• chào các bạn buổi tối vui vẻ cùng gia đinh hanh phúc và chia sẻ tới nhiều người mạng xã hội Hin nhé
    chào các bạn buổi tối vui vẻ cùng gia đinh hanh phúc và chia sẻ tới nhiều người mạng xã hội Hin nhé
    Like
    Love
    Haha
    Wow
    Yay
    17
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 4/9:
    CHƯƠNG 22: TÔN GIÁO ĐÔI KHI CŨNG LÀ NHÀ TÙ
    Mở đầu: Tôn giáo và chiếc mặt nạ thiêng liêng
    Tôn giáo từ hàng ngàn năm qua luôn giữ vai trò quan trọng trong đời sống tinh thần nhân loại. Nó đem lại niềm an ủi trước nỗi sợ hãi, mở ra những nghi lễ cộng đồng, và gieo vào lòng người niềm tin về một trật tự vượt trên đời sống hữu hạn. Người ta tìm đến tôn giáo khi không còn nơi nào nương tựa, khi hiện sinh trở nên quá trống rỗng.
    Nhưng sự thật đau thương là: tôn giáo không chỉ là nguồn an ủi, mà đôi khi cũng là một nhà tù tinh thần. Nó trao niềm tin, nhưng đồng thời có thể trói buộc. Nó xoa dịu, nhưng cũng có thể tước đoạt tự do. Nó mở cửa thiên đường, nhưng cũng có thể dựng nên những bức tường kiên cố giam hãm con người trong sợ hãi và phục tùng.
    Bản chất của sự trói buộc
    Tôn giáo có hai mặt: khai sáng và kiểm soát.
    Ở mặt khai sáng, nó giúp con người đặt câu hỏi siêu hình: “Ta từ đâu đến? Ta đi về đâu? Ý nghĩa của tồn tại là gì?”. Nó mở ra những tầng sâu nội tâm, nuôi dưỡng đạo đức, và giúp con người sống có trách nhiệm hơn.
    Ở mặt kiểm soát, nó biến niềm tin thành công cụ trấn áp. Nó dạy con người sợ hãi thần linh, sợ hãi hình phạt, và buộc họ phải tuân theo hệ thống giáo lý cứng nhắc. Khi đó, tôn giáo không còn là ánh sáng, mà là xiềng xích vô hình.
    Một tín đồ mù quáng có thể sống cả đời mà không bao giờ biết đến tự do hiện sinh. Họ được dạy rằng: tự do là tội lỗi, hoài nghi là phản bội, và suy tư độc lập là sự nguy hiểm cần dập tắt.
    Cơ chế nhà tù của tôn giáo
    Tôn giáo trở thành nhà tù khi nó vận hành theo những cơ chế sau:
    Sợ hãi: gieo vào lòng người nỗi sợ về địa ngục, nghiệp báo, sự trừng phạt siêu hình. Con người bị điều khiển không phải bởi tình yêu sự thật, mà bởi sự kinh hoàng trước viễn cảnh bị kết tội.
    Tội lỗi: mọi hành vi tự nhiên, bản năng, thậm chí cả ý nghĩ, đều bị gắn nhãn “tội”. Con người lớn lên trong mặc cảm, luôn thấy mình “không xứng đáng”, “ô uế”, và chỉ còn cách quỳ gối van xin tha thứ.
    Phục tùng: con người được dạy phải nghe lời giáo chủ, kinh sách, truyền thống – thay vì tự tìm kiếm trải nghiệm cá nhân.
    Loại trừ: bất kỳ ai khác niềm tin đều bị coi là “tà đạo”, “kẻ lạc lối”. Tôn giáo biến thành bức tường chia rẽ, thay vì cây cầu kết nối.
    Tôn giáo và chính trị: sự liên minh của quyền lực
    Trong lịch sử, không ít lần tôn giáo trở thành công cụ chính trị. Những vương triều dùng thần quyền để hợp thức hóa quyền lực: “Nhà vua là con trời”, “Quyền lực xuất phát từ Thượng đế”. Nhờ đó, bất kỳ sự chống đối nào cũng bị gán là tội lỗi.
    Nhiều tôn giáo còn tham gia trực tiếp vào việc kiểm soát xã hội, áp đặt luật lệ, trừng phạt những ai “phạm tội tín ngưỡng”. Con người vừa bị cai trị bởi pháp luật, vừa bị trấn áp bởi thần quyền. Nhà tù vật chất và nhà tù tinh thần hợp nhất, khiến cá nhân hầu như không còn lối thoát.
    Đám đông tín ngưỡng và sự mê mụi tập thể
    Đám đông tín đồ thường bị cuốn vào những nghi lễ tập thể, những niềm tin chung, mà không dám tự hỏi: “Điều này có thật sự đúng? Có thật sự cần?”.
    Trong đám đông, họ thấy mình an toàn. Nhưng cũng chính trong đám đông, họ đánh mất trách nhiệm cá nhân. Họ hô vang khẩu hiệu, họ quỳ gối, họ tung hô những giáo điều, mà không bao giờ dám đối diện với nỗi cô đơn hiện sinh.
    Đám đông tín ngưỡng trở thành một khối đồng nhất, sẵn sàng loại trừ những kẻ khác biệt. Ai không theo đám đông thì bị gọi là phản bội. Và như thế, nhà tù tôn giáo càng trở nên kiên cố.
    Những bi kịch của niềm tin mù quáng
    Có những người hi sinh cả đời cho một giáo phái, để rồi cuối cùng nhận ra họ chỉ là công cụ phục vụ cho lợi ích của một nhóm người cầm quyền.

    Read more
    HNI 4/9: CHƯƠNG 22: TÔN GIÁO ĐÔI KHI CŨNG LÀ NHÀ TÙ Mở đầu: Tôn giáo và chiếc mặt nạ thiêng liêng Tôn giáo từ hàng ngàn năm qua luôn giữ vai trò quan trọng trong đời sống tinh thần nhân loại. Nó đem lại niềm an ủi trước nỗi sợ hãi, mở ra những nghi lễ cộng đồng, và gieo vào lòng người niềm tin về một trật tự vượt trên đời sống hữu hạn. Người ta tìm đến tôn giáo khi không còn nơi nào nương tựa, khi hiện sinh trở nên quá trống rỗng. Nhưng sự thật đau thương là: tôn giáo không chỉ là nguồn an ủi, mà đôi khi cũng là một nhà tù tinh thần. Nó trao niềm tin, nhưng đồng thời có thể trói buộc. Nó xoa dịu, nhưng cũng có thể tước đoạt tự do. Nó mở cửa thiên đường, nhưng cũng có thể dựng nên những bức tường kiên cố giam hãm con người trong sợ hãi và phục tùng. Bản chất của sự trói buộc Tôn giáo có hai mặt: khai sáng và kiểm soát. Ở mặt khai sáng, nó giúp con người đặt câu hỏi siêu hình: “Ta từ đâu đến? Ta đi về đâu? Ý nghĩa của tồn tại là gì?”. Nó mở ra những tầng sâu nội tâm, nuôi dưỡng đạo đức, và giúp con người sống có trách nhiệm hơn. Ở mặt kiểm soát, nó biến niềm tin thành công cụ trấn áp. Nó dạy con người sợ hãi thần linh, sợ hãi hình phạt, và buộc họ phải tuân theo hệ thống giáo lý cứng nhắc. Khi đó, tôn giáo không còn là ánh sáng, mà là xiềng xích vô hình. Một tín đồ mù quáng có thể sống cả đời mà không bao giờ biết đến tự do hiện sinh. Họ được dạy rằng: tự do là tội lỗi, hoài nghi là phản bội, và suy tư độc lập là sự nguy hiểm cần dập tắt. Cơ chế nhà tù của tôn giáo Tôn giáo trở thành nhà tù khi nó vận hành theo những cơ chế sau: Sợ hãi: gieo vào lòng người nỗi sợ về địa ngục, nghiệp báo, sự trừng phạt siêu hình. Con người bị điều khiển không phải bởi tình yêu sự thật, mà bởi sự kinh hoàng trước viễn cảnh bị kết tội. Tội lỗi: mọi hành vi tự nhiên, bản năng, thậm chí cả ý nghĩ, đều bị gắn nhãn “tội”. Con người lớn lên trong mặc cảm, luôn thấy mình “không xứng đáng”, “ô uế”, và chỉ còn cách quỳ gối van xin tha thứ. Phục tùng: con người được dạy phải nghe lời giáo chủ, kinh sách, truyền thống – thay vì tự tìm kiếm trải nghiệm cá nhân. Loại trừ: bất kỳ ai khác niềm tin đều bị coi là “tà đạo”, “kẻ lạc lối”. Tôn giáo biến thành bức tường chia rẽ, thay vì cây cầu kết nối. Tôn giáo và chính trị: sự liên minh của quyền lực Trong lịch sử, không ít lần tôn giáo trở thành công cụ chính trị. Những vương triều dùng thần quyền để hợp thức hóa quyền lực: “Nhà vua là con trời”, “Quyền lực xuất phát từ Thượng đế”. Nhờ đó, bất kỳ sự chống đối nào cũng bị gán là tội lỗi. Nhiều tôn giáo còn tham gia trực tiếp vào việc kiểm soát xã hội, áp đặt luật lệ, trừng phạt những ai “phạm tội tín ngưỡng”. Con người vừa bị cai trị bởi pháp luật, vừa bị trấn áp bởi thần quyền. Nhà tù vật chất và nhà tù tinh thần hợp nhất, khiến cá nhân hầu như không còn lối thoát. Đám đông tín ngưỡng và sự mê mụi tập thể Đám đông tín đồ thường bị cuốn vào những nghi lễ tập thể, những niềm tin chung, mà không dám tự hỏi: “Điều này có thật sự đúng? Có thật sự cần?”. Trong đám đông, họ thấy mình an toàn. Nhưng cũng chính trong đám đông, họ đánh mất trách nhiệm cá nhân. Họ hô vang khẩu hiệu, họ quỳ gối, họ tung hô những giáo điều, mà không bao giờ dám đối diện với nỗi cô đơn hiện sinh. Đám đông tín ngưỡng trở thành một khối đồng nhất, sẵn sàng loại trừ những kẻ khác biệt. Ai không theo đám đông thì bị gọi là phản bội. Và như thế, nhà tù tôn giáo càng trở nên kiên cố. Những bi kịch của niềm tin mù quáng Có những người hi sinh cả đời cho một giáo phái, để rồi cuối cùng nhận ra họ chỉ là công cụ phục vụ cho lợi ích của một nhóm người cầm quyền. Read more
    Like
    Love
    Wow
    Yay
    15
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 4/9:Trả lời câu đố chiều:
    Đề 1: Ăn gì để có canxi cho cơ thể?
    Canxi là khoáng chất quan trọng giúp xương chắc khỏe, răng bền đẹp và hệ thần kinh – cơ bắp hoạt động bình thường. Để bổ sung canxi, chúng ta có thể ăn:
    1. Sữa và các sản phẩm từ sữa : sữa tươi, sữa chua, phô mai là nguồn canxi dễ hấp thu.
    2. Cá nhỏ ăn cả xương : cá cơm, cá mòi, cá khô giúp bổ sung nhiều canxi.
    3. Hải sản :tôm, cua, ghẹ, đặc biệt là tôm tép ăn cả vỏ.
    4. Rau xanh : rau cải xanh, cải kale, bông cải xanh, rau dền…
    5. Các loại hạt: hạt mè (vừng), hạt chia, hạnh nhân.
    6. Đậu và chế phẩm từ đậu: đậu nành, đậu phụ, sữa đậu nành.
    7. Trái cây: cam, quýt, kiwi cũng giúp tăng hấp thu canxi nhờ vitamin C.
    Ngoài ra, để cơ thể hấp thu canxi tốt, cần tắm nắng sớm hoặc bổ sung vitamin D qua thực phẩm như cá hồi, trứng, gan cá.
    Đề 2: Cảm nhận chương 7:
    Chương 7 mang đến một ý tưởng thật gần gũi nhưng đầy sáng tạo: biến những vật liệu từ thiên nhiên như lá cây, viên đá, hay những bông hoa thành sản phẩm thủ công độc đáo. Đây không chỉ là trò chơi giải trí, mà còn là cách để các em nhỏ kết nối với thiên nhiên, học cách quan sát, nâng cao óc thẩm mỹ và sự khéo léo.
    Điều mình ấn tượng nhất là tư tưởng khởi nghiệp được gieo mầm từ những điều rất giản dị. Một chiếc vòng tay làm từ hạt cườm thiên nhiên, một bức tranh ghép lá khô, hay viên đá được vẽ thành con vật ngộ nghĩnh – tất cả đều có thể trở thành món quà tặng hoặc sản phẩm có giá trị.
    Chương này còn dạy cho trẻ em tinh thần trân trọng môi trường. Khi biết tận dụng những gì thiên nhiên ban tặng, các em học cách sống xanh, hạn chế rác thải, đồng thời nuôi dưỡng tâm hồn gần gũi và yêu thương thiên nhiên.
    Có thể nói, chương 7 vừa khơi dậy trí tưởng tượng, vừa gieo vào tâm trí trẻ niềm tin rằng: khởi nghiệp không cần bắt đầu từ những thứ lớn lao, mà từ chính những gì giản dị quanh mình.
    HNI 4/9:Trả lời câu đố chiều: Đề 1: Ăn gì để có canxi cho cơ thể? Canxi là khoáng chất quan trọng giúp xương chắc khỏe, răng bền đẹp và hệ thần kinh – cơ bắp hoạt động bình thường. Để bổ sung canxi, chúng ta có thể ăn: 1. Sữa và các sản phẩm từ sữa : sữa tươi, sữa chua, phô mai là nguồn canxi dễ hấp thu. 2. Cá nhỏ ăn cả xương : cá cơm, cá mòi, cá khô giúp bổ sung nhiều canxi. 3. Hải sản :tôm, cua, ghẹ, đặc biệt là tôm tép ăn cả vỏ. 4. Rau xanh : rau cải xanh, cải kale, bông cải xanh, rau dền… 5. Các loại hạt: hạt mè (vừng), hạt chia, hạnh nhân. 6. Đậu và chế phẩm từ đậu: đậu nành, đậu phụ, sữa đậu nành. 7. Trái cây: cam, quýt, kiwi cũng giúp tăng hấp thu canxi nhờ vitamin C. 👉 Ngoài ra, để cơ thể hấp thu canxi tốt, cần tắm nắng sớm hoặc bổ sung vitamin D qua thực phẩm như cá hồi, trứng, gan cá. Đề 2: Cảm nhận chương 7: Chương 7 mang đến một ý tưởng thật gần gũi nhưng đầy sáng tạo: biến những vật liệu từ thiên nhiên như lá cây, viên đá, hay những bông hoa thành sản phẩm thủ công độc đáo. Đây không chỉ là trò chơi giải trí, mà còn là cách để các em nhỏ kết nối với thiên nhiên, học cách quan sát, nâng cao óc thẩm mỹ và sự khéo léo. Điều mình ấn tượng nhất là tư tưởng khởi nghiệp được gieo mầm từ những điều rất giản dị. Một chiếc vòng tay làm từ hạt cườm thiên nhiên, một bức tranh ghép lá khô, hay viên đá được vẽ thành con vật ngộ nghĩnh – tất cả đều có thể trở thành món quà tặng hoặc sản phẩm có giá trị. Chương này còn dạy cho trẻ em tinh thần trân trọng môi trường. Khi biết tận dụng những gì thiên nhiên ban tặng, các em học cách sống xanh, hạn chế rác thải, đồng thời nuôi dưỡng tâm hồn gần gũi và yêu thương thiên nhiên. Có thể nói, chương 7 vừa khơi dậy trí tưởng tượng, vừa gieo vào tâm trí trẻ niềm tin rằng: khởi nghiệp không cần bắt đầu từ những thứ lớn lao, mà từ chính những gì giản dị quanh mình.
    Like
    Love
    Haha
    Wow
    Yay
    16
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 4/9:
    Bài Thơ Chương 22:
    “NHỮNG BỨC TƯỜNG VÔ HÌNH”
    Người ta quỳ gối trong ánh nến lung linh
    Tưởng mình được giải thoát nhưng thực ra bị cầm tù
    Những lời kinh như sợi dây xiềng xích
    Trói buộc tự do trong nỗi sợ hãi vô hình.

    Họ dạy ta rằng hoài nghi là tội lỗi
    Rằng suy tư độc lập là phản bội đức tin
    Rằng thiên đường chỉ đến khi ta quỳ gối
    Và địa ngục mở ra nếu ta dám hỏi: “Vì sao?”.

    Những đứa trẻ lớn lên trong mặc cảm
    Tin rằng mình ô uế từ khi chào đời
    Mọi niềm vui bản năng biến thành điều cấm kỵ
    Mọi khao khát sống thật đều hóa thành tội.

    Đám đông tung hô sự phục tùng
    Tiếng hô vang che lấp tiếng thở dài của linh hồn
    Họ gọi đó là thánh thiện, là vinh quang
    Nhưng thực ra chỉ là nỗi sợ được hợp thức hóa.

    Nhưng có những kẻ dám bước ra
    Dám phá vỡ nhà tù được dát vàng bằng giáo điều
    Họ tìm kiếm Thượng đế trong chính trải nghiệm
    Chứ không trong những trang sách đã úa màu.

    Tôn giáo nào giữ được tự do thì sống động
    Tôn giáo nào giết chết hoài nghi thì đã chết rồi
    Thượng đế không cần nô lệ quỳ gối
    Mà cần con người biết yêu thương và sáng tạo.
    Đọc thêm
    Read more
    HNI 4/9: Bài Thơ Chương 22: “NHỮNG BỨC TƯỜNG VÔ HÌNH” Người ta quỳ gối trong ánh nến lung linh Tưởng mình được giải thoát nhưng thực ra bị cầm tù Những lời kinh như sợi dây xiềng xích Trói buộc tự do trong nỗi sợ hãi vô hình. Họ dạy ta rằng hoài nghi là tội lỗi Rằng suy tư độc lập là phản bội đức tin Rằng thiên đường chỉ đến khi ta quỳ gối Và địa ngục mở ra nếu ta dám hỏi: “Vì sao?”. Những đứa trẻ lớn lên trong mặc cảm Tin rằng mình ô uế từ khi chào đời Mọi niềm vui bản năng biến thành điều cấm kỵ Mọi khao khát sống thật đều hóa thành tội. Đám đông tung hô sự phục tùng Tiếng hô vang che lấp tiếng thở dài của linh hồn Họ gọi đó là thánh thiện, là vinh quang Nhưng thực ra chỉ là nỗi sợ được hợp thức hóa. Nhưng có những kẻ dám bước ra Dám phá vỡ nhà tù được dát vàng bằng giáo điều Họ tìm kiếm Thượng đế trong chính trải nghiệm Chứ không trong những trang sách đã úa màu. Tôn giáo nào giữ được tự do thì sống động Tôn giáo nào giết chết hoài nghi thì đã chết rồi Thượng đế không cần nô lệ quỳ gối Mà cần con người biết yêu thương và sáng tạo. Đọc thêm Read more
    Like
    Love
    Wow
    Yay
    15
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 4/9 - Chương 30: Khiêm nhường – con đường của bậc trí - Lê Đình Hải

    (1) Mở đầu – Khiêm nhường, viên ngọc sáng trong bóng tối
    Có một điều nghịch lý trong đời sống con người: càng vĩ đại thật sự, con người lại càng trở nên giản dị, khiêm nhường; càng nhỏ bé về trí tuệ, người ta lại càng thích khoe khoang, phô trương. Khiêm nhường không phải là sự yếu đuối, không phải là hạ thấp bản thân, mà là sức mạnh nội tâm, là trí tuệ đã vượt qua cái tôi chật hẹp để chạm đến bản chất chân thật của đời sống. Người khiêm nhường giống như dòng sông sâu lặng lẽ, không ồn ào, nhưng chứa đựng nguồn nước nuôi dưỡng cả vùng đất rộng lớn.
    Trong xã hội ngày nay, khi ai cũng muốn khẳng định bản thân, muốn được nhìn thấy, được công nhận, được tung hô, thì khiêm nhường càng trở nên quý hiếm. Thế nhưng, chỉ những ai dám chọn con đường khiêm nhường mới thật sự trở thành bậc trí, bậc hiền, và để lại dấu ấn bền vững trong lòng nhân loại.

    (2) Hiểu đúng về khiêm nhường
    Khiêm nhường thường bị hiểu lầm. Có người cho rằng khiêm nhường là tự hạ thấp mình, là không dám đứng lên, là bỏ lỡ cơ hội khẳng định bản thân. Thực ra, đó là sự nhầm lẫn tai hại. Khiêm nhường không phải là phủ nhận năng lực, mà là biết đặt năng lực đúng chỗ, không để bản ngã che mờ trí tuệ.
    Người khiêm nhường có thể mạnh mẽ, nhưng họ không phô trương sức mạnh. Họ có thể tài giỏi, nhưng không biến tài giỏi thành gánh nặng cho người khác. Họ có thể đạt được thành công lớn, nhưng lại sống giản dị, coi thành công như một phần tất yếu của hành trình chứ không phải chiếc ngai vàng để ngồi lên người khác.

    Khiêm nhường cũng không đồng nghĩa với nhu nhược. Người nhu nhược im lặng vì sợ hãi; người khiêm nhường im lặng vì hiểu rõ sự vô nghĩa của tranh chấp nhỏ nhen. Người nhu nhược không dám nói ra sự thật; người khiêm nhường chọn cách nói sự thật bằng thái độ tôn trọng và ôn hòa.

    (3) Khiêm nhường và trí tuệ
    Tại sao khiêm nhường là con đường của bậc trí? Bởi vì chỉ người trí mới thấy được sự hạn hẹp của mình trước vô tận tri thức và vũ trụ. Kẻ tự cao, dù thông minh đến đâu, cũng chỉ nhìn thấy bản thân mình như cái rốn của vũ trụ, và rồi mắc kẹt trong sự kiêu căng. Người trí tuệ thì ngược lại: càng học, càng thấy mình nhỏ bé.
    HNI 4/9 - 🌺Chương 30: Khiêm nhường – con đường của bậc trí - Lê Đình Hải (1) Mở đầu – Khiêm nhường, viên ngọc sáng trong bóng tối Có một điều nghịch lý trong đời sống con người: càng vĩ đại thật sự, con người lại càng trở nên giản dị, khiêm nhường; càng nhỏ bé về trí tuệ, người ta lại càng thích khoe khoang, phô trương. Khiêm nhường không phải là sự yếu đuối, không phải là hạ thấp bản thân, mà là sức mạnh nội tâm, là trí tuệ đã vượt qua cái tôi chật hẹp để chạm đến bản chất chân thật của đời sống. Người khiêm nhường giống như dòng sông sâu lặng lẽ, không ồn ào, nhưng chứa đựng nguồn nước nuôi dưỡng cả vùng đất rộng lớn. Trong xã hội ngày nay, khi ai cũng muốn khẳng định bản thân, muốn được nhìn thấy, được công nhận, được tung hô, thì khiêm nhường càng trở nên quý hiếm. Thế nhưng, chỉ những ai dám chọn con đường khiêm nhường mới thật sự trở thành bậc trí, bậc hiền, và để lại dấu ấn bền vững trong lòng nhân loại. (2) Hiểu đúng về khiêm nhường Khiêm nhường thường bị hiểu lầm. Có người cho rằng khiêm nhường là tự hạ thấp mình, là không dám đứng lên, là bỏ lỡ cơ hội khẳng định bản thân. Thực ra, đó là sự nhầm lẫn tai hại. Khiêm nhường không phải là phủ nhận năng lực, mà là biết đặt năng lực đúng chỗ, không để bản ngã che mờ trí tuệ. Người khiêm nhường có thể mạnh mẽ, nhưng họ không phô trương sức mạnh. Họ có thể tài giỏi, nhưng không biến tài giỏi thành gánh nặng cho người khác. Họ có thể đạt được thành công lớn, nhưng lại sống giản dị, coi thành công như một phần tất yếu của hành trình chứ không phải chiếc ngai vàng để ngồi lên người khác. Khiêm nhường cũng không đồng nghĩa với nhu nhược. Người nhu nhược im lặng vì sợ hãi; người khiêm nhường im lặng vì hiểu rõ sự vô nghĩa của tranh chấp nhỏ nhen. Người nhu nhược không dám nói ra sự thật; người khiêm nhường chọn cách nói sự thật bằng thái độ tôn trọng và ôn hòa. (3) Khiêm nhường và trí tuệ Tại sao khiêm nhường là con đường của bậc trí? Bởi vì chỉ người trí mới thấy được sự hạn hẹp của mình trước vô tận tri thức và vũ trụ. Kẻ tự cao, dù thông minh đến đâu, cũng chỉ nhìn thấy bản thân mình như cái rốn của vũ trụ, và rồi mắc kẹt trong sự kiêu căng. Người trí tuệ thì ngược lại: càng học, càng thấy mình nhỏ bé.
    Love
    Like
    Wow
    Sad
    17
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 4-9
    Chương 24: THỊ TRƯỜNG SỐNG BẰNG NỖI SỢ VÀ THÓI QUEN

    Mở đầu: Thị trường như một tôn giáo mới

    Trong thế kỷ hiện đại, “thị trường” được xem như thần thánh vô hình điều khiển đời sống. Nó được ca ngợi là “cơ chế tự do”, “sức mạnh sáng tạo”, “nguyên lý khách quan”. Nhưng sự thật đau thương là: thị trường không đơn thuần là nơi trao đổi hàng hóa – nó là hệ thống khai thác nỗi sợ hãi và thói quen của con người.

    Người ta tưởng rằng mình mua sắm, đầu tư, tiêu dùng bằng ý chí tự do. Nhưng thực chất, đa phần hành vi ấy được dẫn dắt bởi hai động cơ nền tảng: nỗi sợ và thói quen. Và chính hai yếu tố này nuôi sống guồng máy khổng lồ gọi là “thị trường”.

    Thị trường và nỗi sợ hãi

    Thị trường tồn tại nhờ việc không ngừng gieo rắc sợ hãi:

    Sợ thiếu thốn: nếu không mua sản phẩm này, bạn sẽ bị tụt hậu, bạn sẽ không đủ đẹp, không đủ thông minh, không đủ giá trị.

    Sợ mất mát: nếu không đầu tư ngay, cơ hội sẽ biến mất. Nếu không mua kịp, bạn sẽ thua thiệt người khác.

    Sợ bị loại trừ: nếu không theo xu hướng, bạn sẽ bị cô lập khỏi tập thể.

    Quảng cáo, truyền thông, mạng xã hội – tất cả được thiết kế để chạm đúng nỗi sợ sâu kín nhất của con người. Mỗi sản phẩm không chỉ bán công năng, mà còn bán “liều thuốc trấn an” cho những bất an nội tâm.

    Thói quen: vòng lặp của sự điều kiện hóa

    Ngoài sợ hãi, thị trường còn vận hành dựa trên thói quen lặp lại. Con người bị điều kiện hóa từ nhỏ để hình thành những nhu cầu “tự nhiên” – thực chất là nhu cầu được dựng lên có chủ đích.

    Một tách cà phê sáng, một nhãn hiệu điện thoại, một đôi giày thể thao, một ứng dụng mạng xã hội… tất cả đều trở thành nghi thức thường nhật, đến mức người ta không còn đặt câu hỏi: “Tôi thực sự cần nó, hay tôi chỉ đang bị lập trình để cần nó?”.

    Thói quen khiến thị trường ổn định. Khi một hành vi tiêu dùng được lặp lại đủ lâu, nó trở thành bản năng xã hội – và từ đó, thị trường có thể dự đoán, điều khiển, và khai thác lợi nhuận vô tận.

    Thị trường và ảo tưởng tự do

    Người ta thường nói: “Thị trường tự do phản ánh lựa chọn tự do của con người.” Nhưng triết học hiện sinh đặt ngược câu hỏi: “Nếu lựa chọn ấy bị dẫn dắt bởi nỗi sợ và thói quen thì nó còn là tự do không?”
    HNI 4-9 Chương 24: THỊ TRƯỜNG SỐNG BẰNG NỖI SỢ VÀ THÓI QUEN Mở đầu: Thị trường như một tôn giáo mới Trong thế kỷ hiện đại, “thị trường” được xem như thần thánh vô hình điều khiển đời sống. Nó được ca ngợi là “cơ chế tự do”, “sức mạnh sáng tạo”, “nguyên lý khách quan”. Nhưng sự thật đau thương là: thị trường không đơn thuần là nơi trao đổi hàng hóa – nó là hệ thống khai thác nỗi sợ hãi và thói quen của con người. Người ta tưởng rằng mình mua sắm, đầu tư, tiêu dùng bằng ý chí tự do. Nhưng thực chất, đa phần hành vi ấy được dẫn dắt bởi hai động cơ nền tảng: nỗi sợ và thói quen. Và chính hai yếu tố này nuôi sống guồng máy khổng lồ gọi là “thị trường”. Thị trường và nỗi sợ hãi Thị trường tồn tại nhờ việc không ngừng gieo rắc sợ hãi: Sợ thiếu thốn: nếu không mua sản phẩm này, bạn sẽ bị tụt hậu, bạn sẽ không đủ đẹp, không đủ thông minh, không đủ giá trị. Sợ mất mát: nếu không đầu tư ngay, cơ hội sẽ biến mất. Nếu không mua kịp, bạn sẽ thua thiệt người khác. Sợ bị loại trừ: nếu không theo xu hướng, bạn sẽ bị cô lập khỏi tập thể. Quảng cáo, truyền thông, mạng xã hội – tất cả được thiết kế để chạm đúng nỗi sợ sâu kín nhất của con người. Mỗi sản phẩm không chỉ bán công năng, mà còn bán “liều thuốc trấn an” cho những bất an nội tâm. Thói quen: vòng lặp của sự điều kiện hóa Ngoài sợ hãi, thị trường còn vận hành dựa trên thói quen lặp lại. Con người bị điều kiện hóa từ nhỏ để hình thành những nhu cầu “tự nhiên” – thực chất là nhu cầu được dựng lên có chủ đích. Một tách cà phê sáng, một nhãn hiệu điện thoại, một đôi giày thể thao, một ứng dụng mạng xã hội… tất cả đều trở thành nghi thức thường nhật, đến mức người ta không còn đặt câu hỏi: “Tôi thực sự cần nó, hay tôi chỉ đang bị lập trình để cần nó?”. Thói quen khiến thị trường ổn định. Khi một hành vi tiêu dùng được lặp lại đủ lâu, nó trở thành bản năng xã hội – và từ đó, thị trường có thể dự đoán, điều khiển, và khai thác lợi nhuận vô tận. Thị trường và ảo tưởng tự do Người ta thường nói: “Thị trường tự do phản ánh lựa chọn tự do của con người.” Nhưng triết học hiện sinh đặt ngược câu hỏi: “Nếu lựa chọn ấy bị dẫn dắt bởi nỗi sợ và thói quen thì nó còn là tự do không?”
    Like
    Love
    Wow
    Sad
    18
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 4/9 - Bài hát Chương 28
    Trong cộng đồng – một cá nhân cũng có thể tạo nên thay đổi
    Lê Đình Hải
    [Verse 1]
    Có những ngày tưởng mình nhỏ bé,
    Giữa biển người rộng lớn bao la,
    Một tiếng nói vang lên run rẩy,
    Nhưng lại chạm đến tận ngàn nhà.
    Ánh sáng nhỏ trong đêm sâu thẳm,
    Hóa thành đuốc soi lối dẫn đường,
    Một trái tim kiên cường bền bỉ,
    Cũng đủ làm thế giới lay động muôn phương.

    [Chorus]
    Trong cộng đồng – một người thôi cũng đủ,
    Gieo niềm tin, thắp lửa hy vọng mới.
    Dù con sóng dữ dội, dù đường xa ngược gió,
    Chỉ cần một khởi đầu, muôn người sẽ cùng bước đi.
    Trong cộng đồng – ngọn gió từ hạt bụi,
    Có thể thành bão tố cuốn trời xanh.
    Một cá nhân – nhưng chẳng bao giờ lẻ loi,
    Khi dám đứng lên, nhân loại cùng đổi thay.

    [Verse 2]
    Một bàn tay đưa ra nắm lấy,
    Làm nên sức mạnh vượt núi sông,
    Một ý tưởng tưởng chừng nhỏ nhặt,
    Hóa giấc mơ cho cả cộng đồng.
    Từ đôi mắt sáng lên lửa sống,
    Người người cùng nối tiếp niềm tin,
    Không ai đứng ngoài vòng thay đổi,
    Mỗi cá nhân là mầm sống bình minh.

    [Chorus]
    Trong cộng đồng – một người thôi cũng đủ,
    Gieo niềm tin, thắp lửa hy vọng mới.
    Dù con sóng dữ dội, dù đường xa ngược gió,
    Chỉ cần một khởi đầu, muôn người sẽ cùng bước đi.
    Trong cộng đồng – ngọn gió từ hạt bụi,
    Có thể thành bão tố cuốn trời xanh.
    Một cá nhân – nhưng chẳng bao giờ lẻ loi,
    Khi dám đứng lên, nhân loại cùng đổi thay.

    [Bridge]
    Hãy đừng sợ mình là hạt cát,
    Vì sa mạc cũng từ cát mà nên.
    Hãy đừng nghĩ giọt nước vô nghĩa,
    Vì đại dương bắt đầu từ đóa mưa hiền.
    Một bước nhỏ hôm nay vững chãi,
    Ngày mai thành con đường rộng mở,
    Một giọng hát vang lên khẽ khàng,
    Có thể thành bản nhạc triệu người cùng chờ.

    [Chorus – cao trào]
    Trong cộng đồng – một người thôi cũng đủ,
    Đứng vững vàng, phá tan mọi bức tường.
    Từ bóng tối sẽ sáng lên ngọn lửa,
    Một tia chớp thôi cũng rực rỡ cả trời đêm.
    Trong cộng đồng – ngọn gió từ hạt bụi,
    Thành bão tố thổi dậy niềm tin.
    Một cá nhân – mang sức mạnh vô tận,
    Thay đổi cả hành tinh, bắt đầu từ chính mình!

    [Outro]
    Trong cộng đồng…
    Một cá nhân…
    Cũng có thể…
    Tạo nên đổi thay.
    Và chính bạn…
    Là mầm sống ấy…
    Thắp sáng ngày mai…
    Cho thế giới này.
    HNI 4/9 - 🎵Bài hát Chương 28 Trong cộng đồng – một cá nhân cũng có thể tạo nên thay đổi Lê Đình Hải [Verse 1] Có những ngày tưởng mình nhỏ bé, Giữa biển người rộng lớn bao la, Một tiếng nói vang lên run rẩy, Nhưng lại chạm đến tận ngàn nhà. Ánh sáng nhỏ trong đêm sâu thẳm, Hóa thành đuốc soi lối dẫn đường, Một trái tim kiên cường bền bỉ, Cũng đủ làm thế giới lay động muôn phương. [Chorus] Trong cộng đồng – một người thôi cũng đủ, Gieo niềm tin, thắp lửa hy vọng mới. Dù con sóng dữ dội, dù đường xa ngược gió, Chỉ cần một khởi đầu, muôn người sẽ cùng bước đi. Trong cộng đồng – ngọn gió từ hạt bụi, Có thể thành bão tố cuốn trời xanh. Một cá nhân – nhưng chẳng bao giờ lẻ loi, Khi dám đứng lên, nhân loại cùng đổi thay. [Verse 2] Một bàn tay đưa ra nắm lấy, Làm nên sức mạnh vượt núi sông, Một ý tưởng tưởng chừng nhỏ nhặt, Hóa giấc mơ cho cả cộng đồng. Từ đôi mắt sáng lên lửa sống, Người người cùng nối tiếp niềm tin, Không ai đứng ngoài vòng thay đổi, Mỗi cá nhân là mầm sống bình minh. [Chorus] Trong cộng đồng – một người thôi cũng đủ, Gieo niềm tin, thắp lửa hy vọng mới. Dù con sóng dữ dội, dù đường xa ngược gió, Chỉ cần một khởi đầu, muôn người sẽ cùng bước đi. Trong cộng đồng – ngọn gió từ hạt bụi, Có thể thành bão tố cuốn trời xanh. Một cá nhân – nhưng chẳng bao giờ lẻ loi, Khi dám đứng lên, nhân loại cùng đổi thay. [Bridge] Hãy đừng sợ mình là hạt cát, Vì sa mạc cũng từ cát mà nên. Hãy đừng nghĩ giọt nước vô nghĩa, Vì đại dương bắt đầu từ đóa mưa hiền. Một bước nhỏ hôm nay vững chãi, Ngày mai thành con đường rộng mở, Một giọng hát vang lên khẽ khàng, Có thể thành bản nhạc triệu người cùng chờ. [Chorus – cao trào] Trong cộng đồng – một người thôi cũng đủ, Đứng vững vàng, phá tan mọi bức tường. Từ bóng tối sẽ sáng lên ngọn lửa, Một tia chớp thôi cũng rực rỡ cả trời đêm. Trong cộng đồng – ngọn gió từ hạt bụi, Thành bão tố thổi dậy niềm tin. Một cá nhân – mang sức mạnh vô tận, Thay đổi cả hành tinh, bắt đầu từ chính mình! [Outro] Trong cộng đồng… Một cá nhân… Cũng có thể… Tạo nên đổi thay. Và chính bạn… Là mầm sống ấy… Thắp sáng ngày mai… Cho thế giới này.
    Like
    Love
    Haha
    Wow
    Sad
    15
    1 Comments 0 Shares
  • NGUYENBINH THAM GIA CÂU ĐỐ SÁNG 3/9 Đề 1: 10 lòng biết ơn Chủ tịch Lê Đình Hải:
    1. Biết ơn Chủ tịch đã dấn thân khai mở con đường phụng sự vì nhân loại.
    2. Biết ơn tầm nhìn lớn lao đã thắp sáng lý tưởng sống cho biết bao người.
    3. Biết ơn trái tim và nhân ái luôn đặt con người lên hàng đầu.
    4. Biết ơn sự kiên định và bản lĩnh dẫn dắt giữa nghịch cảnh.
    5. Biết ơn vì đã đánh thức tiềm năng trong mỗi con người.
    6. Biết ơn những hy sinh âm thầm vì cộng đồng và thế hệ mai sau
    7. Biết ơn những công trình trí tuệ làm nền tảng cho tương lai.
    8. Biết ơn năng lượng sống tích cực luôn lan tỏa yêu thương.
    9. Biết ơn sự dìu dắt, trao giá trị cho cộng đồng mạng iknowhere
    10. Biết ơn sự hiện diện của Chủ tịch như một món quà tinh thần cho tất cả cộng đồng .
    Đề 2:
    Cảm nhận Chương 25 trong Cuốn sách trắng “Đồng Tiền Ánh Sáng– Kỷ Nguyên Tiến Hóa Của Nhân Loại”
    Nội dung mở ra một viễn cảnh tươi sáng về nhân loại khi đồng tiền tiền không còn là công cụ tranh giành mà trở thành phương tiện tiến hóa ý thức. Đồng Tiền Ánh Sáng trong kỷ nguyên mới là biểu tượng cho sự minh bạch, công bằng và kết nối toàn cầu.
    Đề 3:
    Cảm nhận Chương 25 “Hội Đồng Ánh Sáng “.
    Nội dung đặt ra một ý tưởng vô cùng tiến bộ: thay vì chỉ có những hội đồng quyền lực chính trị, xã hội cần có một “Hội Đồng Ánh Sáng” – nơi tập hợp những trí tuệ, đạo lý và lương tâm. Đây không chỉ là hội đồng tư vấn, mà còn là nơi soi sáng các quyết sách bằng sự công bằng, minh triết, và tình thương. Tôi thấy tư tưởng này rất cần thiết cho thời đại hôm nay, khi nhiều hệ thống chính trị còn thiếu yếu tố đạo đức. Nội dung mang tính chất của
    Đề 4:
    Cảm nhận Chương 35 “Viết sách “Tâm sự bỉm sữa”
    Nội dung gợi ra một ý tưởng vừa thực tế vừa giàu tính nhân văn: các mẹ bỉm sữa có thể cùng nhau viết sách “Tâm sự bỉm sữa”. Cuốn sách này không chỉ là nơi chia sẻ kinh nghiệm nuôi con, chăm sóc gia đình, mà còn là nơi các mẹ tìm thấy sự đồng cảm và giải tỏa cảm xúc. Viết sách trở thành liệu pháp tinh thần, đồng thời tạo cơ hội kinh tế khi có thể xuất bản, lan tỏa và tạo thu nhập.
    Đề 5:
    Cảm nhận Chương 23 “Cơ chế chống đầu cơ”
    NGUYENBINH THAM GIA CÂU ĐỐ SÁNG 3/9 Đề 1: 10 lòng biết ơn Chủ tịch Lê Đình Hải: 1. Biết ơn Chủ tịch đã dấn thân khai mở con đường phụng sự vì nhân loại. 2. Biết ơn tầm nhìn lớn lao đã thắp sáng lý tưởng sống cho biết bao người. 3. Biết ơn trái tim và nhân ái luôn đặt con người lên hàng đầu. 4. Biết ơn sự kiên định và bản lĩnh dẫn dắt giữa nghịch cảnh. 5. Biết ơn vì đã đánh thức tiềm năng trong mỗi con người. 6. Biết ơn những hy sinh âm thầm vì cộng đồng và thế hệ mai sau 7. Biết ơn những công trình trí tuệ làm nền tảng cho tương lai. 8. Biết ơn năng lượng sống tích cực luôn lan tỏa yêu thương. 9. Biết ơn sự dìu dắt, trao giá trị cho cộng đồng mạng iknowhere 10. Biết ơn sự hiện diện của Chủ tịch như một món quà tinh thần cho tất cả cộng đồng . Đề 2: Cảm nhận Chương 25 trong Cuốn sách trắng “Đồng Tiền Ánh Sáng– Kỷ Nguyên Tiến Hóa Của Nhân Loại” Nội dung mở ra một viễn cảnh tươi sáng về nhân loại khi đồng tiền tiền không còn là công cụ tranh giành mà trở thành phương tiện tiến hóa ý thức. Đồng Tiền Ánh Sáng trong kỷ nguyên mới là biểu tượng cho sự minh bạch, công bằng và kết nối toàn cầu. Đề 3: Cảm nhận Chương 25 “Hội Đồng Ánh Sáng “. Nội dung đặt ra một ý tưởng vô cùng tiến bộ: thay vì chỉ có những hội đồng quyền lực chính trị, xã hội cần có một “Hội Đồng Ánh Sáng” – nơi tập hợp những trí tuệ, đạo lý và lương tâm. Đây không chỉ là hội đồng tư vấn, mà còn là nơi soi sáng các quyết sách bằng sự công bằng, minh triết, và tình thương. Tôi thấy tư tưởng này rất cần thiết cho thời đại hôm nay, khi nhiều hệ thống chính trị còn thiếu yếu tố đạo đức. Nội dung mang tính chất của Đề 4: Cảm nhận Chương 35 “Viết sách “Tâm sự bỉm sữa” Nội dung gợi ra một ý tưởng vừa thực tế vừa giàu tính nhân văn: các mẹ bỉm sữa có thể cùng nhau viết sách “Tâm sự bỉm sữa”. Cuốn sách này không chỉ là nơi chia sẻ kinh nghiệm nuôi con, chăm sóc gia đình, mà còn là nơi các mẹ tìm thấy sự đồng cảm và giải tỏa cảm xúc. Viết sách trở thành liệu pháp tinh thần, đồng thời tạo cơ hội kinh tế khi có thể xuất bản, lan tỏa và tạo thu nhập. Đề 5: Cảm nhận Chương 23 “Cơ chế chống đầu cơ”
    Like
    Love
    Wow
    Yay
    14
    1 Comments 0 Shares
  • TRẢ LỜI CÂU ĐỐ BUỔI SÁNG NGÀY 04/09.
    Đề 1: 10 lời biết ơn gửi đến Chủ tịch Lê Đình Hải, Chủ tịch Tập đoàn H-GROUP, mỗi câu đều bắt đầu bằng từ “Biết ơn”: Biết ơn Chủ tịch Lê Đình Hải đã dành cả tâm huyết để kiến tạo và phát triển H-GROUP ngày càng lớn mạnh. Biết ơn tầm nhìn chiến lược sáng suốt của Chủ tịch, luôn...
    Like
    Love
    Haha
    Yay
    Wow
    13
    2 Comments 0 Shares
  • HNI 4/9
    - Bài thơ - Chương 29
    Tôn trọng là nền móng của hòa bình – Henry Le

    Tôn trọng – ngọn gió lành trong nhân thế,
    Thổi vào tim, xua tan những u mê.
    Một ánh nhìn không khinh khi, coi rẻ,
    Đã dựng lên chiếc cầu nối lối về.
    Tôn trọng – khởi đầu của bao hòa thuận,
    Nơi gia đình, cha mẹ lắng nghe con.
    Đứa trẻ nhỏ, tâm hồn không bị gãy,
    Được nâng niu, lớn mạnh giữa vuông tròn.
    Vợ với chồng, nếu biết cùng trân trọng,
    Thì yêu thương chẳng biến dạng bạo tàn.
    Khi không áp đặt, không lời cay nghiệt,
    Tổ ấm kia hóa chốn ngọc ngà vàng.
    Trong cộng đồng, mỗi người là ngọn lửa,
    Khác nhau nhiều nhưng chẳng ai thấp hơn.
    Người lao động tay đầy bùn đất thẳm,
    Cũng đáng tôn như học giả uyên côn.
    Người giàu có đừng coi khinh nghèo khó,
    Người trí cao đừng chế giễu dốt khờ.
    Tôn trọng – chính là liều thuốc nhiệm màu,
    Gắn nhân gian trong tiếng cười, giọt mơ.
    Một đất nước muốn bình yên, vững chãi,
    Không thể xây bằng súng đạn, gươm đao.
    Chỉ có thể bằng tôn trọng công dân,
    Tiếng nói dân mới là ngọn cờ cao.
    Khi lãnh đạo biết coi dân là gốc,
    Biết lắng nghe, không áp đặt quyền uy.
    Thì quốc gia, như rừng xanh vững gốc,
    Ngọn gió nào cũng chẳng thể quật đi.
    Trên thế giới, chiến tranh từ đâu đến?
    Từ kiêu căng, từ khinh bỉ, hận thù.
    Một dân tộc xem mình là trung tâm,
    Đem vũ lực ép buộc kẻ khác phục.
    Hòa bình thật, không cần thêm hiệp ước,
    Chỉ cần người tôn trọng kẻ khác thôi.
    Mọi biên giới sẽ hóa thành vô nghĩa,
    Nhân loại chung nhịp thở giữa đất trời.
    Nhưng hòa bình đâu chỉ nơi nhân thế,
    Còn thiên nhiên – người bạn của muôn đời.
    Ta phải học tôn trọng từng mạch nước,
    Từng loài cây, từng chú cá tung chơi.
    Khi ta biết cúi đầu trước đất mẹ,
    Không tàn phá, không tham lam, vô tâm.
    Thì Trái Đất sẽ ôm ta dịu ngọt,
    Mùa hoa xanh sẽ nở khắp ngàn năm.
    Tôn trọng – không là câu từ sáo rỗng,
    Mà hiện ra trong ánh mắt, bàn tay.
    Một lời chào, một lắng nghe thành thật,
    Cũng dựng xây hòa bình ở nơi này.
    Tôn trọng – nền móng vững như đá tảng,
    Trên đó ta xây ngôi nhà yêu thương.
    Nếu thiếu nó, tường nhà nhanh sụp đổ,
    Nếu có rồi, ánh sáng sẽ muôn phương.
    Ôi nhân loại, hãy khắc ghi vào dạ:
    Tôn trọng nhau là giữ lấy hòa bình.
    Đừng đợi đến khi chiến tranh gào thét,
    Mới giật mình: “Lẽ sống quá mong manh.”
    Xin dâng tặng từng dòng thơ chân thật,
    Cho mai sau còn thấy lối quay về.
    Tôn trọng chính là ngọn đèn bất diệt,
    Soi nhân gian – cho thế giới vẹn thề.
    Đọc thêm
    Read more
    HNI 4/9 - Bài thơ - Chương 29 Tôn trọng là nền móng của hòa bình – Henry Le Tôn trọng – ngọn gió lành trong nhân thế, Thổi vào tim, xua tan những u mê. Một ánh nhìn không khinh khi, coi rẻ, Đã dựng lên chiếc cầu nối lối về. Tôn trọng – khởi đầu của bao hòa thuận, Nơi gia đình, cha mẹ lắng nghe con. Đứa trẻ nhỏ, tâm hồn không bị gãy, Được nâng niu, lớn mạnh giữa vuông tròn. Vợ với chồng, nếu biết cùng trân trọng, Thì yêu thương chẳng biến dạng bạo tàn. Khi không áp đặt, không lời cay nghiệt, Tổ ấm kia hóa chốn ngọc ngà vàng. Trong cộng đồng, mỗi người là ngọn lửa, Khác nhau nhiều nhưng chẳng ai thấp hơn. Người lao động tay đầy bùn đất thẳm, Cũng đáng tôn như học giả uyên côn. Người giàu có đừng coi khinh nghèo khó, Người trí cao đừng chế giễu dốt khờ. Tôn trọng – chính là liều thuốc nhiệm màu, Gắn nhân gian trong tiếng cười, giọt mơ. Một đất nước muốn bình yên, vững chãi, Không thể xây bằng súng đạn, gươm đao. Chỉ có thể bằng tôn trọng công dân, Tiếng nói dân mới là ngọn cờ cao. Khi lãnh đạo biết coi dân là gốc, Biết lắng nghe, không áp đặt quyền uy. Thì quốc gia, như rừng xanh vững gốc, Ngọn gió nào cũng chẳng thể quật đi. Trên thế giới, chiến tranh từ đâu đến? Từ kiêu căng, từ khinh bỉ, hận thù. Một dân tộc xem mình là trung tâm, Đem vũ lực ép buộc kẻ khác phục. Hòa bình thật, không cần thêm hiệp ước, Chỉ cần người tôn trọng kẻ khác thôi. Mọi biên giới sẽ hóa thành vô nghĩa, Nhân loại chung nhịp thở giữa đất trời. Nhưng hòa bình đâu chỉ nơi nhân thế, Còn thiên nhiên – người bạn của muôn đời. Ta phải học tôn trọng từng mạch nước, Từng loài cây, từng chú cá tung chơi. Khi ta biết cúi đầu trước đất mẹ, Không tàn phá, không tham lam, vô tâm. Thì Trái Đất sẽ ôm ta dịu ngọt, Mùa hoa xanh sẽ nở khắp ngàn năm. Tôn trọng – không là câu từ sáo rỗng, Mà hiện ra trong ánh mắt, bàn tay. Một lời chào, một lắng nghe thành thật, Cũng dựng xây hòa bình ở nơi này. Tôn trọng – nền móng vững như đá tảng, Trên đó ta xây ngôi nhà yêu thương. Nếu thiếu nó, tường nhà nhanh sụp đổ, Nếu có rồi, ánh sáng sẽ muôn phương. Ôi nhân loại, hãy khắc ghi vào dạ: Tôn trọng nhau là giữ lấy hòa bình. Đừng đợi đến khi chiến tranh gào thét, Mới giật mình: “Lẽ sống quá mong manh.” Xin dâng tặng từng dòng thơ chân thật, Cho mai sau còn thấy lối quay về. Tôn trọng chính là ngọn đèn bất diệt, Soi nhân gian – cho thế giới vẹn thề. Đọc thêm Read more
    Like
    Love
    Wow
    13
    1 Comments 0 Shares