• HNI 4/9:
    Bài Thơ Chương 20: “Ngợi Ca Bóng Tối”
    Người ta gọi đó là hy sinh

    Nhưng thực chất chỉ là lụi tàn vô nghĩa

    Vòng hoa tang phủ lên sự thật thảm hại

    Tiếng vỗ tay che đậy nỗi ngu si.

    Mẹ quên đời mình trong nước mắt

    Cha quên tuổi trẻ trong áp lực vô hình

    Con lớn lên mang gánh nợ vô tận

    Lời cảm ơn hóa xiềng xích trói chân.

    Người yêu hiến trái tim như tro bụi

    Tin rằng mất mình là giữ được tình

    Nhưng tình yêu nào tồn tại trên nô lệ

    Chỉ còn xác chết ôm mảnh ảo tưởng thôi.

    Lính ngã xuống, được gọi anh hùng

    Nhưng anh chỉ là quân cờ vô danh

    Tôn giáo kêu gọi dâng hiến linh hồn

    Để duy trì ngai vàng của kẻ khác.

    Xã hội ca ngợi kẻ kiệt sức

    “Anh là chiến binh”, “chị là tấm gương”

    Nhưng đằng sau ánh hào quang giả dối

    Là thân xác rã rời, tâm hồn cạn khô.

    Đám đông cần những kẻ bị hi sinh

    Để khỏi đối diện với sự hèn nhát của mình

    Họ tung hô, họ phong thánh

    Nhưng đó là sự tôn vinh ngu xuẩn nhất.

    Thức tỉnh đi, hỡi kẻ đang cúi đầu

    Không ai cần bạn chết thay cho họ

    Thế giới này cần bạn sống thật

    Với tự do, với bản ngã không thỏa hiệp.

    Đừng trở thành bóng ma được đội vòng nguyệt quế

    Hãy trở thành con người sống – dẫu cô đơn, nhưng thật.
    HNI 4/9: 📝 Bài Thơ Chương 20: “Ngợi Ca Bóng Tối” Người ta gọi đó là hy sinh Nhưng thực chất chỉ là lụi tàn vô nghĩa Vòng hoa tang phủ lên sự thật thảm hại Tiếng vỗ tay che đậy nỗi ngu si. Mẹ quên đời mình trong nước mắt Cha quên tuổi trẻ trong áp lực vô hình Con lớn lên mang gánh nợ vô tận Lời cảm ơn hóa xiềng xích trói chân. Người yêu hiến trái tim như tro bụi Tin rằng mất mình là giữ được tình Nhưng tình yêu nào tồn tại trên nô lệ Chỉ còn xác chết ôm mảnh ảo tưởng thôi. Lính ngã xuống, được gọi anh hùng Nhưng anh chỉ là quân cờ vô danh Tôn giáo kêu gọi dâng hiến linh hồn Để duy trì ngai vàng của kẻ khác. Xã hội ca ngợi kẻ kiệt sức “Anh là chiến binh”, “chị là tấm gương” Nhưng đằng sau ánh hào quang giả dối Là thân xác rã rời, tâm hồn cạn khô. Đám đông cần những kẻ bị hi sinh Để khỏi đối diện với sự hèn nhát của mình Họ tung hô, họ phong thánh Nhưng đó là sự tôn vinh ngu xuẩn nhất. Thức tỉnh đi, hỡi kẻ đang cúi đầu Không ai cần bạn chết thay cho họ Thế giới này cần bạn sống thật Với tự do, với bản ngã không thỏa hiệp. Đừng trở thành bóng ma được đội vòng nguyệt quế Hãy trở thành con người sống – dẫu cô đơn, nhưng thật.
    Love
    Like
    Yay
    Sad
    Angry
    18
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • Like
    Love
    Yay
    Angry
    14
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • Like
    Love
    Haha
    Angry
    13
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 4/9
    BÀI HÁT CHƯƠNG 27
    TRONG TÌNH YÊU – KHÔNG AI ĐÁNG BỊ HẠ THẤP
    Tác giả: Henry Le
    [Verse 1]
    Em đến trong đời, như nắng mai bừng sáng,
    Anh chẳng phải thần thánh, cũng chẳng hề hoàn hảo,
    Chúng ta đều là con người – với vết thương và khát vọng,
    Trong yêu thương, không ai phải cúi đầu đau đớn.
    [Pre-Chorus]
    Nếu yêu là nâng nhau lên,
    Thì xin đừng ai quỳ gối,
    Nếu trái tim biết tôn trọng,
    Thì tình yêu sẽ không bao giờ vỡ tan.

    [Chorus]
    Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp,
    Cả hai xứng đáng được nhìn nhau như ánh mặt trời.
    Trong vòng tay – không ai là kẻ thua cuộc,
    Yêu là cùng đứng dậy, đi đến cuối chân trời.

    [Verse 2]
    Anh từng thấy những giọt lệ rơi lặng thầm,
    Người yêu thương bị xem như một cái bóng.
    Nhưng tình yêu không phải là xiềng xích,
    Mà là đôi cánh đưa ta vượt khổ đau.

    [Pre-Chorus]
    Hãy để trái tim được tự do,
    Trong bình đẳng, niềm tin lớn lên,
    Yêu không phải để sở hữu,
    Mà để cùng nhau trở thành chính mình.

    [Chorus]
    Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp,
    Cả hai xứng đáng được nhìn nhau như ánh mặt trời.
    Trong vòng tay – không ai là kẻ thua cuộc,
    Yêu là cùng đứng dậy, đi đến cuối chân trời.

    [Bridge]
    Nếu một ngày em yếu đuối, anh sẽ dìu bước,
    Nếu một ngày anh gục ngã, em là ngọn lửa sưởi ấm.
    Chúng ta khác biệt, nhưng bằng nhau trong tình cảm,
    Không ai lớn hơn – cũng chẳng ai nhỏ bé hơn.

    [Chorus – cao trào]
    Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp,
    Không ai phải lặng câm sau những nỗi đau.
    Trong tình yêu – chúng ta cùng tỏa sáng,
    Tôn trọng, nâng nhau, mới là yêu thật sự.

    [Outro]
    Và nếu mai sau còn đi tiếp trên đường dài,
    Xin nhớ: yêu là giữ nhau bình đẳng mãi mãi.
    Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp,
    Yêu là cùng nhau vươn tới trời cao.
    HNI 4/9 🏵️🏵️🏵️🎵 BÀI HÁT CHƯƠNG 27 TRONG TÌNH YÊU – KHÔNG AI ĐÁNG BỊ HẠ THẤP Tác giả: Henry Le [Verse 1] Em đến trong đời, như nắng mai bừng sáng, Anh chẳng phải thần thánh, cũng chẳng hề hoàn hảo, Chúng ta đều là con người – với vết thương và khát vọng, Trong yêu thương, không ai phải cúi đầu đau đớn. [Pre-Chorus] Nếu yêu là nâng nhau lên, Thì xin đừng ai quỳ gối, Nếu trái tim biết tôn trọng, Thì tình yêu sẽ không bao giờ vỡ tan. [Chorus] Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp, Cả hai xứng đáng được nhìn nhau như ánh mặt trời. Trong vòng tay – không ai là kẻ thua cuộc, Yêu là cùng đứng dậy, đi đến cuối chân trời. [Verse 2] Anh từng thấy những giọt lệ rơi lặng thầm, Người yêu thương bị xem như một cái bóng. Nhưng tình yêu không phải là xiềng xích, Mà là đôi cánh đưa ta vượt khổ đau. [Pre-Chorus] Hãy để trái tim được tự do, Trong bình đẳng, niềm tin lớn lên, Yêu không phải để sở hữu, Mà để cùng nhau trở thành chính mình. [Chorus] Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp, Cả hai xứng đáng được nhìn nhau như ánh mặt trời. Trong vòng tay – không ai là kẻ thua cuộc, Yêu là cùng đứng dậy, đi đến cuối chân trời. [Bridge] Nếu một ngày em yếu đuối, anh sẽ dìu bước, Nếu một ngày anh gục ngã, em là ngọn lửa sưởi ấm. Chúng ta khác biệt, nhưng bằng nhau trong tình cảm, Không ai lớn hơn – cũng chẳng ai nhỏ bé hơn. [Chorus – cao trào] Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp, Không ai phải lặng câm sau những nỗi đau. Trong tình yêu – chúng ta cùng tỏa sáng, Tôn trọng, nâng nhau, mới là yêu thật sự. [Outro] Và nếu mai sau còn đi tiếp trên đường dài, Xin nhớ: yêu là giữ nhau bình đẳng mãi mãi. Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp, Yêu là cùng nhau vươn tới trời cao.
    Like
    Love
    Yay
    Sad
    Angry
    18
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 4/9- Bài thơ chương 31
    “Cách nhìn người bằng con mắt thiện lành – Henry Le”

    Hãy nhìn đời bằng đôi mắt sáng trong,
    Như giọt sương mai còn vẹn nguyên thuần khiết.
    Đừng vội xét đoán, đừng đem lòng phân biệt,
    Vì mỗi con người đều mang một mầm thiện trong tim.
    Ai cũng từng lầm lỗi, từng yếu mềm,
    Nhưng ẩn sau vết sẹo là khát khao đứng dậy.
    Con mắt thiện lành không soi tìm tội lỗi,
    Mà lắng nghe nỗi đau để trao tặng niềm tin.

    Hãy nhìn người bằng ánh mắt dịu hiền,
    Như mẹ nhìn con, như trăng nhìn biển.
    Ánh nhìn ấy có thể chữa lành thương tổn,
    Có thể biến hận thù thành dòng nước chảy êm.

    Đừng nhìn người qua áo quần sang hèn,
    Đừng định giá bằng của cải, địa vị.
    Đôi mắt thiện lành luôn vượt qua bề ngoài,
    Để chạm tới linh hồn – nơi chân thật ngự trị.

    Có thể hôm nay họ ngã quỵ giữa đường,
    Nhưng biết đâu mai này họ vươn mình đứng dậy.
    Một ánh nhìn tin tưởng, một nụ cười khích lệ,
    Có thể thắp lửa cho cả một cuộc đời.

    Con mắt thiện lành là chiếc cầu nối người với người,
    Không dựng tường, mà mở ra lối rộng.
    Không khắc nghiệt, mà bao dung độ lượng,
    Không dập tắt, mà thắp sáng niềm tin.

    Hãy thử nhìn người như nhìn chính mình,
    Đôi khi trong họ ta thấy bóng dáng quá khứ.
    Một sự cảm thông, một lời an ủi,
    Chính là gieo mầm hạnh phúc cho cả hai phía đời.

    Thiện lành không phải là mù lòa trước lỗi sai,
    Mà là nhìn thấu và vẫn chọn lòng nhân ái.
    Chỉ có bao dung mới thật sự bền lâu,
    Chỉ có tha thứ mới mở lối tương lai.

    Hãy học cách nhìn bằng mắt của tình thương,
    Mỗi người là một vũ trụ riêng đáng quý.
    Khi đôi mắt ta biết trao ban sự sống,
    Thế giới này sẽ nở rộ những mùa xuân.

    Một ngày kia, khi ai cũng nhìn nhau bằng mắt thiện lành,
    Bạo lực, hận thù sẽ tan như khói sương.
    Còn lại chỉ tình người, còn lại ánh sáng,
    Còn lại một nhân loại biết yêu thương chính mình.
    HNI 4/9- 📕Bài thơ chương 31 “Cách nhìn người bằng con mắt thiện lành – Henry Le” Hãy nhìn đời bằng đôi mắt sáng trong, Như giọt sương mai còn vẹn nguyên thuần khiết. Đừng vội xét đoán, đừng đem lòng phân biệt, Vì mỗi con người đều mang một mầm thiện trong tim. Ai cũng từng lầm lỗi, từng yếu mềm, Nhưng ẩn sau vết sẹo là khát khao đứng dậy. Con mắt thiện lành không soi tìm tội lỗi, Mà lắng nghe nỗi đau để trao tặng niềm tin. Hãy nhìn người bằng ánh mắt dịu hiền, Như mẹ nhìn con, như trăng nhìn biển. Ánh nhìn ấy có thể chữa lành thương tổn, Có thể biến hận thù thành dòng nước chảy êm. Đừng nhìn người qua áo quần sang hèn, Đừng định giá bằng của cải, địa vị. Đôi mắt thiện lành luôn vượt qua bề ngoài, Để chạm tới linh hồn – nơi chân thật ngự trị. Có thể hôm nay họ ngã quỵ giữa đường, Nhưng biết đâu mai này họ vươn mình đứng dậy. Một ánh nhìn tin tưởng, một nụ cười khích lệ, Có thể thắp lửa cho cả một cuộc đời. Con mắt thiện lành là chiếc cầu nối người với người, Không dựng tường, mà mở ra lối rộng. Không khắc nghiệt, mà bao dung độ lượng, Không dập tắt, mà thắp sáng niềm tin. Hãy thử nhìn người như nhìn chính mình, Đôi khi trong họ ta thấy bóng dáng quá khứ. Một sự cảm thông, một lời an ủi, Chính là gieo mầm hạnh phúc cho cả hai phía đời. Thiện lành không phải là mù lòa trước lỗi sai, Mà là nhìn thấu và vẫn chọn lòng nhân ái. Chỉ có bao dung mới thật sự bền lâu, Chỉ có tha thứ mới mở lối tương lai. Hãy học cách nhìn bằng mắt của tình thương, Mỗi người là một vũ trụ riêng đáng quý. Khi đôi mắt ta biết trao ban sự sống, Thế giới này sẽ nở rộ những mùa xuân. Một ngày kia, khi ai cũng nhìn nhau bằng mắt thiện lành, Bạo lực, hận thù sẽ tan như khói sương. Còn lại chỉ tình người, còn lại ánh sáng, Còn lại một nhân loại biết yêu thương chính mình.
    Love
    Like
    Yay
    Sad
    Angry
    18
    7 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 4/9 - Bài hát chương 30 : “Khiêm nhường – Con đường của bậc trí”

    [Verse 1]
    Trên đường đời bao la rộng lớn,
    Ai cũng mơ được sáng danh vang.
    Nhưng trí tuệ không nằm ở tiếng hát huy hoàng,
    Mà trong lòng biết lắng nghe và lặng lẽ.
    [Pre-Chorus]
    Bởi kẻ mạnh không phải người hét thật to,
    Mà là người biết cúi đầu trước sự thật.
    Khiêm nhường là ánh sáng dẫn ta đi,
    Vượt khỏi kiêu căng, đến miền trí huệ.
    [Chorus]
    Khiêm nhường – con đường của bậc trí,
    Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé.
    Không tự mãn, không ngạo nghễ,
    Trái tim mở ra cho muôn loài.
    Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền,
    Nâng con người lên giữa dòng đời biến động.
    Ai biết sống giản đơn, chân thật,
    Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao.
    [Verse 2]
    Một nụ cười thay ngàn lời khoe khoang,
    Một ánh mắt biết nhìn sâu lòng người khác.
    Không vội vã giành phần thắng cho riêng mình,
    Mà nhường đường để cùng nhau tiến bước.
    [Pre-Chorus]
    Trong im lặng, ta nghe được tiếng đời,
    Trong khiêm cung, ta học được vô hạn.
    Người trí lớn chẳng cần phô trương,
    Vì trí tuệ tự tỏa sáng qua hành động.
    [Chorus]
    Khiêm nhường – con đường của bậc trí,
    Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé.
    Không tự mãn, không ngạo nghễ,
    Trái tim mở ra cho muôn loài.
    Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền,
    Nâng con người lên giữa dòng đời biến động.
    Ai biết sống giản đơn, chân thật,
    Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao.
    [Bridge]
    Thế giới này chẳng cần thêm ngạo mạn,
    Chỉ cần thêm tấm lòng khiêm cung.
    Người gieo hạt yêu thương trong thầm lặng,
    Mai sau thu hoạch được bình an.
    [Chorus – lặp lại mạnh mẽ hơn]
    Khiêm nhường – con đường của bậc trí,
    Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé.
    Không tự mãn, không ngạo nghễ,
    Trái tim mở ra cho muôn loài.
    Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền,
    Nâng con người lên giữa dòng đời biến động.
    Ai biết sống giản đơn, chân thật,
    Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao.
    [Outro]
    Khiêm nhường… như suối trong chảy mãi,
    Dẫn bước người đi đến chốn an hòa.
    Con đường của bậc trí – sáng soi muôn đời,
    Tên gọi ấy… chính là khiêm nhường.
    HNI 4/9 - 🎵Bài hát chương 30 : “Khiêm nhường – Con đường của bậc trí” [Verse 1] Trên đường đời bao la rộng lớn, Ai cũng mơ được sáng danh vang. Nhưng trí tuệ không nằm ở tiếng hát huy hoàng, Mà trong lòng biết lắng nghe và lặng lẽ. [Pre-Chorus] Bởi kẻ mạnh không phải người hét thật to, Mà là người biết cúi đầu trước sự thật. Khiêm nhường là ánh sáng dẫn ta đi, Vượt khỏi kiêu căng, đến miền trí huệ. [Chorus] Khiêm nhường – con đường của bậc trí, Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé. Không tự mãn, không ngạo nghễ, Trái tim mở ra cho muôn loài. Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền, Nâng con người lên giữa dòng đời biến động. Ai biết sống giản đơn, chân thật, Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao. [Verse 2] Một nụ cười thay ngàn lời khoe khoang, Một ánh mắt biết nhìn sâu lòng người khác. Không vội vã giành phần thắng cho riêng mình, Mà nhường đường để cùng nhau tiến bước. [Pre-Chorus] Trong im lặng, ta nghe được tiếng đời, Trong khiêm cung, ta học được vô hạn. Người trí lớn chẳng cần phô trương, Vì trí tuệ tự tỏa sáng qua hành động. [Chorus] Khiêm nhường – con đường của bậc trí, Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé. Không tự mãn, không ngạo nghễ, Trái tim mở ra cho muôn loài. Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền, Nâng con người lên giữa dòng đời biến động. Ai biết sống giản đơn, chân thật, Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao. [Bridge] Thế giới này chẳng cần thêm ngạo mạn, Chỉ cần thêm tấm lòng khiêm cung. Người gieo hạt yêu thương trong thầm lặng, Mai sau thu hoạch được bình an. [Chorus – lặp lại mạnh mẽ hơn] Khiêm nhường – con đường của bậc trí, Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé. Không tự mãn, không ngạo nghễ, Trái tim mở ra cho muôn loài. Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền, Nâng con người lên giữa dòng đời biến động. Ai biết sống giản đơn, chân thật, Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao. [Outro] Khiêm nhường… như suối trong chảy mãi, Dẫn bước người đi đến chốn an hòa. Con đường của bậc trí – sáng soi muôn đời, Tên gọi ấy… chính là khiêm nhường.
    Like
    Love
    Angry
    Haha
    Yay
    18
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 5-9- Bài thơ chương 31
    “Cách nhìn người bằng con mắt thiện lành – Henry Le”

    Hãy nhìn đời bằng đôi mắt sáng trong,
    Như giọt sương mai còn vẹn nguyên thuần khiết.
    Đừng vội xét đoán, đừng đem lòng phân biệt,
    Vì mỗi con người đều mang một mầm thiện trong tim.
    Ai cũng từng lầm lỗi, từng yếu mềm,
    Nhưng ẩn sau vết sẹo là khát khao đứng dậy.
    Con mắt thiện lành không soi tìm tội lỗi,
    Mà lắng nghe nỗi đau để trao tặng niềm tin.

    Hãy nhìn người bằng ánh mắt dịu hiền,
    Như mẹ nhìn con, như trăng nhìn biển.
    Ánh nhìn ấy có thể chữa lành thương tổn,
    Có thể biến hận thù thành dòng nước chảy êm.

    Đừng nhìn người qua áo quần sang hèn,
    Đừng định giá bằng của cải, địa vị.
    Đôi mắt thiện lành luôn vượt qua bề ngoài,
    Để chạm tới linh hồn – nơi chân thật ngự trị.

    Có thể hôm nay họ ngã quỵ giữa đường,
    Nhưng biết đâu mai này họ vươn mình đứng dậy.
    Một ánh nhìn tin tưởng, một nụ cười khích lệ,
    Có thể thắp lửa cho cả một cuộc đời.

    Con mắt thiện lành là chiếc cầu nối người với người,
    Không dựng tường, mà mở ra lối rộng.
    Không khắc nghiệt, mà bao dung độ lượng,
    Không dập tắt, mà thắp sáng niềm tin.

    Hãy thử nhìn người như nhìn chính mình,
    Đôi khi trong họ ta thấy bóng dáng quá khứ.
    Một sự cảm thông, một lời an ủi,
    Chính là gieo mầm hạnh phúc cho cả hai phía đời.

    Thiện lành không phải là mù lòa trước lỗi sai,
    Mà là nhìn thấu và vẫn chọn lòng nhân ái.
    Chỉ có bao dung mới thật sự bền lâu,
    Chỉ có tha thứ mới mở lối tương lai.

    Hãy học cách nhìn bằng mắt của tình thương,
    Mỗi người là một vũ trụ riêng đáng quý.
    Khi đôi mắt ta biết trao ban sự sống,
    Thế giới này sẽ nở rộ những mùa xuân.

    Một ngày kia, khi ai cũng nhìn nhau bằng mắt thiện lành,
    Bạo lực, hận thù sẽ tan như khói sương.
    Còn lại chỉ tình người, còn lại ánh sáng,
    Còn lại một nhân loại biết yêu thương chính mình.
    HNI 5-9- 📕Bài thơ chương 31 “Cách nhìn người bằng con mắt thiện lành – Henry Le” Hãy nhìn đời bằng đôi mắt sáng trong, Như giọt sương mai còn vẹn nguyên thuần khiết. Đừng vội xét đoán, đừng đem lòng phân biệt, Vì mỗi con người đều mang một mầm thiện trong tim. Ai cũng từng lầm lỗi, từng yếu mềm, Nhưng ẩn sau vết sẹo là khát khao đứng dậy. Con mắt thiện lành không soi tìm tội lỗi, Mà lắng nghe nỗi đau để trao tặng niềm tin. Hãy nhìn người bằng ánh mắt dịu hiền, Như mẹ nhìn con, như trăng nhìn biển. Ánh nhìn ấy có thể chữa lành thương tổn, Có thể biến hận thù thành dòng nước chảy êm. Đừng nhìn người qua áo quần sang hèn, Đừng định giá bằng của cải, địa vị. Đôi mắt thiện lành luôn vượt qua bề ngoài, Để chạm tới linh hồn – nơi chân thật ngự trị. Có thể hôm nay họ ngã quỵ giữa đường, Nhưng biết đâu mai này họ vươn mình đứng dậy. Một ánh nhìn tin tưởng, một nụ cười khích lệ, Có thể thắp lửa cho cả một cuộc đời. Con mắt thiện lành là chiếc cầu nối người với người, Không dựng tường, mà mở ra lối rộng. Không khắc nghiệt, mà bao dung độ lượng, Không dập tắt, mà thắp sáng niềm tin. Hãy thử nhìn người như nhìn chính mình, Đôi khi trong họ ta thấy bóng dáng quá khứ. Một sự cảm thông, một lời an ủi, Chính là gieo mầm hạnh phúc cho cả hai phía đời. Thiện lành không phải là mù lòa trước lỗi sai, Mà là nhìn thấu và vẫn chọn lòng nhân ái. Chỉ có bao dung mới thật sự bền lâu, Chỉ có tha thứ mới mở lối tương lai. Hãy học cách nhìn bằng mắt của tình thương, Mỗi người là một vũ trụ riêng đáng quý. Khi đôi mắt ta biết trao ban sự sống, Thế giới này sẽ nở rộ những mùa xuân. Một ngày kia, khi ai cũng nhìn nhau bằng mắt thiện lành, Bạo lực, hận thù sẽ tan như khói sương. Còn lại chỉ tình người, còn lại ánh sáng, Còn lại một nhân loại biết yêu thương chính mình.
    Love
    Like
    Haha
    Yay
    Sad
    Angry
    19
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • CÂU ĐỐ BUỔI SÁNG NGÀY 4/9/2025
    Đề 1: 10 lòng biết ơn Chủ tịch Lê Đình Hải:1. Biết ơn Chủ tịch đã dấn thân khai mở con đường phụng sự vì nhân loại.2. Biết ơn tầm nhìn lớn lao đã thắp sáng lý tưởng sống cho biết bao người.3. Biết ơn trái tim và nhân ái luôn đặt con người lên hàng đầu.4. Biết ơn sự kiên...
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    16
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 5-9. Bài hát chương 30 : “Khiêm nhường – Con đường của bậc trí”

    [Verse 1]
    Trên đường đời bao la rộng lớn,
    Ai cũng mơ được sáng danh vang.
    Nhưng trí tuệ không nằm ở tiếng hát huy hoàng,
    Mà trong lòng biết lắng nghe và lặng lẽ.
    [Pre-Chorus]
    Bởi kẻ mạnh không phải người hét thật to,
    Mà là người biết cúi đầu trước sự thật.
    Khiêm nhường là ánh sáng dẫn ta đi,
    Vượt khỏi kiêu căng, đến miền trí huệ.
    [Chorus]
    Khiêm nhường – con đường của bậc trí,
    Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé.
    Không tự mãn, không ngạo nghễ,
    Trái tim mở ra cho muôn loài.
    Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền,
    Nâng con người lên giữa dòng đời biến động.
    Ai biết sống giản đơn, chân thật,
    Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao.
    [Verse 2]
    Một nụ cười thay ngàn lời khoe khoang,
    Một ánh mắt biết nhìn sâu lòng người khác.
    Không vội vã giành phần thắng cho riêng mình,
    Mà nhường đường để cùng nhau tiến bước.
    [Pre-Chorus]
    Trong im lặng, ta nghe được tiếng đời,
    Trong khiêm cung, ta học được vô hạn.
    Người trí lớn chẳng cần phô trương,
    Vì trí tuệ tự tỏa sáng qua hành động.
    [Chorus]
    Khiêm nhường – con đường của bậc trí,
    Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé.
    Không tự mãn, không ngạo nghễ,
    Trái tim mở ra cho muôn loài.
    Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền,
    Nâng con người lên giữa dòng đời biến động.
    Ai biết sống giản đơn, chân thật,
    Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao.
    [Bridge]
    Thế giới này chẳng cần thêm ngạo mạn,
    Chỉ cần thêm tấm lòng khiêm cung.
    Người gieo hạt yêu thương trong thầm lặng,
    Mai sau thu hoạch được bình an.
    [Chorus – lặp lại mạnh mẽ hơn]
    Khiêm nhường – con đường của bậc trí,
    Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé.
    Không tự mãn, không ngạo nghễ,
    Trái tim mở ra cho muôn loài.
    Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền,
    Nâng con người lên giữa dòng đời biến động.
    Ai biết sống giản đơn, chân thật,
    Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao.
    [Outro]
    Khiêm nhường… như suối trong chảy mãi,
    Dẫn bước người đi đến chốn an hòa.
    Con đường của bậc trí – sáng soi muôn đời,
    Tên gọi ấy… chính là khiêm nhường.
    HNI 5-9. 🎵Bài hát chương 30 : “Khiêm nhường – Con đường của bậc trí” [Verse 1] Trên đường đời bao la rộng lớn, Ai cũng mơ được sáng danh vang. Nhưng trí tuệ không nằm ở tiếng hát huy hoàng, Mà trong lòng biết lắng nghe và lặng lẽ. [Pre-Chorus] Bởi kẻ mạnh không phải người hét thật to, Mà là người biết cúi đầu trước sự thật. Khiêm nhường là ánh sáng dẫn ta đi, Vượt khỏi kiêu căng, đến miền trí huệ. [Chorus] Khiêm nhường – con đường của bậc trí, Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé. Không tự mãn, không ngạo nghễ, Trái tim mở ra cho muôn loài. Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền, Nâng con người lên giữa dòng đời biến động. Ai biết sống giản đơn, chân thật, Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao. [Verse 2] Một nụ cười thay ngàn lời khoe khoang, Một ánh mắt biết nhìn sâu lòng người khác. Không vội vã giành phần thắng cho riêng mình, Mà nhường đường để cùng nhau tiến bước. [Pre-Chorus] Trong im lặng, ta nghe được tiếng đời, Trong khiêm cung, ta học được vô hạn. Người trí lớn chẳng cần phô trương, Vì trí tuệ tự tỏa sáng qua hành động. [Chorus] Khiêm nhường – con đường của bậc trí, Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé. Không tự mãn, không ngạo nghễ, Trái tim mở ra cho muôn loài. Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền, Nâng con người lên giữa dòng đời biến động. Ai biết sống giản đơn, chân thật, Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao. [Bridge] Thế giới này chẳng cần thêm ngạo mạn, Chỉ cần thêm tấm lòng khiêm cung. Người gieo hạt yêu thương trong thầm lặng, Mai sau thu hoạch được bình an. [Chorus – lặp lại mạnh mẽ hơn] Khiêm nhường – con đường của bậc trí, Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé. Không tự mãn, không ngạo nghễ, Trái tim mở ra cho muôn loài. Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền, Nâng con người lên giữa dòng đời biến động. Ai biết sống giản đơn, chân thật, Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao. [Outro] Khiêm nhường… như suối trong chảy mãi, Dẫn bước người đi đến chốn an hòa. Con đường của bậc trí – sáng soi muôn đời, Tên gọi ấy… chính là khiêm nhường.
    Love
    Like
    Sad
    Yay
    Wow
    Angry
    18
    3 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 5-9
    Bài Thơ Chương 29

    “ÁNH SÁNG BỊ NHUỐM BẨN”

    Khoa học từng được gọi là ánh sáng,
    Nhưng ánh sáng cũng có thể bị nhuộm đen.
    Một công trình nghiên cứu lung linh,
    Ẩn sau là bàn tay của kẻ tài trợ.

    Số liệu biết nói dối khi bị điều khiển,
    Biểu đồ uốn cong theo ý của đồng tiền.
    Báo cáo khoa học đôi khi chỉ là chiếc áo,
    Che đi sự thật đang rỉ máu bên trong.

    Thuốc lá từng được gọi là vô hại,
    Vì khoa học đã “chứng minh” như thế.
    Khí thải từng bị phủ nhận hàng thập kỷ,
    Chỉ để ngành dầu mỏ còn béo bở thêm.

    Có những nhà khoa học bán linh hồn,
    Đổi lấy danh vọng, đổi lấy tài trợ.
    Họ khoác áo trắng, nhưng tim đã xám,
    Lời nói của họ biến thành công cụ dối lừa.

    Đám đông vỗ tay tin rằng “khoa học nói”,
    Nhưng quên rằng khoa học cũng do người viết ra.
    Người có quyền lực viết câu hỏi,
    Người có tiền bạc định hướng câu trả lời.

    Sự thật không nằm gọn trong phòng thí nghiệm,
    Mà còn trong nỗi đau của con người thật.
    Khoa học chỉ thuần khiết khi không bị mua,
    Còn khi bị mua, nó thành bóng tối có lớp áo sáng.

    Người tỉnh thức không phủ nhận khoa học,
    Nhưng cũng không quỳ gối trước nó.
    Họ lắng nghe, nhưng vẫn đặt câu hỏi:
    “Ánh sáng này có thật sự tinh khiết không?”
    HNI 5-9 📝 Bài Thơ Chương 29 “ÁNH SÁNG BỊ NHUỐM BẨN” Khoa học từng được gọi là ánh sáng, Nhưng ánh sáng cũng có thể bị nhuộm đen. Một công trình nghiên cứu lung linh, Ẩn sau là bàn tay của kẻ tài trợ. Số liệu biết nói dối khi bị điều khiển, Biểu đồ uốn cong theo ý của đồng tiền. Báo cáo khoa học đôi khi chỉ là chiếc áo, Che đi sự thật đang rỉ máu bên trong. Thuốc lá từng được gọi là vô hại, Vì khoa học đã “chứng minh” như thế. Khí thải từng bị phủ nhận hàng thập kỷ, Chỉ để ngành dầu mỏ còn béo bở thêm. Có những nhà khoa học bán linh hồn, Đổi lấy danh vọng, đổi lấy tài trợ. Họ khoác áo trắng, nhưng tim đã xám, Lời nói của họ biến thành công cụ dối lừa. Đám đông vỗ tay tin rằng “khoa học nói”, Nhưng quên rằng khoa học cũng do người viết ra. Người có quyền lực viết câu hỏi, Người có tiền bạc định hướng câu trả lời. Sự thật không nằm gọn trong phòng thí nghiệm, Mà còn trong nỗi đau của con người thật. Khoa học chỉ thuần khiết khi không bị mua, Còn khi bị mua, nó thành bóng tối có lớp áo sáng. Người tỉnh thức không phủ nhận khoa học, Nhưng cũng không quỳ gối trước nó. Họ lắng nghe, nhưng vẫn đặt câu hỏi: “Ánh sáng này có thật sự tinh khiết không?”
    Love
    Like
    Haha
    Yay
    Sad
    Angry
    20
    3 Bình luận 0 Chia sẽ