả vờ

    Chorus
    Ngọt và thật, em chọn điều nào?
    Ngọt cho phút giây, thật cho ngày sau
    Anh cần vết đau, hơn ngàn câu hứa
    Để mai còn đứng trên nền đất sâu

    Verse 2
    Quảng cáo vang lên: “Giấc mơ dễ đến”
    Anh mua niềm vui, đổi lấy lãng quên
    Nhưng khi gương vỡ, còn gì giữ lại
    Chỉ còn sự thật gọi tên anh

    Pre-chorus
    Nếu đời là thật, ta cần vết thương
    Hơn ngàn viên kẹo tan rồi biến mất

    Chorus
    Ngọt và thật, em chọn điều nào?
    Ngọt cho phút giây, thật cho ngày sau
    Anh cần vết đau, hơn ngàn câu hứa
    Để mai còn đứng trên nền đất sâu

    Bridge
    Ta không sợ ngã, ta chỉ sợ giả
    Một lần thôi, hãy nói anh nghe: “Sự thật là đây”

    Final Chorus
    Ngọt và thật, anh chọn điều thật
    Ngọt sẽ phai, thật còn ở lại
    Nếu phải đau, anh xin đau sáng mắt
    Còn hơn ngủ yên trong lời dối trá

    Outro
    Piano ngân, lời lặng im, chỉ còn tim đập.
    HNI 30-8 BÀI HÁT CHƯƠNG 2: “Ngọt Và Thật” Tempo: 85 BPM, pop-ballad, piano + guitar, build dần lên rock nhẹ. Verse 1 Anh nghe em nói: “Mọi thứ ổn thôi” Ngọt như mật tan trong đêm tối Nhưng tim anh biết, đâu phải thế Có khoảng trống lớn giữa đôi ta Pre-chorus Nếu yêu là thật, đừng chỉ vẽ thêm Cho anh bức tranh màu hồng giả vờ Chorus Ngọt và thật, em chọn điều nào? Ngọt cho phút giây, thật cho ngày sau Anh cần vết đau, hơn ngàn câu hứa Để mai còn đứng trên nền đất sâu Verse 2 Quảng cáo vang lên: “Giấc mơ dễ đến” Anh mua niềm vui, đổi lấy lãng quên Nhưng khi gương vỡ, còn gì giữ lại Chỉ còn sự thật gọi tên anh Pre-chorus Nếu đời là thật, ta cần vết thương Hơn ngàn viên kẹo tan rồi biến mất Chorus Ngọt và thật, em chọn điều nào? Ngọt cho phút giây, thật cho ngày sau Anh cần vết đau, hơn ngàn câu hứa Để mai còn đứng trên nền đất sâu Bridge Ta không sợ ngã, ta chỉ sợ giả Một lần thôi, hãy nói anh nghe: “Sự thật là đây” Final Chorus Ngọt và thật, anh chọn điều thật Ngọt sẽ phai, thật còn ở lại Nếu phải đau, anh xin đau sáng mắt Còn hơn ngủ yên trong lời dối trá Outro Piano ngân, lời lặng im, chỉ còn tim đập.
    Like
    Love
    Haha
    Wow
    18
    3 Comments 0 Shares
  • HNI 30-8:
    BÀI HÁT CHƯƠNG 1: “Đau Nhưng Đúng”

    .
    Verse 1
    Anh đã sống trong căn phòng ấm
    Tường treo những bức ảnh yên bình
    Một ngày cửa bật mở rất chậm
    Gió mang mùi thật thà rót in

    Pre-chorus
    Anh hỏi: “Sao không dịu dàng hơn?”
    Gió nói: “Không ai ký điều đó.”
    Nếu muốn đường, hãy thôi sợ ớn,
    Nếm vị mặn mới đi qua gió.

    Chorus
    Đau nhưng đúng — cho anh một lối quay đầu
    Đau nhưng đúng — đừng dỗ dành thêm chi nữa
    Nếu trái tim còn muốn ngày mai thành thật
    Hãy để dao mổ cắt phần đã mục rữa

    Verse 2
    Anh từng thích những câu nói ngọt
    Ngọt đến khi chân đứng lún sâu
    Một bàn tay kéo anh qua vội
    Hóa ra là tiếng thở của đau

    Pre-chorus
    Anh hỏi: “Bao lâu mới hết nhói?”
    Gió cười: “Khi thôi cần vỗ tay.”
    Đặt kỳ vọng xuống như balô cũ,
    Vai nhẹ rồi, đường bỗng thẳng ngay.

    Chorus
    Đau nhưng đúng — cho anh một lối quay đầu
    Đau nhưng đúng — đừng dỗ dành thêm chi nữa
    Nếu trái tim còn muốn ngày mai thành thật
    Hãy để dao mổ cắt phần đã mục rữa

    Bridge
    Ta đã lâu không nhìn vào gương
    Sợ thấy đôi mắt mình run rẩy
    Nhưng qua run rẩy là bình minh
    Ánh sáng không thương lượng với tối

    Final Chorus
    Đau nhưng đúng — và anh còn đứng ở đây
    Đau nhưng đúng — bàn chân chạm đất lần này
    Khi chấp nhận sự thật không nợ phải dịu
    Tự do khẽ mở, từ bên trong anh bay

    Outro (4 bars)
    Nhịp tim chậm, guitar tắt dần.
    HNI 30-8: BÀI HÁT CHƯƠNG 1: “Đau Nhưng Đúng” . Verse 1 Anh đã sống trong căn phòng ấm Tường treo những bức ảnh yên bình Một ngày cửa bật mở rất chậm Gió mang mùi thật thà rót in Pre-chorus Anh hỏi: “Sao không dịu dàng hơn?” Gió nói: “Không ai ký điều đó.” Nếu muốn đường, hãy thôi sợ ớn, Nếm vị mặn mới đi qua gió. Chorus Đau nhưng đúng — cho anh một lối quay đầu Đau nhưng đúng — đừng dỗ dành thêm chi nữa Nếu trái tim còn muốn ngày mai thành thật Hãy để dao mổ cắt phần đã mục rữa Verse 2 Anh từng thích những câu nói ngọt Ngọt đến khi chân đứng lún sâu Một bàn tay kéo anh qua vội Hóa ra là tiếng thở của đau Pre-chorus Anh hỏi: “Bao lâu mới hết nhói?” Gió cười: “Khi thôi cần vỗ tay.” Đặt kỳ vọng xuống như balô cũ, Vai nhẹ rồi, đường bỗng thẳng ngay. Chorus Đau nhưng đúng — cho anh một lối quay đầu Đau nhưng đúng — đừng dỗ dành thêm chi nữa Nếu trái tim còn muốn ngày mai thành thật Hãy để dao mổ cắt phần đã mục rữa Bridge Ta đã lâu không nhìn vào gương Sợ thấy đôi mắt mình run rẩy Nhưng qua run rẩy là bình minh Ánh sáng không thương lượng với tối Final Chorus Đau nhưng đúng — và anh còn đứng ở đây Đau nhưng đúng — bàn chân chạm đất lần này Khi chấp nhận sự thật không nợ phải dịu Tự do khẽ mở, từ bên trong anh bay Outro (4 bars) Nhịp tim chậm, guitar tắt dần.
    Like
    Love
    Haha
    Wow
    Sad
    Angry
    21
    4 Comments 0 Shares
  • Chào buổi tối chúc gia đình HCOIN buổi tôi vui vẻ bình an và hạnh phúc ạ
    Chào buổi tối chúc gia đình HCOIN buổi tôi vui vẻ bình an và hạnh phúc ạ
    Like
    Love
    Haha
    Wow
    19
    5 Comments 0 Shares
  • HNI30/8 - Bài Thơ chương 1
    Khởi Nguồn Của Mọi Khinh Thường
    (Henry Le – Lê Đình Hải)
    Có những ánh mắt soi người như tấm gương,
    Nhưng gương mờ đi bởi bụi kiêu căng lấp phủ.
    Người nhìn người không thấy sự đồng cảm chan chứa,
    Chỉ thấy bóng mình phóng đại trong cơn ảo tưởng ngạo nghễ.

    Khinh thường – hạt giống gieo từ nỗi bất an,
    Từ khao khát hơn người, từ sợ hãi kém cỏi.
    Trong sâu thẳm linh hồn, mỗi con người mong được thừa nhận,
    Nhưng khi trái tim khép lại, ta dựng lên bức tường phân biệt.

    Có kẻ khinh người nghèo vì cho rằng mình giàu,
    Nhưng giàu đâu xóa nổi nỗi lo sợ trắng tay.
    Có kẻ khinh người dốt vì nghĩ mình hiểu biết,
    Nhưng tri thức thật sự là khiêm cung trước vô biên.

    Kẻ khinh thường thường không biết,
    Họ đang cúi xuống chính phần yếu mềm trong mình.
    Khinh người khác – thật ra là khinh chính mình,
    Vì chưa đủ bao dung để thấy giá trị người trước mặt.

    Tôn trọng là gì? – Là nhận ra ta chỉ là một mảnh,
    Một mảnh mong manh trong biển đời vô tận.
    Mỗi con người đều có nỗi đau, khát vọng,
    Mỗi tiếng nói đều là sợi dây nối chúng ta lại gần nhau.

    Khởi nguồn của khinh thường không nằm ngoài thế giới,
    Nó nằm trong góc tối của bản ngã chưa sáng soi.
    Khi ta so sánh, khi ta muốn cao hơn người khác,
    Là lúc hạt mầm khinh rẻ bắt đầu bén rễ.

    Hãy thử cúi xuống một lần thật sự,
    Nhìn vào mắt người ăn xin ngoài phố vắng đêm đông.
    Trong run rẩy kia có bóng dáng ta,
    Trong đói khát kia có nỗi sợ mà chính ta từng biết.

    Khi hiểu được, lòng khinh thường tan biến,
    Chỉ còn lại sự thương yêu và đồng cảm.
    Tôn trọng không phải là ban phát,
    Mà là thừa nhận: người trước mặt ta cũng là một vũ trụ trọn vẹn.

    Khởi nguồn của mọi khinh thường là ngộ nhận,
    Rằng ta cao hơn, rằng ta xứng đáng hơn.
    Nhưng chân lý là: không ai cao hơn sự sống,
    Và không ai thấp hơn phẩm giá con người.

    Hãy dừng lại trước khi gieo ánh mắt khinh khi,
    Bởi ánh mắt ấy phản chiếu lại chính tâm hồn ta.
    Người được tôn trọng – sẽ biết yêu thương,
    Người biết yêu thương – sẽ không còn khinh thường ai nữa.
    HNI30/8 - 📕Bài Thơ chương 1 📙Khởi Nguồn Của Mọi Khinh Thường (Henry Le – Lê Đình Hải) Có những ánh mắt soi người như tấm gương, Nhưng gương mờ đi bởi bụi kiêu căng lấp phủ. Người nhìn người không thấy sự đồng cảm chan chứa, Chỉ thấy bóng mình phóng đại trong cơn ảo tưởng ngạo nghễ. Khinh thường – hạt giống gieo từ nỗi bất an, Từ khao khát hơn người, từ sợ hãi kém cỏi. Trong sâu thẳm linh hồn, mỗi con người mong được thừa nhận, Nhưng khi trái tim khép lại, ta dựng lên bức tường phân biệt. Có kẻ khinh người nghèo vì cho rằng mình giàu, Nhưng giàu đâu xóa nổi nỗi lo sợ trắng tay. Có kẻ khinh người dốt vì nghĩ mình hiểu biết, Nhưng tri thức thật sự là khiêm cung trước vô biên. Kẻ khinh thường thường không biết, Họ đang cúi xuống chính phần yếu mềm trong mình. Khinh người khác – thật ra là khinh chính mình, Vì chưa đủ bao dung để thấy giá trị người trước mặt. Tôn trọng là gì? – Là nhận ra ta chỉ là một mảnh, Một mảnh mong manh trong biển đời vô tận. Mỗi con người đều có nỗi đau, khát vọng, Mỗi tiếng nói đều là sợi dây nối chúng ta lại gần nhau. Khởi nguồn của khinh thường không nằm ngoài thế giới, Nó nằm trong góc tối của bản ngã chưa sáng soi. Khi ta so sánh, khi ta muốn cao hơn người khác, Là lúc hạt mầm khinh rẻ bắt đầu bén rễ. Hãy thử cúi xuống một lần thật sự, Nhìn vào mắt người ăn xin ngoài phố vắng đêm đông. Trong run rẩy kia có bóng dáng ta, Trong đói khát kia có nỗi sợ mà chính ta từng biết. Khi hiểu được, lòng khinh thường tan biến, Chỉ còn lại sự thương yêu và đồng cảm. Tôn trọng không phải là ban phát, Mà là thừa nhận: người trước mặt ta cũng là một vũ trụ trọn vẹn. Khởi nguồn của mọi khinh thường là ngộ nhận, Rằng ta cao hơn, rằng ta xứng đáng hơn. Nhưng chân lý là: không ai cao hơn sự sống, Và không ai thấp hơn phẩm giá con người. Hãy dừng lại trước khi gieo ánh mắt khinh khi, Bởi ánh mắt ấy phản chiếu lại chính tâm hồn ta. Người được tôn trọng – sẽ biết yêu thương, Người biết yêu thương – sẽ không còn khinh thường ai nữa.
    Like
    Love
    Wow
    21
    2 Comments 0 Shares
  • HNI 30/8- Bài thơ dài cho chương 2
    “Vì sao con người dễ dàng phán xét nhau – Lê Đình Hải và bài học từ xã hội hiện đại”
    1.
    Giữa phố phường náo động,
    Lời bàn tán vội vàng,
    Người chưa hiểu lòng nhau
    Đã vội mang phán xét.
    2.
    Ánh mắt như lưỡi dao,
    Lời nói như gió độc,
    Một câu buông vô tình,
    Có khi là vết sẹo.

    3.
    Con người từ muôn thuở
    Sợ bị lạc đàn, cô đơn,
    Nên chạy theo tập thể
    Mà quên đi cá nhân.

    4.
    Phán xét như vỏ bọc,
    Che nỗi sợ chính mình,
    Đặt kẻ khác thấp hơn
    Để cảm thấy cao lớn.

    5.
    Thế giới hiện đại lắm,
    Mạng xã hội tràn lan,
    Ngón tay gõ vài chữ,
    Cũng đủ phá tan đời.

    6.
    Chưa kịp nghe trọn câu,
    Đã vội vàng kết tội,
    Chưa nhìn thấy tận mắt,
    Đã chụp mũ phủ đầu.

    7.
    Nhưng đằng sau phán xét
    Là trái tim mong manh,
    Con người luôn bất an,
    Nên phán xét để tự vệ.

    8.
    Xã hội càng phát triển,
    Áp lực càng dâng cao,
    Phán xét trở thành thói,
    Như bản năng sinh tồn.

    9.
    Hải nhìn vào nhân thế,
    Thấy vòng xoáy đau thương:
    Phán xét nuôi thành kiến,
    Thành kiến sinh hận thù.

    10.
    Người phán xét – kẻ khổ,
    Người bị phán xét – đau,
    Tất cả đều mắc kẹt
    Trong ngục tù vô hình.

    11.
    Vậy đâu là lối thoát?
    Hãy học cách lắng nghe,
    Hãy mở lòng từ ái,
    Hiểu rằng ai cũng người.

    12.
    Phán xét chỉ như mây,
    Tan đi trong phút chốc,
    Chỉ tình thương còn lại
    Nuôi dưỡng sự trường tồn.

    13.
    Nếu xã hội nhìn nhau
    Bằng đôi mắt cảm thông,
    Ta sẽ thấy nhân loại
    Là một biển bao dung.

    14.
    Mỗi người đều một phần,
    Trong bản nhạc chung sống,
    Nếu ta thôi phán xét,
    Âm vang đời sẽ trong.

    15.
    Hãy dừng lại một giây,
    Trước khi buông câu nói,
    Biết đâu sau nụ cười
    Là vết thương rướm máu.

    16.
    Hãy nhìn vào chính mình,
    Trước khi nhìn người khác,
    Thấy yếu đuối trong ta
    Để hiểu người yếu đuối.

    17.
    Phán xét là chiếc gương,
    Phản chiếu lòng bất an,
    Người khôn ngoan thấu hiểu,
    Không dùng nó giết nhau.

    18.
    Trong thế giới hôm nay,
    Bài học Hải muốn nhắn:
    Sống là để trưởng thành,
    Không phải để hạ bệ.

    19.
    Con người đẹp nhất khi
    Dám bao dung nhân thế,
    Dám đứng lên bảo vệ
    Kẻ đang bị phán xét.

    20.
    Và rồi ta sẽ thấy
    Một xã hội vững bền,
    Khi không còn ai sợ
    Những lời buông oan nghiệt.
    HNI 30/8- 📕Bài thơ dài cho chương 2 “Vì sao con người dễ dàng phán xét nhau – Lê Đình Hải và bài học từ xã hội hiện đại” 1. Giữa phố phường náo động, Lời bàn tán vội vàng, Người chưa hiểu lòng nhau Đã vội mang phán xét. 2. Ánh mắt như lưỡi dao, Lời nói như gió độc, Một câu buông vô tình, Có khi là vết sẹo. 3. Con người từ muôn thuở Sợ bị lạc đàn, cô đơn, Nên chạy theo tập thể Mà quên đi cá nhân. 4. Phán xét như vỏ bọc, Che nỗi sợ chính mình, Đặt kẻ khác thấp hơn Để cảm thấy cao lớn. 5. Thế giới hiện đại lắm, Mạng xã hội tràn lan, Ngón tay gõ vài chữ, Cũng đủ phá tan đời. 6. Chưa kịp nghe trọn câu, Đã vội vàng kết tội, Chưa nhìn thấy tận mắt, Đã chụp mũ phủ đầu. 7. Nhưng đằng sau phán xét Là trái tim mong manh, Con người luôn bất an, Nên phán xét để tự vệ. 8. Xã hội càng phát triển, Áp lực càng dâng cao, Phán xét trở thành thói, Như bản năng sinh tồn. 9. Hải nhìn vào nhân thế, Thấy vòng xoáy đau thương: Phán xét nuôi thành kiến, Thành kiến sinh hận thù. 10. Người phán xét – kẻ khổ, Người bị phán xét – đau, Tất cả đều mắc kẹt Trong ngục tù vô hình. 11. Vậy đâu là lối thoát? Hãy học cách lắng nghe, Hãy mở lòng từ ái, Hiểu rằng ai cũng người. 12. Phán xét chỉ như mây, Tan đi trong phút chốc, Chỉ tình thương còn lại Nuôi dưỡng sự trường tồn. 13. Nếu xã hội nhìn nhau Bằng đôi mắt cảm thông, Ta sẽ thấy nhân loại Là một biển bao dung. 14. Mỗi người đều một phần, Trong bản nhạc chung sống, Nếu ta thôi phán xét, Âm vang đời sẽ trong. 15. Hãy dừng lại một giây, Trước khi buông câu nói, Biết đâu sau nụ cười Là vết thương rướm máu. 16. Hãy nhìn vào chính mình, Trước khi nhìn người khác, Thấy yếu đuối trong ta Để hiểu người yếu đuối. 17. Phán xét là chiếc gương, Phản chiếu lòng bất an, Người khôn ngoan thấu hiểu, Không dùng nó giết nhau. 18. Trong thế giới hôm nay, Bài học Hải muốn nhắn: Sống là để trưởng thành, Không phải để hạ bệ. 19. Con người đẹp nhất khi Dám bao dung nhân thế, Dám đứng lên bảo vệ Kẻ đang bị phán xét. 20. Và rồi ta sẽ thấy Một xã hội vững bền, Khi không còn ai sợ Những lời buông oan nghiệt.
    Like
    Love
    Wow
    20
    4 Comments 0 Shares
  • HCOIN 30/8
    BÀI THƠ CHƯƠNG 2: DOANH NGHIỆP SỐ LÀ GÌ? KHÁC GÌ DOANH NGHIỆP TRUYỀN THỐNG

    Doanh nghiệp số – khúc ca thời đại

    Ngày xưa phố chợ đông vui,
    Gian hàng, quầy kệ, tiếng cười trao tay.
    Buôn bán phải gặp mặt ngay,
    Kẻ mua, người bán, xưa nay mới thành.

    Doanh nghiệp truyền thống dựng thành,
    Tường gạch, mái ngói, đất dành làm kho.
    Hợp đồng giấy trắng mực nho,
    Con dấu đỏ chói mới cho vững bền.

    Kế toán cộng sổ từng bên,
    Từng trang ghi chép, tay bền tháng năm.
    Dữ liệu chậm bước, âm thầm,
    Quyết định nhiều lúc sai lầm muộn thay.

    Rồi một cơn gió tràn bay,
    Cách mạng công nghệ, hôm nay hiện hình.
    Internet mở cánh cửa xinh,
    Đưa doanh nghiệp số quang minh rạng ngời.
    Doanh nghiệp số chẳng cần ngồi,
    Trong văn phòng lớn mới coi là thành.
    Chỉ cần dữ liệu vươn nhanh,
    Kết nối khách khắp bốn phương mười miền.

    Không gian số – chính thị trường,
    Blockchain giữ vững, minh đường giao thương.
    AI phân tích lẽ thường,
    Tự động hóa hết, đo lường chuẩn ngay.

    Khác biệt lớn, chẳng còn đây
    Khoảng cách thời gian, đường bay địa cầu.
    Truyền thống nặng gánh cơ đầu,
    Còn nay doanh nghiệp nhẹ nhàng số hoá.
    Khách hàng chẳng đợi chờ quá,
    Một cú click đã thỏa lòng mong.
    Giao dịch diễn ra thong dong,
    Ngày và đêm cũng không còn khoảng cách.

    Doanh nghiệp số vững vàng thách thức,
    Thay đổi nhanh, thích ứng tức thì.
    Không cần bộ máy li ti,
    Mà cần tư duy, sáng tri thức người.

    Truyền thống ví như con thuyền,
    Cột buồm chắc nịch, vững miền sóng to.
    Doanh nghiệp số giống ánh sao,
    Dẫn đường bão tố, bay cao vạn tầng.
    Một bên dựa sức người cần,
    Một bên dữ liệu, trí nhân dẫn đường.
    Một bên vòng quay thông thường,
    Một bên tốc độ phi thường, vô song.

    Thời đại mới, khúc ca hồng:
    “Doanh nghiệp số – tấm lòng tương lai.
    Không còn tường gạch, hàng rào,
    Chỉ còn sáng tạo, dạt dào niềm tin.”
    Dù truyền thống chẳng lụi tàn,
    Nó như nền móng, bước ban đầu.
    Song kỷ nguyên số vẫy chào,
    Mở ra thế giới, nhiệm mầu vô biên.

    Lời nhắn gửi cuối bài thơ
    Ai xây doanh nghiệp hôm nay,
    Xin đừng chỉ giữ hình hài cũ xưa.
    Hãy hòa nhịp với nắng mưa,
    Cùng dòng kỹ thuật, cùng mùa chuyển thay.

    Doanh nghiệp số – chính tương lai,
    Khác gì truyền thống? Khác ngay nhịp thở.
    Một bên quá khứ chan chứa,
    Một bên mở rộng, bầu trời tự do.
    HCOIN 30/8 🏵️🏵️🌺 BÀI THƠ CHƯƠNG 2: DOANH NGHIỆP SỐ LÀ GÌ? KHÁC GÌ DOANH NGHIỆP TRUYỀN THỐNG 📙Doanh nghiệp số – khúc ca thời đại Ngày xưa phố chợ đông vui, Gian hàng, quầy kệ, tiếng cười trao tay. Buôn bán phải gặp mặt ngay, Kẻ mua, người bán, xưa nay mới thành. Doanh nghiệp truyền thống dựng thành, Tường gạch, mái ngói, đất dành làm kho. Hợp đồng giấy trắng mực nho, Con dấu đỏ chói mới cho vững bền. Kế toán cộng sổ từng bên, Từng trang ghi chép, tay bền tháng năm. Dữ liệu chậm bước, âm thầm, Quyết định nhiều lúc sai lầm muộn thay. Rồi một cơn gió tràn bay, Cách mạng công nghệ, hôm nay hiện hình. Internet mở cánh cửa xinh, Đưa doanh nghiệp số quang minh rạng ngời. Doanh nghiệp số chẳng cần ngồi, Trong văn phòng lớn mới coi là thành. Chỉ cần dữ liệu vươn nhanh, Kết nối khách khắp bốn phương mười miền. Không gian số – chính thị trường, Blockchain giữ vững, minh đường giao thương. AI phân tích lẽ thường, Tự động hóa hết, đo lường chuẩn ngay. Khác biệt lớn, chẳng còn đây Khoảng cách thời gian, đường bay địa cầu. Truyền thống nặng gánh cơ đầu, Còn nay doanh nghiệp nhẹ nhàng số hoá. Khách hàng chẳng đợi chờ quá, Một cú click đã thỏa lòng mong. Giao dịch diễn ra thong dong, Ngày và đêm cũng không còn khoảng cách. Doanh nghiệp số vững vàng thách thức, Thay đổi nhanh, thích ứng tức thì. Không cần bộ máy li ti, Mà cần tư duy, sáng tri thức người. Truyền thống ví như con thuyền, Cột buồm chắc nịch, vững miền sóng to. Doanh nghiệp số giống ánh sao, Dẫn đường bão tố, bay cao vạn tầng. Một bên dựa sức người cần, Một bên dữ liệu, trí nhân dẫn đường. Một bên vòng quay thông thường, Một bên tốc độ phi thường, vô song. Thời đại mới, khúc ca hồng: “Doanh nghiệp số – tấm lòng tương lai. Không còn tường gạch, hàng rào, Chỉ còn sáng tạo, dạt dào niềm tin.” Dù truyền thống chẳng lụi tàn, Nó như nền móng, bước ban đầu. Song kỷ nguyên số vẫy chào, Mở ra thế giới, nhiệm mầu vô biên. Lời nhắn gửi cuối bài thơ Ai xây doanh nghiệp hôm nay, Xin đừng chỉ giữ hình hài cũ xưa. Hãy hòa nhịp với nắng mưa, Cùng dòng kỹ thuật, cùng mùa chuyển thay. Doanh nghiệp số – chính tương lai, Khác gì truyền thống? Khác ngay nhịp thở. Một bên quá khứ chan chứa, Một bên mở rộng, bầu trời tự do.
    Like
    Love
    Wow
    Sad
    Angry
    19
    2 Comments 0 Shares
  • Tham gia trả lời câu đố chiều 30/8
    Câu1:
    Để tăng cơ giảm mỡ, những thực phẩm nên ăn và tránh:

    3.1. Thực phẩm cần tập trung

    Thực phẩm bạn ăn không cần phải khác nhau giữa giai đoạn làm chín và cắt nhỏ - thông thường, đó là số lượng. Thực phẩm nên ăn bao gồm:

    - Các loại thịt, thịt gia cầm và cá: Bò bít tết, thịt bò xay, thịt lợn thăn, ức gà, cá hồi, cá rô phi và cá tuyết.
    - Sữa và các sản phẩm từ sữa: Sữa chua, pho mát, sữa ít béo và pho mát.
    - Ngũ cốc: Bánh mì, bột yến mạch, hạt quinoa, bỏng ngô và gạo.
    - Trái cây: Quả mọng, bưởi, cam, táo, chuối, nho, lê, đào, dưa hấu ...
    - Các loại rau giàu tinh bột: Khoai tây, ngô, đậu xanh, đậu xanh và sắn.
    Rau: Rau bina, xà lách lá xanh, bông cải xanh, cà chua, dưa chuột, bí ngòi, măng tây, ớt và nấm.

    3.2. Thực phẩm cần hạn chế
    Mặc dù bạn lựa chọn nhiều loại thực phẩm trong chế độ ăn uống của mình, nhưng có một số loại bạn nên hạn chế. Bao gồm :

    - Các loại thịt có hàm lượng chất béo cao, thực phẩm nhiều bơ và nước sốt hoặc kem nặng.
    Thực phẩm cung cấp chất xơ: Đậu và các loại rau họ cải như bông cải xanh hoặc súp lơ trắng.
    - Nước có ga hoặc soda ăn kiêng.

    4. Chất bổ sung
    Nhiều người tập thể hình sử dụng thực phẩm chức năng, một số trong số đó hữu ích trong khi những người khác thì không. Các chất bổ sung tốt có thể được sử dụng cùng với chế độ ăn tăng cơ giảm mỡ, bao gồm:

    - Whey protein: Được sử dụng một cách dễ dàng và thuận tiện để tăng lượng protein của bạn.
    - Creatine: Cung cấp cho cơ bắp năng lượng cần thiết để thực hiện các hoạt động luyện tập. Mặc dù có nhiều nhãn hiệu creatine, nhưng hãy tìm creatine monohydrate vì nó là hiệu quả nhất.
    - Caffeine: Giảm mệt mỏi.
    Vitamin và khoáng chất tổng hợp có thể hữu ích nếu bạn đang hạn chế lượng calo nạp vào trong nỗ lực giảm mỡ cơ thể trong giai đoạn cắt giảm.

    Câu 2:
    Cảm nhận Chương 2: Tạo Mô Hình Đất Sét, Lego và Gọi Vốn 0 Đồng
    Sách 1000 ý tưởng khởi nghiệp cho các em bé

    Chương 2 của sách *1000 ý tưởng khởi nghiệp cho các em bé* mang đến góc nhìn rất gần gũi và giàu cảm hứng. Từ những viên lego hay khối đất sét, trẻ không chỉ chơi mà còn học cách biến ý tưởng thành sản phẩm đầu tay. Việc “gọi vốn 0 đồng” thật sáng tạo, giúp bé hiểu giá trị của tái chế, chia sẻ và tận dụng nguồn lực xung quanh. Đặc biệt, khi biến hoạt động nhỏ thành dự án cộng đồng, các em được rèn tư duy khởi nghiệp, tinh thần hợp tác và kỹ năng thuyết phục. Đây chính là nền tảng quan trọng để nuôi dưỡng thế hệ khởi nghiệp đầy tự tin và sáng tạo.
    Tham gia trả lời câu đố chiều 30/8 Câu1: Để tăng cơ giảm mỡ, những thực phẩm nên ăn và tránh: 3.1. Thực phẩm cần tập trung Thực phẩm bạn ăn không cần phải khác nhau giữa giai đoạn làm chín và cắt nhỏ - thông thường, đó là số lượng. Thực phẩm nên ăn bao gồm: - Các loại thịt, thịt gia cầm và cá: Bò bít tết, thịt bò xay, thịt lợn thăn, ức gà, cá hồi, cá rô phi và cá tuyết. - Sữa và các sản phẩm từ sữa: Sữa chua, pho mát, sữa ít béo và pho mát. - Ngũ cốc: Bánh mì, bột yến mạch, hạt quinoa, bỏng ngô và gạo. - Trái cây: Quả mọng, bưởi, cam, táo, chuối, nho, lê, đào, dưa hấu ... - Các loại rau giàu tinh bột: Khoai tây, ngô, đậu xanh, đậu xanh và sắn. Rau: Rau bina, xà lách lá xanh, bông cải xanh, cà chua, dưa chuột, bí ngòi, măng tây, ớt và nấm. 3.2. Thực phẩm cần hạn chế Mặc dù bạn lựa chọn nhiều loại thực phẩm trong chế độ ăn uống của mình, nhưng có một số loại bạn nên hạn chế. Bao gồm : - Các loại thịt có hàm lượng chất béo cao, thực phẩm nhiều bơ và nước sốt hoặc kem nặng. Thực phẩm cung cấp chất xơ: Đậu và các loại rau họ cải như bông cải xanh hoặc súp lơ trắng. - Nước có ga hoặc soda ăn kiêng. 4. Chất bổ sung Nhiều người tập thể hình sử dụng thực phẩm chức năng, một số trong số đó hữu ích trong khi những người khác thì không. Các chất bổ sung tốt có thể được sử dụng cùng với chế độ ăn tăng cơ giảm mỡ, bao gồm: - Whey protein: Được sử dụng một cách dễ dàng và thuận tiện để tăng lượng protein của bạn. - Creatine: Cung cấp cho cơ bắp năng lượng cần thiết để thực hiện các hoạt động luyện tập. Mặc dù có nhiều nhãn hiệu creatine, nhưng hãy tìm creatine monohydrate vì nó là hiệu quả nhất. - Caffeine: Giảm mệt mỏi. Vitamin và khoáng chất tổng hợp có thể hữu ích nếu bạn đang hạn chế lượng calo nạp vào trong nỗ lực giảm mỡ cơ thể trong giai đoạn cắt giảm. Câu 2: Cảm nhận Chương 2: Tạo Mô Hình Đất Sét, Lego và Gọi Vốn 0 Đồng Sách 1000 ý tưởng khởi nghiệp cho các em bé Chương 2 của sách *1000 ý tưởng khởi nghiệp cho các em bé* mang đến góc nhìn rất gần gũi và giàu cảm hứng. Từ những viên lego hay khối đất sét, trẻ không chỉ chơi mà còn học cách biến ý tưởng thành sản phẩm đầu tay. Việc “gọi vốn 0 đồng” thật sáng tạo, giúp bé hiểu giá trị của tái chế, chia sẻ và tận dụng nguồn lực xung quanh. Đặc biệt, khi biến hoạt động nhỏ thành dự án cộng đồng, các em được rèn tư duy khởi nghiệp, tinh thần hợp tác và kỹ năng thuyết phục. Đây chính là nền tảng quan trọng để nuôi dưỡng thế hệ khởi nghiệp đầy tự tin và sáng tạo.
    Like
    Love
    Wow
    Sad
    19
    2 Comments 0 Shares
  • HNI 30/8- Bài hát chương 30
    Ngàn chông gai chỉ là bàn đạp của vinh quang
    (Henry Le – Lê Đình Hải viết chung)
    [Verse 1]
    Có những ngày mưa rơi ướt vai
    Bước chân nặng trĩu trên con đường dài
    Bao ước mơ tưởng chừng vụt tắt
    Nhưng trái tim chẳng chịu ngừng cháy.
    [Pre-Chorus]
    Ai dám mơ thì dám đi qua
    Ngàn thử thách chỉ khiến ta vững vàng
    Bão tố kia không làm ta ngã
    Mà nâng đôi cánh bay về ánh sáng.
    [Chorus]
    Ngàn chông gai, ta không dừng lại
    Chỉ là bàn đạp, dẫn tới vinh quang
    Khát vọng cháy, soi đường trong đêm tối
    Niềm tin bền chặt, như ngọn lửa không tàn.
    Ngàn chông gai, ta đi bất tận
    Để một ngày nắng ấm reo ca
    Trái tim người, hóa thành sức mạnh
    Dẫn nhân loại bước tới tương lai xa.

    [Verse 2]
    Những vết thương còn hằn trên da
    Là minh chứng cho lòng quả cảm ta
    Người ngã xuống để người khác đứng
    Mỗi giọt máu thắp sáng niềm tin.
    [Pre-Chorus]
    Đêm tối rồi cũng sẽ tan nhanh
    Ánh bình minh rực rỡ nơi cuối trời
    Cứ tiến lên, chẳng cần ngoái lại
    Mỗi gian nan là một bản anh hùng ca.
    [Chorus]
    Ngàn chông gai, ta không dừng lại
    Chỉ là bàn đạp, dẫn tới vinh quang
    Khát vọng cháy, soi đường trong đêm tối
    Niềm tin bền chặt, như ngọn lửa không tàn.
    Ngàn chông gai, ta đi bất tận
    Để một ngày nắng ấm reo ca
    Trái tim người, hóa thành sức mạnh
    Dẫn nhân loại bước tới tương lai xa.

    [Bridge]
    Nếu không có nỗi đau
    Sao biết quý niềm hạnh phúc?
    Nếu không từng mất mát
    Sao hiểu hết giá trị yêu thương?
    Chông gai kia chỉ thử thách lòng ta
    Biến mồ hôi thành ánh sáng chan hòa.

    [Chorus cuối]
    Ngàn chông gai, ta không dừng lại
    Chỉ là bàn đạp, dẫn tới vinh quang
    Khát vọng cháy, soi đường trong đêm tối
    Niềm tin bền chặt, như ngọn lửa không tàn.
    Ngàn chông gai, ta đi bất tận
    Để một ngày nắng ấm reo ca
    Trái tim người, hóa thành sức mạnh
    Dẫn nhân loại bước tới tương lai xa.

    [Outro – kết luận]
    Ngàn chông gai chỉ là bàn đạp
    Cho đôi chân bước tới vinh quang
    Người đi lên, mang theo hy vọng
    Tương lai này sáng bởi trái tim người dân.
    HNI 30/8- 🎶 Bài hát chương 30 Ngàn chông gai chỉ là bàn đạp của vinh quang (Henry Le – Lê Đình Hải viết chung) [Verse 1] Có những ngày mưa rơi ướt vai Bước chân nặng trĩu trên con đường dài Bao ước mơ tưởng chừng vụt tắt Nhưng trái tim chẳng chịu ngừng cháy. [Pre-Chorus] Ai dám mơ thì dám đi qua Ngàn thử thách chỉ khiến ta vững vàng Bão tố kia không làm ta ngã Mà nâng đôi cánh bay về ánh sáng. [Chorus] Ngàn chông gai, ta không dừng lại Chỉ là bàn đạp, dẫn tới vinh quang Khát vọng cháy, soi đường trong đêm tối Niềm tin bền chặt, như ngọn lửa không tàn. Ngàn chông gai, ta đi bất tận Để một ngày nắng ấm reo ca Trái tim người, hóa thành sức mạnh Dẫn nhân loại bước tới tương lai xa. [Verse 2] Những vết thương còn hằn trên da Là minh chứng cho lòng quả cảm ta Người ngã xuống để người khác đứng Mỗi giọt máu thắp sáng niềm tin. [Pre-Chorus] Đêm tối rồi cũng sẽ tan nhanh Ánh bình minh rực rỡ nơi cuối trời Cứ tiến lên, chẳng cần ngoái lại Mỗi gian nan là một bản anh hùng ca. [Chorus] Ngàn chông gai, ta không dừng lại Chỉ là bàn đạp, dẫn tới vinh quang Khát vọng cháy, soi đường trong đêm tối Niềm tin bền chặt, như ngọn lửa không tàn. Ngàn chông gai, ta đi bất tận Để một ngày nắng ấm reo ca Trái tim người, hóa thành sức mạnh Dẫn nhân loại bước tới tương lai xa. [Bridge] Nếu không có nỗi đau Sao biết quý niềm hạnh phúc? Nếu không từng mất mát Sao hiểu hết giá trị yêu thương? Chông gai kia chỉ thử thách lòng ta Biến mồ hôi thành ánh sáng chan hòa. [Chorus cuối] Ngàn chông gai, ta không dừng lại Chỉ là bàn đạp, dẫn tới vinh quang Khát vọng cháy, soi đường trong đêm tối Niềm tin bền chặt, như ngọn lửa không tàn. Ngàn chông gai, ta đi bất tận Để một ngày nắng ấm reo ca Trái tim người, hóa thành sức mạnh Dẫn nhân loại bước tới tương lai xa. [Outro – kết luận] Ngàn chông gai chỉ là bàn đạp Cho đôi chân bước tới vinh quang Người đi lên, mang theo hy vọng Tương lai này sáng bởi trái tim người dân.
    Love
    Like
    Wow
    Sad
    21
    2 Comments 0 Shares