• HNI 28-1
    BÀI THƠ CHƯƠNG 6: SỰ RA ĐỜI CỦA KHÁI NIỆM HDNA

    Không phải một ý tưởng lóe sáng trong đêm
    Mà là kết tinh của nhiều năm quan sát
    HDNA ra đời khi những mô hình cũ
    Không còn trả lời được câu hỏi của thời đại

    Quốc gia là gì, khi biên giới mờ dần
    Khi con người sống, làm việc, kiếm tiền trên mây
    Khi luật lệ chạy chậm hơn công nghệ
    Và niềm tin ngày một hao gầy?

    HDNA không tìm cách thay thế quốc gia
    Nó định nghĩa lại cách con người thuộc về
    Không dựa trên nơi sinh hay hộ chiếu
    Mà dựa trên giá trị sống họ lựa chọn mỗi ngày

    HDNA – DNA của một quốc gia
    Không phải máu huyết, không phải đất đai
    Mà là hệ mã giá trị, hành vi, niềm tin
    Được chia sẻ, được đồng thuận, được thực thi dài lâu mãi

    Khái niệm này sinh ra từ một nhận thức rõ
    Quốc gia tương lai phải là hệ thống mở
    Nơi mỗi cá nhân vừa là công dân
    Vừa là chủ thể góp phần vận hành không ngờ

    HDNA không hỏi bạn giàu hay nghèo
    Không hỏi bạn là ai trong xã hội cũ
    Chỉ hỏi bạn có tôn trọng nguyên tắc chung
    Có sống đúng giá trị mình tuyên bố đủ?

    Từ đó, quốc gia không còn là bộ máy
    Mà trở thành một sinh thể sống động
    Tiến hóa theo hành vi của cộng đồng
    Tự điều chỉnh, tự học, tự lớn mạnh rộng rộng

    HDNA cũng là lời tuyên bố thầm lặng
    Con người có thể tự tổ chức chính mình
    Không cần quyền lực tập trung cưỡng ép
    Mà vẫn giữ được trật tự, kỷ cương, niềm tin

    Khái niệm HDNA không nhằm tạo đặc quyền
    Nó nhằm tạo chuẩn mực
    Để tự do không biến thành hỗn loạn
    Và bình đẳng không chỉ là lời chúc

    Khi HDNA được gọi tên
    Một hạt giống đã được gieo vào lịch sử
    Không ồn ào, không kèn trống
    Nhưng đủ sức nảy mầm thành một hình thái quốc gia chưa từng có trong quá khứ
    HNI 28-1 BÀI THƠ CHƯƠNG 6: SỰ RA ĐỜI CỦA KHÁI NIỆM HDNA Không phải một ý tưởng lóe sáng trong đêm Mà là kết tinh của nhiều năm quan sát HDNA ra đời khi những mô hình cũ Không còn trả lời được câu hỏi của thời đại Quốc gia là gì, khi biên giới mờ dần Khi con người sống, làm việc, kiếm tiền trên mây Khi luật lệ chạy chậm hơn công nghệ Và niềm tin ngày một hao gầy? HDNA không tìm cách thay thế quốc gia Nó định nghĩa lại cách con người thuộc về Không dựa trên nơi sinh hay hộ chiếu Mà dựa trên giá trị sống họ lựa chọn mỗi ngày HDNA – DNA của một quốc gia Không phải máu huyết, không phải đất đai Mà là hệ mã giá trị, hành vi, niềm tin Được chia sẻ, được đồng thuận, được thực thi dài lâu mãi Khái niệm này sinh ra từ một nhận thức rõ Quốc gia tương lai phải là hệ thống mở Nơi mỗi cá nhân vừa là công dân Vừa là chủ thể góp phần vận hành không ngờ HDNA không hỏi bạn giàu hay nghèo Không hỏi bạn là ai trong xã hội cũ Chỉ hỏi bạn có tôn trọng nguyên tắc chung Có sống đúng giá trị mình tuyên bố đủ? Từ đó, quốc gia không còn là bộ máy Mà trở thành một sinh thể sống động Tiến hóa theo hành vi của cộng đồng Tự điều chỉnh, tự học, tự lớn mạnh rộng rộng HDNA cũng là lời tuyên bố thầm lặng Con người có thể tự tổ chức chính mình Không cần quyền lực tập trung cưỡng ép Mà vẫn giữ được trật tự, kỷ cương, niềm tin Khái niệm HDNA không nhằm tạo đặc quyền Nó nhằm tạo chuẩn mực Để tự do không biến thành hỗn loạn Và bình đẳng không chỉ là lời chúc Khi HDNA được gọi tên Một hạt giống đã được gieo vào lịch sử Không ồn ào, không kèn trống Nhưng đủ sức nảy mầm thành một hình thái quốc gia chưa từng có trong quá khứ
    Love
    Like
    Yay
    13
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • TRẢ LỜI CÂU ĐỐ BUỔI SÁNG NGÀY 28/1
    Đề 1: Viết 10 lòng biết ơn đồng tiền lượng tử Hcoin. 1. Biết ơn đồng tiền lượng tử Hcoin đã mở ra một cách nhìn mới về tiền tệ như một dòng chảy giá trị, ý thức và niềm tin. 2. Biết ơn Hcoin vì không chỉ là phương tiện trao đổi, mà còn là công cụ kết nối con người trong một hệ sinh thái...
    Love
    Like
    Haha
    9
    3 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/1mwixbTpGFw?si=-jHcVzMdJiRiXjcl
    https://youtu.be/1mwixbTpGFw?si=-jHcVzMdJiRiXjcl
    Love
    Like
    8
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • TRẢ LỜI CÂU ĐỐ BUỔI CHIỀU NGÀY 28/1
    Đề 1: Quả bơ là một trong những loại trái cây rất tốt cho sức khỏe. Dưới đây là những tác dụng nổi bật của quả bơ: 1. Tốt cho tim mạch Bơ giàu chất béo không bão hòa đơn, giúp giảm cholesterol xấu (LDL) và tăng cholesterol tốt (HDL), từ đó hỗ trợ bảo vệ tim mạch và giảm nguy cơ đột quỵ. 2. Hỗ...
    Love
    Like
    Haha
    9
    3 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 28/1
    bài thơ CHƯƠNG 1. THAM VỌNG LÀ GÌ?
    Tham vọng không phải là lòng tham mù quáng,
    Mà là ngọn lửa âm thầm cháy trong tim.
    Là tiếng gọi mỗi sớm mai thức dậy,
    Bảo ta bước tiếp, dù gió ngược, mưa nghiêng.
    Tham vọng là ước mơ có kỷ luật,
    Là khát khao được sống một đời cao hơn.
    Không dẫm lên ai để vươn lên phía trước,
    Mà nâng mình lên bằng giá trị, bằng ơn.
    Đó là khi ta dám nghĩ điều lớn lao,
    Dám tin mình sinh ra không tầm thường.
    Dám rời vùng an toàn đầy êm ái,
    Để đi tìm phiên bản mạnh mẽ hơn.
    Tham vọng không hứa hẹn con đường phẳng,
    Chỉ trao ta la bàn để không lạc hướng.
    Mỗi thất bại thành bài học quý,
    Mỗi giọt mồ hôi đổi lấy trưởng thành.
    Kẻ không tham vọng sống đời lặp lại,
    Ngày trôi qua như gió thoảng mây bay.
    Người có tham vọng gieo hạt tương lai,
    Gặt mùa quả ngọt cho chính mình mai này.
    Hãy giữ tham vọng như giữ lửa,
    Đừng để nó cháy hoang, cũng đừng để tàn.
    Cho nó soi đường, sưởi ấm ý chí,
    Để đời bạn rực sáng – vững vàng – hiên ngang.
    HNI 28/1 📕 bài thơ CHƯƠNG 1. THAM VỌNG LÀ GÌ? Tham vọng không phải là lòng tham mù quáng, Mà là ngọn lửa âm thầm cháy trong tim. Là tiếng gọi mỗi sớm mai thức dậy, Bảo ta bước tiếp, dù gió ngược, mưa nghiêng. Tham vọng là ước mơ có kỷ luật, Là khát khao được sống một đời cao hơn. Không dẫm lên ai để vươn lên phía trước, Mà nâng mình lên bằng giá trị, bằng ơn. Đó là khi ta dám nghĩ điều lớn lao, Dám tin mình sinh ra không tầm thường. Dám rời vùng an toàn đầy êm ái, Để đi tìm phiên bản mạnh mẽ hơn. Tham vọng không hứa hẹn con đường phẳng, Chỉ trao ta la bàn để không lạc hướng. Mỗi thất bại thành bài học quý, Mỗi giọt mồ hôi đổi lấy trưởng thành. Kẻ không tham vọng sống đời lặp lại, Ngày trôi qua như gió thoảng mây bay. Người có tham vọng gieo hạt tương lai, Gặt mùa quả ngọt cho chính mình mai này. Hãy giữ tham vọng như giữ lửa, Đừng để nó cháy hoang, cũng đừng để tàn. Cho nó soi đường, sưởi ấm ý chí, Để đời bạn rực sáng – vững vàng – hiên ngang.
    Love
    Like
    Angry
    12
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/1nBRohi8evE?si=PqRHMU-D9GgKA9Zw
    https://youtu.be/1nBRohi8evE?si=PqRHMU-D9GgKA9Zw
    Love
    Like
    Haha
    Wow
    9
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 28/1
    bài thơ CHƯƠNG 2
    MỘT CON NGƯỜI HỮU HẠN VÀ GIẤC MƠ VÔ HẠN
    Ta sinh ra nhỏ bé giữa đời,
    Một hạt cát trôi trong biển người mênh mông.
    Thân xác hữu hạn, thời gian hữu hạn,
    Nhưng trái tim thì chưa từng có đường biên.
    Có những đêm dài, ước mơ không ngủ,
    Nó gõ cửa tâm hồn bằng tiếng gọi khát khao.
    Dẫu đôi chân mỏi, dẫu đời giông bão,
    Giấc mơ vẫn thắp lửa giữa đêm sao.
    Con người có thể ngã trăm lần,
    Nhưng ý chí chỉ cần đứng dậy một lần thật mạnh.
    Bởi giới hạn không nằm trong hoàn cảnh,
    Mà nằm trong nỗi sợ ta tự dựng lên.
    Khi ta tin mình sinh ra để lớn,
    Tư duy bắt đầu vượt khỏi khung quen.
    Một quyết định nhỏ hôm nay thôi,
    Có thể mở cánh cửa của ngàn ngày rực sáng.
    Giấc mơ không chọn người hoàn hảo,
    Giấc mơ chọn người dám bước đi.
    Dám tin, dám học, dám thay đổi,
    Dám biến “không thể” thành “đã làm được rồi”.
    Một con người – chỉ một mà thôi,
    Nhưng có thể chạm đến triệu tâm hồn.
    Khi sống không chỉ cho riêng mình nữa,
    Mà sống để phụng sự, để lan tỏa yêu thương.
    Hữu hạn là thân xác,
    Vô hạn là tinh thần.
    Khi trái tim còn cháy lửa,
    Thì bầu trời nào cũng có thể bay lên.
    Và từ khoảnh khắc này,
    Ta chọn lớn hơn nỗi sợ.
    Chọn bước tiếp dù con đường chưa rõ,
    Bởi giấc mơ đang đợi ta ở phía chân trời.
    HNI 28/1 📕 bài thơ CHƯƠNG 2 MỘT CON NGƯỜI HỮU HẠN VÀ GIẤC MƠ VÔ HẠN Ta sinh ra nhỏ bé giữa đời, Một hạt cát trôi trong biển người mênh mông. Thân xác hữu hạn, thời gian hữu hạn, Nhưng trái tim thì chưa từng có đường biên. Có những đêm dài, ước mơ không ngủ, Nó gõ cửa tâm hồn bằng tiếng gọi khát khao. Dẫu đôi chân mỏi, dẫu đời giông bão, Giấc mơ vẫn thắp lửa giữa đêm sao. Con người có thể ngã trăm lần, Nhưng ý chí chỉ cần đứng dậy một lần thật mạnh. Bởi giới hạn không nằm trong hoàn cảnh, Mà nằm trong nỗi sợ ta tự dựng lên. Khi ta tin mình sinh ra để lớn, Tư duy bắt đầu vượt khỏi khung quen. Một quyết định nhỏ hôm nay thôi, Có thể mở cánh cửa của ngàn ngày rực sáng. Giấc mơ không chọn người hoàn hảo, Giấc mơ chọn người dám bước đi. Dám tin, dám học, dám thay đổi, Dám biến “không thể” thành “đã làm được rồi”. Một con người – chỉ một mà thôi, Nhưng có thể chạm đến triệu tâm hồn. Khi sống không chỉ cho riêng mình nữa, Mà sống để phụng sự, để lan tỏa yêu thương. Hữu hạn là thân xác, Vô hạn là tinh thần. Khi trái tim còn cháy lửa, Thì bầu trời nào cũng có thể bay lên. Và từ khoảnh khắc này, Ta chọn lớn hơn nỗi sợ. Chọn bước tiếp dù con đường chưa rõ, Bởi giấc mơ đang đợi ta ở phía chân trời.
    Love
    Like
    Sad
    12
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 28/1
    bài thơ CHƯƠNG 3
    VÌ SAO THẾ GIỚI CẦN NHỮNG THAM VỌNG VĨ ĐẠI
    KHÔNG PHẢI NHỮNG MỤC TIÊU NHỎ
    Thế giới không đổi thay bởi những ước mơ bé nhỏ,
    Mà bởi những trái tim dám mơ điều chưa từng có.
    Không phải vì người ta yếu đuối,
    Mà vì họ quên mình sinh ra để lớn lao.
    Mục tiêu nhỏ giúp ta tồn tại,
    Tham vọng lớn giúp ta dẫn đường.
    Một bước đi an toàn chỉ đưa ta đến hôm nay,
    Nhưng tầm nhìn vĩ đại mở ra ngày mai của nhân loại.
    Ai cũng có thể sống cho riêng mình,
    Nhưng ít người dám sống cho hàng triệu người khác.
    Tham vọng vĩ đại không phải là cái tôi phô trương,
    Mà là khát khao để lại dấu chân trên dòng lịch sử.
    Nếu không ai dám nghĩ xa hơn giới hạn,
    Làm sao có cầu nối hai bờ cách biệt?
    Nếu không ai dám mơ lớn hơn nỗi sợ,
    Làm sao có ánh sáng xuyên qua bóng đêm?
    Người có tham vọng lớn thường bị nghi ngờ,
    Bị cười chê, bị gọi là “viển vông”.
    Nhưng chính họ, trong thầm lặng bền bỉ,
    Đã viết lại luật chơi của thời đại.
    Tham vọng lớn không sinh ra độc đoán,
    Nó sinh ra trách nhiệm.
    Càng mơ lớn bao nhiêu,
    Càng phải trưởng thành bấy nhiêu.
    Bởi khi bạn mang giấc mơ của cộng đồng,
    Bạn không được phép bỏ cuộc dễ dàng.
    Khi bạn gánh tầm nhìn của thế hệ sau,
    Mỗi quyết định đều phải có đạo đức và trí tuệ.
    Thế giới không cần thêm người sống đủ,
    Mà cần người sống có sứ mệnh.
    Không cần thêm những kẻ an phận,
    Mà cần người dám đứng lên dẫn lối.
    Hãy mơ lớn, không phải để hơn người,
    Mà để nâng người khác lên cùng bạn.
    Bởi tham vọng vĩ đại nhất của con người,
    Là biến sự thành công cá nhân thành giá trị cho nhân loại.
    HNI 28/1 📕 bài thơ CHƯƠNG 3 VÌ SAO THẾ GIỚI CẦN NHỮNG THAM VỌNG VĨ ĐẠI KHÔNG PHẢI NHỮNG MỤC TIÊU NHỎ Thế giới không đổi thay bởi những ước mơ bé nhỏ, Mà bởi những trái tim dám mơ điều chưa từng có. Không phải vì người ta yếu đuối, Mà vì họ quên mình sinh ra để lớn lao. Mục tiêu nhỏ giúp ta tồn tại, Tham vọng lớn giúp ta dẫn đường. Một bước đi an toàn chỉ đưa ta đến hôm nay, Nhưng tầm nhìn vĩ đại mở ra ngày mai của nhân loại. Ai cũng có thể sống cho riêng mình, Nhưng ít người dám sống cho hàng triệu người khác. Tham vọng vĩ đại không phải là cái tôi phô trương, Mà là khát khao để lại dấu chân trên dòng lịch sử. Nếu không ai dám nghĩ xa hơn giới hạn, Làm sao có cầu nối hai bờ cách biệt? Nếu không ai dám mơ lớn hơn nỗi sợ, Làm sao có ánh sáng xuyên qua bóng đêm? Người có tham vọng lớn thường bị nghi ngờ, Bị cười chê, bị gọi là “viển vông”. Nhưng chính họ, trong thầm lặng bền bỉ, Đã viết lại luật chơi của thời đại. Tham vọng lớn không sinh ra độc đoán, Nó sinh ra trách nhiệm. Càng mơ lớn bao nhiêu, Càng phải trưởng thành bấy nhiêu. Bởi khi bạn mang giấc mơ của cộng đồng, Bạn không được phép bỏ cuộc dễ dàng. Khi bạn gánh tầm nhìn của thế hệ sau, Mỗi quyết định đều phải có đạo đức và trí tuệ. Thế giới không cần thêm người sống đủ, Mà cần người sống có sứ mệnh. Không cần thêm những kẻ an phận, Mà cần người dám đứng lên dẫn lối. Hãy mơ lớn, không phải để hơn người, Mà để nâng người khác lên cùng bạn. Bởi tham vọng vĩ đại nhất của con người, Là biến sự thành công cá nhân thành giá trị cho nhân loại.
    Love
    Like
    12
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 28-1
    BÀIh THƠ CHƯƠNG 17: KỸ NĂNG XÂY DỰNG MỐI QUAN HỆ CHẤT LƯỢNG TRONG HNI

    Muốn đi nhanh – hãy đi một mình,
    Muốn đi xa – hãy đi cùng nhau.
    HNI không xây người đơn độc,
    Mà xây cộng đồng mạnh – bền – sâu.

    Quan hệ không phải để lợi dụng,
    Mà là trao giá trị thật từ tâm.
    Cho đi trước – không đòi hỏi,
    Niềm tin nảy mầm – kết nối âm thầm.

    Một lời hỏi thăm – hơn ngàn lời bán,
    Một sự lắng nghe – hơn vạn chiến lược.
    Khi bạn quan tâm thật sự đến người khác,
    Cánh cửa cơ hội tự mở từng bước.

    Trong HNI – anh em là đồng đội,
    Cùng học – cùng làm – cùng vươn lên.
    Thành công không giữ riêng một người,
    Mà lan tỏa cả hệ sinh thái bền.

    Xây quan hệ bằng uy tín và hành động,
    Giữ chữ “Tín” còn hơn giữ vàng.
    Một lần thất hứa – niềm tin sụp đổ,
    Một đời giữ chuẩn – phúc lộc ngập tràn.

    HNI rèn kỹ năng kết nối mỗi ngày,
    Từ lớp học nhỏ đến thị trường lớn.
    Biến học viên thành đối tác chiến lược,
    Biến đồng hành thành gia đình tinh thần.

    Hãy trở thành người tạo cầu nối,
    Kết trái tim – kết trí tuệ – kết tương lai.
    Khi mối quan hệ thành tài sản vô giá,
    Sự nghiệp bạn lớn mạnh không ngừng – dài lâu – mãi.
    HNI 28-1 BÀIh THƠ CHƯƠNG 17: KỸ NĂNG XÂY DỰNG MỐI QUAN HỆ CHẤT LƯỢNG TRONG HNI Muốn đi nhanh – hãy đi một mình, Muốn đi xa – hãy đi cùng nhau. HNI không xây người đơn độc, Mà xây cộng đồng mạnh – bền – sâu. Quan hệ không phải để lợi dụng, Mà là trao giá trị thật từ tâm. Cho đi trước – không đòi hỏi, Niềm tin nảy mầm – kết nối âm thầm. Một lời hỏi thăm – hơn ngàn lời bán, Một sự lắng nghe – hơn vạn chiến lược. Khi bạn quan tâm thật sự đến người khác, Cánh cửa cơ hội tự mở từng bước. Trong HNI – anh em là đồng đội, Cùng học – cùng làm – cùng vươn lên. Thành công không giữ riêng một người, Mà lan tỏa cả hệ sinh thái bền. Xây quan hệ bằng uy tín và hành động, Giữ chữ “Tín” còn hơn giữ vàng. Một lần thất hứa – niềm tin sụp đổ, Một đời giữ chuẩn – phúc lộc ngập tràn. HNI rèn kỹ năng kết nối mỗi ngày, Từ lớp học nhỏ đến thị trường lớn. Biến học viên thành đối tác chiến lược, Biến đồng hành thành gia đình tinh thần. Hãy trở thành người tạo cầu nối, Kết trái tim – kết trí tuệ – kết tương lai. Khi mối quan hệ thành tài sản vô giá, Sự nghiệp bạn lớn mạnh không ngừng – dài lâu – mãi.
    Love
    Like
    Haha
    Angry
    11
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 28/1
    bài thơ CHƯƠNG 4
    NỖI SỢ LỚN NHẤT CỦA CON NGƯỜI
    KHÔNG PHẢI THẤT BẠI, MÀ LÀ NGHĨ NHỎ
    Con người không sợ ngã,
    Ta chỉ sợ đứng thấp mãi không dám vươn cao.
    Không sợ bão tố ngoài kia,
    Mà sợ chiếc lồng tư duy tự nhốt mình bên trong.
    Thất bại làm ta đau một lần,
    Nghĩ nhỏ làm ta mất cả cuộc đời.
    Một vết thương rồi sẽ lành,
    Nhưng ước mơ bị bóp nghẹt thì chết trong im lặng.
    Bao người sinh ra với đôi cánh,
    Nhưng lại chọn đi bộ giữa bầu trời rộng lớn.
    Không phải vì họ không bay được,
    Mà vì họ tin rằng mình không xứng để bay.
    Nỗi sợ không nằm ở khó khăn,
    Nó nằm trong câu nói: “Tôi không thể.”
    Chỉ bốn chữ ngắn ngủi ấy thôi,
    Đã khóa chặt cánh cửa của vô vàn khả năng.
    Khi ta nghĩ nhỏ,
    Ta xin phép cuộc đời cho những ước mơ bé xíu.
    Khi ta nghĩ lớn,
    Cuộc đời phải mở đường cho bước chân ta đi.
    Người dám nghĩ lớn không phải không sợ,
    Mà họ không để nỗi sợ cầm lái.
    Họ dùng sợ hãi làm nhiên liệu,
    Biến áp lực thành động cơ vươn xa.
    Thế giới không thiếu người tài,
    Chỉ thiếu người tin đủ lớn vào chính mình.
    Không thiếu cơ hội,
    Chỉ thiếu những trái tim dám bước qua vùng an toàn.
    Hãy đừng sống vừa đủ cho hôm nay,
    Hãy sống đủ lớn cho ngày mai.
    Bởi khi bạn dám nghĩ lớn hơn số phận,
    Số phận sẽ phải viết lại theo bạn.
    Và từ giây phút này,
    Đừng hỏi: “Mình an toàn chưa?”
    Hãy hỏi: “Mình đã sống đúng tiềm năng chưa?”
    Đó mới là câu hỏi thay đổi cả một đời người.
    HNI 28/1 📕 bài thơ CHƯƠNG 4 NỖI SỢ LỚN NHẤT CỦA CON NGƯỜI KHÔNG PHẢI THẤT BẠI, MÀ LÀ NGHĨ NHỎ Con người không sợ ngã, Ta chỉ sợ đứng thấp mãi không dám vươn cao. Không sợ bão tố ngoài kia, Mà sợ chiếc lồng tư duy tự nhốt mình bên trong. Thất bại làm ta đau một lần, Nghĩ nhỏ làm ta mất cả cuộc đời. Một vết thương rồi sẽ lành, Nhưng ước mơ bị bóp nghẹt thì chết trong im lặng. Bao người sinh ra với đôi cánh, Nhưng lại chọn đi bộ giữa bầu trời rộng lớn. Không phải vì họ không bay được, Mà vì họ tin rằng mình không xứng để bay. Nỗi sợ không nằm ở khó khăn, Nó nằm trong câu nói: “Tôi không thể.” Chỉ bốn chữ ngắn ngủi ấy thôi, Đã khóa chặt cánh cửa của vô vàn khả năng. Khi ta nghĩ nhỏ, Ta xin phép cuộc đời cho những ước mơ bé xíu. Khi ta nghĩ lớn, Cuộc đời phải mở đường cho bước chân ta đi. Người dám nghĩ lớn không phải không sợ, Mà họ không để nỗi sợ cầm lái. Họ dùng sợ hãi làm nhiên liệu, Biến áp lực thành động cơ vươn xa. Thế giới không thiếu người tài, Chỉ thiếu người tin đủ lớn vào chính mình. Không thiếu cơ hội, Chỉ thiếu những trái tim dám bước qua vùng an toàn. Hãy đừng sống vừa đủ cho hôm nay, Hãy sống đủ lớn cho ngày mai. Bởi khi bạn dám nghĩ lớn hơn số phận, Số phận sẽ phải viết lại theo bạn. Và từ giây phút này, Đừng hỏi: “Mình an toàn chưa?” Hãy hỏi: “Mình đã sống đúng tiềm năng chưa?” Đó mới là câu hỏi thay đổi cả một đời người.
    Love
    Like
    Sad
    13
    2 Bình luận 0 Chia sẽ