• TRẢ LỜI CÂU ĐỐ BUỔI CHIỀU NGÀY 04/09.
    Đề 1: Để bổ sung canxi cho cơ thể, bạn có thể ăn đa dạng các loại thực phẩm sau: 🥛 Nhóm thực phẩm giàu canxi dễ hấp thụ Sữa và các sản phẩm từ sữa: sữa tươi, sữa chua, phô mai. Sữa hạt có bổ sung canxi: sữa đậu nành, sữa hạnh nhân (nên chọn loại tăng cường canxi). 🐟 Nhóm hải sản & cá Cá nhỏ ăn cả...
    Like
    Love
    Wow
    14
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • CÂU ĐỐ BUỔI CHIỀU NGÀY 4-9

    Đề 1: ĂN GÌ ĐỂ CÓ CAN XI CHO CƠ THỂ?
    Canxi là khoáng chất quan trọng giúp xương chắc khỏe, răng bền đẹp và hệ thần kinh – cơ bắp hoạt động bình thường. Để bổ sung canxi, chúng ta có thể ăn:
    1. Sữa và các sản phẩm từ sữa : sữa tươi, sữa chua, phô mai là nguồn canxi dễ hấp thu.
    2. Cá nhỏ ăn cả xương : cá cơm, cá mòi, cá khô giúp bổ sung nhiều canxi.
    3. Hải sản :tôm, cua, ghẹ, đặc biệt là tôm tép ăn cả vỏ.
    4. Rau xanh : rau cải xanh, cải kale, bông cải xanh, rau dền…
    5. Các loại hạt: hạt mè (vừng), hạt chia, hạnh nhân.
    6. Đậu và chế phẩm từ đậu: đậu nành, đậu phụ, sữa đậu nành.
    7. Trái cây: cam, quýt, kiwi cũng giúp tăng hấp thu canxi nhờ vitamin C.

    Ngoài ra, để cơ thể hấp thu canxi tốt, cần tắm nắng sớm hoặc bổ sung vitamin D qua thực phẩm như cá hồi, trứng, gan cá...

    Đề 2: Cảm nhận Chương 7 "Chơi Và Làm Sản Phẩm Từ Thiên Nhiên: Lá, Đá, Hoa"
    Sách trắng *1000 Ý TƯỞNG KHỞI NGHIỆP CHO CÁC EM BÉ
    Chương 7 mang đến một ý tưởng thật gần gũi nhưng đầy sáng tạo: biến những vật liệu từ thiên nhiên như lá cây, viên đá, hay những bông hoa thành sản phẩm thủ công độc đáo. Đây không chỉ là trò chơi giải trí, mà còn là cách để các em nhỏ kết nối với thiên nhiên, học cách quan sát, nâng cao óc thẩm mỹ và sự khéo léo.
    Điều mình ấn tượng nhất là tư tưởng khởi nghiệp được gieo mầm từ những điều rất giản dị. Một chiếc vòng tay làm từ hạt cườm thiên nhiên, một bức tranh ghép lá khô, hay viên đá được vẽ thành con vật ngộ nghĩnh – tất cả đều có thể trở thành món quà tặng hoặc sản phẩm có giá trị.
    Chương này còn dạy cho trẻ em tinh thần trân trọng môi trường. Khi biết tận dụng những gì thiên nhiên ban tặng, các em học cách sống xanh, hạn chế rác thải, đồng thời nuôi dưỡng tâm hồn gần gũi và yêu thương thiên nhiên.
    Có thể nói, chương 7 vừa khơi dậy trí tưởng tượng, vừa gieo vào tâm trí trẻ niềm tin rằng: khởi nghiệp không cần bắt đầu từ những thứ lớn lao, mà từ chính những gì giản dị quanh mình. Đây là một bài học nhân văn và thực tiễn, xứng đáng trở thành hành trang sáng tạo cho các em.
    CÂU ĐỐ BUỔI CHIỀU NGÀY 4-9 Đề 1: ĂN GÌ ĐỂ CÓ CAN XI CHO CƠ THỂ? Canxi là khoáng chất quan trọng giúp xương chắc khỏe, răng bền đẹp và hệ thần kinh – cơ bắp hoạt động bình thường. Để bổ sung canxi, chúng ta có thể ăn: 1. Sữa và các sản phẩm từ sữa : sữa tươi, sữa chua, phô mai là nguồn canxi dễ hấp thu. 2. Cá nhỏ ăn cả xương : cá cơm, cá mòi, cá khô giúp bổ sung nhiều canxi. 3. Hải sản :tôm, cua, ghẹ, đặc biệt là tôm tép ăn cả vỏ. 4. Rau xanh : rau cải xanh, cải kale, bông cải xanh, rau dền… 5. Các loại hạt: hạt mè (vừng), hạt chia, hạnh nhân. 6. Đậu và chế phẩm từ đậu: đậu nành, đậu phụ, sữa đậu nành. 7. Trái cây: cam, quýt, kiwi cũng giúp tăng hấp thu canxi nhờ vitamin C. Ngoài ra, để cơ thể hấp thu canxi tốt, cần tắm nắng sớm hoặc bổ sung vitamin D qua thực phẩm như cá hồi, trứng, gan cá... Đề 2: Cảm nhận Chương 7 "Chơi Và Làm Sản Phẩm Từ Thiên Nhiên: Lá, Đá, Hoa" Sách trắng *1000 Ý TƯỞNG KHỞI NGHIỆP CHO CÁC EM BÉ Chương 7 mang đến một ý tưởng thật gần gũi nhưng đầy sáng tạo: biến những vật liệu từ thiên nhiên như lá cây, viên đá, hay những bông hoa thành sản phẩm thủ công độc đáo. Đây không chỉ là trò chơi giải trí, mà còn là cách để các em nhỏ kết nối với thiên nhiên, học cách quan sát, nâng cao óc thẩm mỹ và sự khéo léo. Điều mình ấn tượng nhất là tư tưởng khởi nghiệp được gieo mầm từ những điều rất giản dị. Một chiếc vòng tay làm từ hạt cườm thiên nhiên, một bức tranh ghép lá khô, hay viên đá được vẽ thành con vật ngộ nghĩnh – tất cả đều có thể trở thành món quà tặng hoặc sản phẩm có giá trị. Chương này còn dạy cho trẻ em tinh thần trân trọng môi trường. Khi biết tận dụng những gì thiên nhiên ban tặng, các em học cách sống xanh, hạn chế rác thải, đồng thời nuôi dưỡng tâm hồn gần gũi và yêu thương thiên nhiên. Có thể nói, chương 7 vừa khơi dậy trí tưởng tượng, vừa gieo vào tâm trí trẻ niềm tin rằng: khởi nghiệp không cần bắt đầu từ những thứ lớn lao, mà từ chính những gì giản dị quanh mình. Đây là một bài học nhân văn và thực tiễn, xứng đáng trở thành hành trang sáng tạo cho các em.
    Like
    Love
    Wow
    13
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 4/9:
    Bài Hát Chương 22:
    “THƯỢNG ĐẾ KHÔNG CẦN NÔ LỆ”
    Verse 1
    Trong tiếng chuông ngân vang, ta quỳ gối
    Tưởng rằng tự do, nhưng chỉ thấy sợ hãi
    Những lời kinh biến thành xiềng xích
    Trói linh hồn ta trong bóng tối vô hình.

    Verse 2

    Họ nói rằng nghi ngờ là phản bội
    Họ dạy rằng vâng lời là thánh thiện
    Nhưng trái tim ta thầm thì câu hỏi
    “Có phải Thượng đế thật muốn điều này không?”

    Pre-Chorus

    Những bức tường dựng bằng đức tin
    Những song sắt bằng tội lỗi và trừng phạt
    Ta bị nhốt trong nhà tù vô hình
    Mà ngỡ rằng mình đang được cứu rỗi.

    Chorus

    Thượng đế không cần nô lệ
    Thượng đế không cần ta quỳ gối mãi
    Ngài cần ta sống như một con người thật
    Biết yêu thương, biết sáng tạo, biết tự do.

    Verse 3

    Những đứa trẻ lớn lên trong tội lỗi
    Đôi mắt non thơ đã đầy bóng tối
    Cha mẹ gọi đó là đức tin
    Nhưng linh hồn non nớt chỉ thấy xiềng xích.

    Bridge

    Một ngày nào đó, ta sẽ bước ra
    Khỏi nhà tù dát vàng bằng giáo điều
    Tìm thấy Thượng đế trong chính trái tim mình
    Không qua trung gian, không qua sợ hãi.

    Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn)

    Thượng đế không cần nô lệ
    Thượng đế không cần ta phục tùng mù quáng
    Ngài cần ta sống với đôi mắt sáng
    Ngài cần ta tự do, dẫu một mình trên đường.

    Outro (dịu lại)

    Nếu có thiên đường, đó là nơi ta sống thật
    Không còn gông xiềng, không còn sợ hãi
    Tôn giáo không phải là nhà tù
    Mà là cánh cửa mở ra tình yêu vô tận.
    HNI 4/9: 🎵 Bài Hát Chương 22: “THƯỢNG ĐẾ KHÔNG CẦN NÔ LỆ” Verse 1 Trong tiếng chuông ngân vang, ta quỳ gối Tưởng rằng tự do, nhưng chỉ thấy sợ hãi Những lời kinh biến thành xiềng xích Trói linh hồn ta trong bóng tối vô hình. Verse 2 Họ nói rằng nghi ngờ là phản bội Họ dạy rằng vâng lời là thánh thiện Nhưng trái tim ta thầm thì câu hỏi “Có phải Thượng đế thật muốn điều này không?” Pre-Chorus Những bức tường dựng bằng đức tin Những song sắt bằng tội lỗi và trừng phạt Ta bị nhốt trong nhà tù vô hình Mà ngỡ rằng mình đang được cứu rỗi. Chorus Thượng đế không cần nô lệ Thượng đế không cần ta quỳ gối mãi Ngài cần ta sống như một con người thật Biết yêu thương, biết sáng tạo, biết tự do. Verse 3 Những đứa trẻ lớn lên trong tội lỗi Đôi mắt non thơ đã đầy bóng tối Cha mẹ gọi đó là đức tin Nhưng linh hồn non nớt chỉ thấy xiềng xích. Bridge Một ngày nào đó, ta sẽ bước ra Khỏi nhà tù dát vàng bằng giáo điều Tìm thấy Thượng đế trong chính trái tim mình Không qua trung gian, không qua sợ hãi. Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn) Thượng đế không cần nô lệ Thượng đế không cần ta phục tùng mù quáng Ngài cần ta sống với đôi mắt sáng Ngài cần ta tự do, dẫu một mình trên đường. Outro (dịu lại) Nếu có thiên đường, đó là nơi ta sống thật Không còn gông xiềng, không còn sợ hãi Tôn giáo không phải là nhà tù Mà là cánh cửa mở ra tình yêu vô tận.
    Like
    Love
    Wow
    Haha
    15
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • TRẢ LỜI CÂU ĐỐ BUỔI SÁNG NGÀY 04/09.
    Đề 1 : 10 lời cảm ơn dành cho HBANKS Coin. 1. Cảm ơn HBANKS Coin vì đã khơi dậy trong chúng tôi niềm tin vào một tương lai tài chính tốt đẹp hơn. 2. Cảm ơn HBANKS Coin vì đã nhẹ nhàng dẫn lối cho những ai đang tìm kiếm sự tự do và an toàn trong thế giới số. 3. Cảm ơn HBANKS Coin vì đã...
    Like
    Love
    Wow
    12
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • TRẢ LỜI CÂU ĐỐ BUỔI CHIỀU NGÀY 04/09.
    Đề 1: Để bổ sung canxi cho cơ thể, bạn có thể ăn đa dạng các loại thực phẩm sau: ***Nhóm thực phẩm giàu canxi dễ hấp thụ *Sữa và các sản phẩm từ sữa: sữa tươi, sữa chua, phô mai. *Sữa hạt có bổ sung canxi: sữa đậu nành, sữa hạnh nhân (nên chọn loại tăng cường canxi). ***Nhóm hải sản & cá Cá nhỏ ăn...
    Like
    Love
    Wow
    13
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 4/9- Bài thơ Chương 30
    Khiêm nhường – con đường của bậc trí
    Lê Đình Hải
    Khi núi cao chẳng khoe mình vời vợi,
    Sông lặng thầm chảy mãi chẳng so đo.
    Trí huệ lớn không cần lời quảng bá,
    Như ánh trăng soi, chẳng nói vẫn tỏa vô bờ.
    Người trí chẳng đứng nơi phô trương lấp lánh,
    Mà chọn nẻo đời âm thầm, giản dị, bình an.
    Bởi càng sâu, biển càng không lên tiếng,
    Càng vĩ đại, lòng càng khiêm nhường muôn ngàn.

    Khiêm nhường là chiếc chìa khóa mở cửa,
    Cho tâm hồn bước vào cõi thấu suốt bao la.
    Người ngạo mạn chỉ thấy mình bé nhỏ,
    Người khiêm cung lại thấy được cả trời xa.

    Không cúi đầu trước sự thật hiển nhiên,
    Nhưng cúi lòng trước bao người đang sống.
    Mỗi ánh mắt, mỗi tiếng thở bình yên,
    Đều dạy ta về nhân sinh rộng mênh mông.

    Người khiêm nhường chẳng vì danh mà nói,
    Cũng chẳng vì lợi lộc mà làm.
    Lời họ cất vang như gió thoảng,
    Nhưng khắc sâu trong lòng người muôn năm.

    Như giọt sương trên lá, trong vắt và lặng lẽ,
    Như ánh bình minh chẳng đợi khen ngợi ai.
    Người trí sáng mang hồn khiêm nhường ấy,
    Trở thành ngọn đèn soi sáng cả ngày mai.

    Khiêm nhường là gốc của nhân nghĩa,
    Là bến an nhiên của trí tuệ thâm sâu.
    Người học đạo mà quên đi điều ấy,
    Sẽ mãi luẩn quẩn trong vòng kiêu ngạo khổ đau.

    Bậc trí chẳng bước lên ngôi cao để ngự,
    Họ chọn ngồi cùng dân, cùng đất, cùng cây.
    Bởi vinh quang chẳng phải là trên đỉnh,
    Mà là gieo hạt bình an giữa đời này.

    Một lời xin lỗi – không làm ta nhỏ bé,
    Một lần cúi đầu – chẳng hạ thấp nhân thân.
    Chỉ kẻ mạnh mới đủ lòng tha thứ,
    Chỉ bậc trí mới khiêm nhường thật chân.

    Khiêm nhường là dòng nước mềm mại,
    Chảy qua đá tảng cũng hóa thành đường.
    Khiêm nhường là cội thông hiên ngang,
    Gió bão quật ngã cây kiêu ngạo,
    Nhưng không làm lung lay dáng đứng khiêm nhường.

    Ai muốn lớn thì phải học làm nhỏ,
    Ai muốn khôn thì trước hết tập lắng nghe.
    Khiêm nhường chẳng phải là che giấu,
    Mà là thấu hiểu mình giữa cõi nhân thế.

    Người đời dễ say trong men chiến thắng,
    Dễ lạc đường khi ngọn gió khen tung.
    Nhưng bậc trí giữ lòng mình tĩnh lặng,
    Lấy khiêm nhường làm mái che vô cùng.

    Ôi, khiêm nhường – con đường của bậc trí,
    Con đường đưa nhân loại tới an yên.
    Không vũ lực, không bạo tàn, không kiêu ngạo,
    Mà chỉ bằng một nụ cười, một tấm lòng hiền.

    Hỡi ai đang khát khao quyền lực,
    Hãy thử cúi đầu nhìn lại chính tâm can.
    Bởi quyền uy lớn nhất không nằm trong tiếng hét,
    Mà trong bàn tay biết nắm chặt… rồi biết buông ngang.

    Khiêm nhường là sự giàu sang không mất,
    Là báu vật không thời gian nào phai.
    Người khiêm cung đi qua đời lặng lẽ,
    Nhưng để lại dấu vĩnh hằng trong trái tim ai.

    Thế giới ngày mai cần nhiều trí tuệ,
    Nhưng trí tuệ ấy phải có gốc khiêm nhường.
    Nếu không, ánh sáng cũng thành ngọn lửa,
    Thiêu rụi nhân gian trong cơn cuồng phong.

    Vậy, ta nguyện chọn đường khiêm nhường bước,
    Đường của bậc trí, của nhân ái vô biên.
    Để mai này, khi hoa đời rơi rụng,
    Vẫn còn hương khiêm cung tỏa khắp mọi miền.
    HNI 4/9- 📕Bài thơ Chương 30 Khiêm nhường – con đường của bậc trí Lê Đình Hải Khi núi cao chẳng khoe mình vời vợi, Sông lặng thầm chảy mãi chẳng so đo. Trí huệ lớn không cần lời quảng bá, Như ánh trăng soi, chẳng nói vẫn tỏa vô bờ. Người trí chẳng đứng nơi phô trương lấp lánh, Mà chọn nẻo đời âm thầm, giản dị, bình an. Bởi càng sâu, biển càng không lên tiếng, Càng vĩ đại, lòng càng khiêm nhường muôn ngàn. Khiêm nhường là chiếc chìa khóa mở cửa, Cho tâm hồn bước vào cõi thấu suốt bao la. Người ngạo mạn chỉ thấy mình bé nhỏ, Người khiêm cung lại thấy được cả trời xa. Không cúi đầu trước sự thật hiển nhiên, Nhưng cúi lòng trước bao người đang sống. Mỗi ánh mắt, mỗi tiếng thở bình yên, Đều dạy ta về nhân sinh rộng mênh mông. Người khiêm nhường chẳng vì danh mà nói, Cũng chẳng vì lợi lộc mà làm. Lời họ cất vang như gió thoảng, Nhưng khắc sâu trong lòng người muôn năm. Như giọt sương trên lá, trong vắt và lặng lẽ, Như ánh bình minh chẳng đợi khen ngợi ai. Người trí sáng mang hồn khiêm nhường ấy, Trở thành ngọn đèn soi sáng cả ngày mai. Khiêm nhường là gốc của nhân nghĩa, Là bến an nhiên của trí tuệ thâm sâu. Người học đạo mà quên đi điều ấy, Sẽ mãi luẩn quẩn trong vòng kiêu ngạo khổ đau. Bậc trí chẳng bước lên ngôi cao để ngự, Họ chọn ngồi cùng dân, cùng đất, cùng cây. Bởi vinh quang chẳng phải là trên đỉnh, Mà là gieo hạt bình an giữa đời này. Một lời xin lỗi – không làm ta nhỏ bé, Một lần cúi đầu – chẳng hạ thấp nhân thân. Chỉ kẻ mạnh mới đủ lòng tha thứ, Chỉ bậc trí mới khiêm nhường thật chân. Khiêm nhường là dòng nước mềm mại, Chảy qua đá tảng cũng hóa thành đường. Khiêm nhường là cội thông hiên ngang, Gió bão quật ngã cây kiêu ngạo, Nhưng không làm lung lay dáng đứng khiêm nhường. Ai muốn lớn thì phải học làm nhỏ, Ai muốn khôn thì trước hết tập lắng nghe. Khiêm nhường chẳng phải là che giấu, Mà là thấu hiểu mình giữa cõi nhân thế. Người đời dễ say trong men chiến thắng, Dễ lạc đường khi ngọn gió khen tung. Nhưng bậc trí giữ lòng mình tĩnh lặng, Lấy khiêm nhường làm mái che vô cùng. Ôi, khiêm nhường – con đường của bậc trí, Con đường đưa nhân loại tới an yên. Không vũ lực, không bạo tàn, không kiêu ngạo, Mà chỉ bằng một nụ cười, một tấm lòng hiền. Hỡi ai đang khát khao quyền lực, Hãy thử cúi đầu nhìn lại chính tâm can. Bởi quyền uy lớn nhất không nằm trong tiếng hét, Mà trong bàn tay biết nắm chặt… rồi biết buông ngang. Khiêm nhường là sự giàu sang không mất, Là báu vật không thời gian nào phai. Người khiêm cung đi qua đời lặng lẽ, Nhưng để lại dấu vĩnh hằng trong trái tim ai. Thế giới ngày mai cần nhiều trí tuệ, Nhưng trí tuệ ấy phải có gốc khiêm nhường. Nếu không, ánh sáng cũng thành ngọn lửa, Thiêu rụi nhân gian trong cơn cuồng phong. Vậy, ta nguyện chọn đường khiêm nhường bước, Đường của bậc trí, của nhân ái vô biên. Để mai này, khi hoa đời rơi rụng, Vẫn còn hương khiêm cung tỏa khắp mọi miền.
    Like
    Love
    Wow
    Haha
    15
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 5-9
    - Bài thơ - Chương 29
    Tôn trọng là nền móng của hòa bình – Henry Le

    Tôn trọng – ngọn gió lành trong nhân thế,
    Thổi vào tim, xua tan những u mê.
    Một ánh nhìn không khinh khi, coi rẻ,
    Đã dựng lên chiếc cầu nối lối về.
    Tôn trọng – khởi đầu của bao hòa thuận,
    Nơi gia đình, cha mẹ lắng nghe con.
    Đứa trẻ nhỏ, tâm hồn không bị gãy,
    Được nâng niu, lớn mạnh giữa vuông tròn.
    Vợ với chồng, nếu biết cùng trân trọng,
    Thì yêu thương chẳng biến dạng bạo tàn.
    Khi không áp đặt, không lời cay nghiệt,
    Tổ ấm kia hóa chốn ngọc ngà vàng.
    Trong cộng đồng, mỗi người là ngọn lửa,
    Khác nhau nhiều nhưng chẳng ai thấp hơn.
    Người lao động tay đầy bùn đất thẳm,
    Cũng đáng tôn như học giả uyên côn.
    Người giàu có đừng coi khinh nghèo khó,
    Người trí cao đừng chế giễu dốt khờ.
    Tôn trọng – chính là liều thuốc nhiệm màu,
    Gắn nhân gian trong tiếng cười, giọt mơ.
    Một đất nước muốn bình yên, vững chãi,
    Không thể xây bằng súng đạn, gươm đao.
    Chỉ có thể bằng tôn trọng công dân,
    Tiếng nói dân mới là ngọn cờ cao.
    Khi lãnh đạo biết coi dân là gốc,
    Biết lắng nghe, không áp đặt quyền uy.
    Thì quốc gia, như rừng xanh vững gốc,
    Ngọn gió nào cũng chẳng thể quật đi.
    Trên thế giới, chiến tranh từ đâu đến?
    Từ kiêu căng, từ khinh bỉ, hận thù.
    Một dân tộc xem mình là trung tâm,
    Đem vũ lực ép buộc kẻ khác phục.
    Hòa bình thật, không cần thêm hiệp ước,
    Chỉ cần người tôn trọng kẻ khác thôi.
    Mọi biên giới sẽ hóa thành vô nghĩa,
    Nhân loại chung nhịp thở giữa đất trời.
    Nhưng hòa bình đâu chỉ nơi nhân thế,
    Còn thiên nhiên – người bạn của muôn đời.
    Ta phải học tôn trọng từng mạch nước,
    Từng loài cây, từng chú cá tung chơi.
    Khi ta biết cúi đầu trước đất mẹ,
    Không tàn phá, không tham lam, vô tâm.
    Thì Trái Đất sẽ ôm ta dịu ngọt,
    Mùa hoa xanh sẽ nở khắp ngàn năm.
    Tôn trọng – không là câu từ sáo rỗng,
    Mà hiện ra trong ánh mắt, bàn tay.
    Một lời chào, một lắng nghe thành thật,
    Cũng dựng xây hòa bình ở nơi này.
    Tôn trọng – nền móng vững như đá tảng,
    Trên đó ta xây ngôi nhà yêu thương.
    Nếu thiếu nó, tường nhà nhanh sụp đổ,
    Nếu có rồi, ánh sáng sẽ muôn phương.
    Ôi nhân loại, hãy khắc ghi vào dạ:
    Tôn trọng nhau là giữ lấy hòa bình.
    Đừng đợi đến khi chiến tranh gào thét,
    Mới giật mình: “Lẽ sống quá mong manh.”
    Xin dâng tặng từng dòng thơ chân thật,
    Cho mai sau còn thấy lối quay về.
    Tôn trọng chính là ngọn đèn bất diệt,
    HNI 5-9 - Bài thơ - Chương 29 Tôn trọng là nền móng của hòa bình – Henry Le Tôn trọng – ngọn gió lành trong nhân thế, Thổi vào tim, xua tan những u mê. Một ánh nhìn không khinh khi, coi rẻ, Đã dựng lên chiếc cầu nối lối về. Tôn trọng – khởi đầu của bao hòa thuận, Nơi gia đình, cha mẹ lắng nghe con. Đứa trẻ nhỏ, tâm hồn không bị gãy, Được nâng niu, lớn mạnh giữa vuông tròn. Vợ với chồng, nếu biết cùng trân trọng, Thì yêu thương chẳng biến dạng bạo tàn. Khi không áp đặt, không lời cay nghiệt, Tổ ấm kia hóa chốn ngọc ngà vàng. Trong cộng đồng, mỗi người là ngọn lửa, Khác nhau nhiều nhưng chẳng ai thấp hơn. Người lao động tay đầy bùn đất thẳm, Cũng đáng tôn như học giả uyên côn. Người giàu có đừng coi khinh nghèo khó, Người trí cao đừng chế giễu dốt khờ. Tôn trọng – chính là liều thuốc nhiệm màu, Gắn nhân gian trong tiếng cười, giọt mơ. Một đất nước muốn bình yên, vững chãi, Không thể xây bằng súng đạn, gươm đao. Chỉ có thể bằng tôn trọng công dân, Tiếng nói dân mới là ngọn cờ cao. Khi lãnh đạo biết coi dân là gốc, Biết lắng nghe, không áp đặt quyền uy. Thì quốc gia, như rừng xanh vững gốc, Ngọn gió nào cũng chẳng thể quật đi. Trên thế giới, chiến tranh từ đâu đến? Từ kiêu căng, từ khinh bỉ, hận thù. Một dân tộc xem mình là trung tâm, Đem vũ lực ép buộc kẻ khác phục. Hòa bình thật, không cần thêm hiệp ước, Chỉ cần người tôn trọng kẻ khác thôi. Mọi biên giới sẽ hóa thành vô nghĩa, Nhân loại chung nhịp thở giữa đất trời. Nhưng hòa bình đâu chỉ nơi nhân thế, Còn thiên nhiên – người bạn của muôn đời. Ta phải học tôn trọng từng mạch nước, Từng loài cây, từng chú cá tung chơi. Khi ta biết cúi đầu trước đất mẹ, Không tàn phá, không tham lam, vô tâm. Thì Trái Đất sẽ ôm ta dịu ngọt, Mùa hoa xanh sẽ nở khắp ngàn năm. Tôn trọng – không là câu từ sáo rỗng, Mà hiện ra trong ánh mắt, bàn tay. Một lời chào, một lắng nghe thành thật, Cũng dựng xây hòa bình ở nơi này. Tôn trọng – nền móng vững như đá tảng, Trên đó ta xây ngôi nhà yêu thương. Nếu thiếu nó, tường nhà nhanh sụp đổ, Nếu có rồi, ánh sáng sẽ muôn phương. Ôi nhân loại, hãy khắc ghi vào dạ: Tôn trọng nhau là giữ lấy hòa bình. Đừng đợi đến khi chiến tranh gào thét, Mới giật mình: “Lẽ sống quá mong manh.” Xin dâng tặng từng dòng thơ chân thật, Cho mai sau còn thấy lối quay về. Tôn trọng chính là ngọn đèn bất diệt,
    Love
    Like
    Wow
    Yay
    Sad
    19
    4 Bình luận 0 Chia sẽ
  • TRẢ LỜI CÂU ĐỐ BUỔI CHIỀU
    Đề 1: Canxi là khoáng chất quan trọng giúp xương chắc khỏe, răng bền đẹp và hệ thần kinh – cơ bắp hoạt động bình thường. Để bổ sung canxi, chúng ta có thể ăn:1. Sữa và các sản phẩm từ sữa : sữa tươi, sữa chua, phô mai là nguồn canxi dễ hấp thu.2. Cá nhỏ ăn cả xương : cá cơm, cá...
    Like
    Love
    Wow
    16
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 5-9 - Bài hát Chương 28
    Trong cộng đồng – một cá nhân cũng có thể tạo nên thay đổi
    Lê Đình Hải
    [Verse 1]
    Có những ngày tưởng mình nhỏ bé,
    Giữa biển người rộng lớn bao la,
    Một tiếng nói vang lên run rẩy,
    Nhưng lại chạm đến tận ngàn nhà.
    Ánh sáng nhỏ trong đêm sâu thẳm,
    Hóa thành đuốc soi lối dẫn đường,
    Một trái tim kiên cường bền bỉ,
    Cũng đủ làm thế giới lay động muôn phương.

    [Chorus]
    Trong cộng đồng – một người thôi cũng đủ,
    Gieo niềm tin, thắp lửa hy vọng mới.
    Dù con sóng dữ dội, dù đường xa ngược gió,
    Chỉ cần một khởi đầu, muôn người sẽ cùng bước đi.
    Trong cộng đồng – ngọn gió từ hạt bụi,
    Có thể thành bão tố cuốn trời xanh.
    Một cá nhân – nhưng chẳng bao giờ lẻ loi,
    Khi dám đứng lên, nhân loại cùng đổi thay.

    [Verse 2]
    Một bàn tay đưa ra nắm lấy,
    Làm nên sức mạnh vượt núi sông,
    Một ý tưởng tưởng chừng nhỏ nhặt,
    Hóa giấc mơ cho cả cộng đồng.
    Từ đôi mắt sáng lên lửa sống,
    Người người cùng nối tiếp niềm tin,
    Không ai đứng ngoài vòng thay đổi,
    Mỗi cá nhân là mầm sống bình minh.

    [Chorus]
    Trong cộng đồng – một người thôi cũng đủ,
    Gieo niềm tin, thắp lửa hy vọng mới.
    Dù con sóng dữ dội, dù đường xa ngược gió,
    Chỉ cần một khởi đầu, muôn người sẽ cùng bước đi.
    Trong cộng đồng – ngọn gió từ hạt bụi,
    Có thể thành bão tố cuốn trời xanh.
    Một cá nhân – nhưng chẳng bao giờ lẻ loi,
    Khi dám đứng lên, nhân loại cùng đổi thay.

    [Bridge]
    Hãy đừng sợ mình là hạt cát,
    Vì sa mạc cũng từ cát mà nên.
    Hãy đừng nghĩ giọt nước vô nghĩa,
    Vì đại dương bắt đầu từ đóa mưa hiền.
    Một bước nhỏ hôm nay vững chãi,
    Ngày mai thành con đường rộng mở,
    Một giọng hát vang lên khẽ khàng,
    Có thể thành bản nhạc triệu người cùng chờ.

    [Chorus – cao trào]
    Trong cộng đồng – một người thôi cũng đủ,
    Đứng vững vàng, phá tan mọi bức tường.
    Từ bóng tối sẽ sáng lên ngọn lửa,
    Một tia chớp thôi cũng rực rỡ cả trời đêm.
    Trong cộng đồng – ngọn gió từ hạt bụi,
    Thành bão tố thổi dậy niềm tin.
    Một cá nhân – mang sức mạnh vô tận,
    Thay đổi cả hành tinh, bắt đầu từ chính mình!

    [Outro]
    Trong cộng đồng…
    Một cá nhân…
    Cũng có thể…
    Tạo nên đổi thay.
    Và chính bạn…
    Là mầm sống ấy…
    Thắp sáng ngày mai…
    Cho thế giới này.

    Read more

    HNI 5-9 - Bài hát Chương 28 Trong cộng đồng – một cá nhân cũng có thể tạo nên thay đổi Lê Đình Hải [Verse 1] Có những ngày tưởng mình nhỏ bé, Giữa biển người rộng lớn bao la, Một tiếng nói vang lên run rẩy, Nhưng lại chạm đến tận ngàn nhà. Ánh sáng nhỏ trong đêm sâu thẳm, Hóa thành đuốc soi lối dẫn đường, Một trái tim kiên cường bền bỉ, Cũng đủ làm thế giới lay động muôn phương. [Chorus] Trong cộng đồng – một người thôi cũng đủ, Gieo niềm tin, thắp lửa hy vọng mới. Dù con sóng dữ dội, dù đường xa ngược gió, Chỉ cần một khởi đầu, muôn người sẽ cùng bước đi. Trong cộng đồng – ngọn gió từ hạt bụi, Có thể thành bão tố cuốn trời xanh. Một cá nhân – nhưng chẳng bao giờ lẻ loi, Khi dám đứng lên, nhân loại cùng đổi thay. [Verse 2] Một bàn tay đưa ra nắm lấy, Làm nên sức mạnh vượt núi sông, Một ý tưởng tưởng chừng nhỏ nhặt, Hóa giấc mơ cho cả cộng đồng. Từ đôi mắt sáng lên lửa sống, Người người cùng nối tiếp niềm tin, Không ai đứng ngoài vòng thay đổi, Mỗi cá nhân là mầm sống bình minh. [Chorus] Trong cộng đồng – một người thôi cũng đủ, Gieo niềm tin, thắp lửa hy vọng mới. Dù con sóng dữ dội, dù đường xa ngược gió, Chỉ cần một khởi đầu, muôn người sẽ cùng bước đi. Trong cộng đồng – ngọn gió từ hạt bụi, Có thể thành bão tố cuốn trời xanh. Một cá nhân – nhưng chẳng bao giờ lẻ loi, Khi dám đứng lên, nhân loại cùng đổi thay. [Bridge] Hãy đừng sợ mình là hạt cát, Vì sa mạc cũng từ cát mà nên. Hãy đừng nghĩ giọt nước vô nghĩa, Vì đại dương bắt đầu từ đóa mưa hiền. Một bước nhỏ hôm nay vững chãi, Ngày mai thành con đường rộng mở, Một giọng hát vang lên khẽ khàng, Có thể thành bản nhạc triệu người cùng chờ. [Chorus – cao trào] Trong cộng đồng – một người thôi cũng đủ, Đứng vững vàng, phá tan mọi bức tường. Từ bóng tối sẽ sáng lên ngọn lửa, Một tia chớp thôi cũng rực rỡ cả trời đêm. Trong cộng đồng – ngọn gió từ hạt bụi, Thành bão tố thổi dậy niềm tin. Một cá nhân – mang sức mạnh vô tận, Thay đổi cả hành tinh, bắt đầu từ chính mình! [Outro] Trong cộng đồng… Một cá nhân… Cũng có thể… Tạo nên đổi thay. Và chính bạn… Là mầm sống ấy… Thắp sáng ngày mai… Cho thế giới này. Read more 
    Like
    Love
    Wow
    Sad
    Angry
    18
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 4/9 - Bài hát chương 30 : “Khiêm nhường – Con đường của bậc trí”

    [Verse 1]
    Trên đường đời bao la rộng lớn,
    Ai cũng mơ được sáng danh vang.
    Nhưng trí tuệ không nằm ở tiếng hát huy hoàng,
    Mà trong lòng biết lắng nghe và lặng lẽ.
    [Pre-Chorus]
    Bởi kẻ mạnh không phải người hét thật to,
    Mà là người biết cúi đầu trước sự thật.
    Khiêm nhường là ánh sáng dẫn ta đi,
    Vượt khỏi kiêu căng, đến miền trí huệ.
    [Chorus]
    Khiêm nhường – con đường của bậc trí,
    Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé.
    Không tự mãn, không ngạo nghễ,
    Trái tim mở ra cho muôn loài.
    Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền,
    Nâng con người lên giữa dòng đời biến động.
    Ai biết sống giản đơn, chân thật,
    Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao.
    [Verse 2]
    Một nụ cười thay ngàn lời khoe khoang,
    Một ánh mắt biết nhìn sâu lòng người khác.
    Không vội vã giành phần thắng cho riêng mình,
    Mà nhường đường để cùng nhau tiến bước.
    [Pre-Chorus]
    Trong im lặng, ta nghe được tiếng đời,
    Trong khiêm cung, ta học được vô hạn.
    Người trí lớn chẳng cần phô trương,
    Vì trí tuệ tự tỏa sáng qua hành động.
    [Chorus]
    Khiêm nhường – con đường của bậc trí,
    Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé.
    Không tự mãn, không ngạo nghễ,
    Trái tim mở ra cho muôn loài.
    Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền,
    Nâng con người lên giữa dòng đời biến động.
    Ai biết sống giản đơn, chân thật,
    Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao.
    [Bridge]
    Thế giới này chẳng cần thêm ngạo mạn,
    Chỉ cần thêm tấm lòng khiêm cung.
    Người gieo hạt yêu thương trong thầm lặng,
    Mai sau thu hoạch được bình an.
    [Chorus – lặp lại mạnh mẽ hơn]
    Khiêm nhường – con đường của bậc trí,
    Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé.
    Không tự mãn, không ngạo nghễ,
    Trái tim mở ra cho muôn loài.
    Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền,
    Nâng con người lên giữa dòng đời biến động.
    Ai biết sống giản đơn, chân thật,
    Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao.
    [Outro]
    Khiêm nhường… như suối trong chảy mãi,
    Dẫn bước người đi đến chốn an hòa.
    Con đường của bậc trí – sáng soi muôn đời,
    Tên gọi ấy… chính là khiêm nhường.
    HNI 4/9 - 🎵Bài hát chương 30 : “Khiêm nhường – Con đường của bậc trí” [Verse 1] Trên đường đời bao la rộng lớn, Ai cũng mơ được sáng danh vang. Nhưng trí tuệ không nằm ở tiếng hát huy hoàng, Mà trong lòng biết lắng nghe và lặng lẽ. [Pre-Chorus] Bởi kẻ mạnh không phải người hét thật to, Mà là người biết cúi đầu trước sự thật. Khiêm nhường là ánh sáng dẫn ta đi, Vượt khỏi kiêu căng, đến miền trí huệ. [Chorus] Khiêm nhường – con đường của bậc trí, Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé. Không tự mãn, không ngạo nghễ, Trái tim mở ra cho muôn loài. Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền, Nâng con người lên giữa dòng đời biến động. Ai biết sống giản đơn, chân thật, Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao. [Verse 2] Một nụ cười thay ngàn lời khoe khoang, Một ánh mắt biết nhìn sâu lòng người khác. Không vội vã giành phần thắng cho riêng mình, Mà nhường đường để cùng nhau tiến bước. [Pre-Chorus] Trong im lặng, ta nghe được tiếng đời, Trong khiêm cung, ta học được vô hạn. Người trí lớn chẳng cần phô trương, Vì trí tuệ tự tỏa sáng qua hành động. [Chorus] Khiêm nhường – con đường của bậc trí, Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé. Không tự mãn, không ngạo nghễ, Trái tim mở ra cho muôn loài. Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền, Nâng con người lên giữa dòng đời biến động. Ai biết sống giản đơn, chân thật, Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao. [Bridge] Thế giới này chẳng cần thêm ngạo mạn, Chỉ cần thêm tấm lòng khiêm cung. Người gieo hạt yêu thương trong thầm lặng, Mai sau thu hoạch được bình an. [Chorus – lặp lại mạnh mẽ hơn] Khiêm nhường – con đường của bậc trí, Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé. Không tự mãn, không ngạo nghễ, Trái tim mở ra cho muôn loài. Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền, Nâng con người lên giữa dòng đời biến động. Ai biết sống giản đơn, chân thật, Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao. [Outro] Khiêm nhường… như suối trong chảy mãi, Dẫn bước người đi đến chốn an hòa. Con đường của bậc trí – sáng soi muôn đời, Tên gọi ấy… chính là khiêm nhường.
    Like
    Love
    Wow
    Haha
    14
    1 Bình luận 0 Chia sẽ